Trước Khi Lưu Đày Ta Dùng Không Gian Khoắng Sạch Hoàng Cung - Chương 516: Canh Cật Heo
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:55:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Vũ xong lời giải thích của Ngụy Ngọc Lâm, chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, thật là mất mặt đến tận nhà!
Quả thực là cởi truồng kéo cối xay, mất mặt vòng quanh!
Thấy Tiêu Vũ nữa.
Tiếng trầm ấm của Ngụy Ngọc Lâm một nữa vang lên: "Ngụy mỗ thấy công chúa vẻ thất vọng, lẽ là mong đợi Ngụy mỗ gì đó ?"
Tiêu Vũ nghiến răng : "Im miệng!"
Ngụy Ngọc Lâm thấy Tiêu Vũ miệng vịt c.h.ế.t còn cứng, vẫn cố gắng chống đỡ thì chỉ .
Tiêu Vũ tiếp: "Chuyện là một hiểu lầm, ngươi... một đàn ông, chắc cũng cần chịu trách nhiệm nhỉ?"
Ngụy Ngọc Lâm liếc Tiêu Vũ: "Công chúa đây từng , nam nữ bình đẳng, bây giờ đàn ông bắt nạt, cần chịu trách nhiệm?"
Tiêu Vũ im lặng.
Lời đúng là do chính .
Mình nam nữ bình đẳng, tại đàn ông nạp , còn phụ nữ tam tòng tứ đức.
ngờ Ngụy Ngọc Lâm dùng lời ở đây.
lời là do Tiêu Vũ tự , Tiêu Vũ dù nuốt m.á.u trộn cát cũng nuốt xuống!
Thế là Tiêu Vũ liền hỏi: "Ngươi chịu trách nhiệm thế nào?"
Thấy Tiêu Vũ vẻ nghiêm túc, Ngụy Ngọc Lâm nhạt.
"Được , công chúa điện hạ, chuyện hôm nay, Ngụy mỗ sẽ ngoài, coi như là bí mật của hai chúng ."
Tiêu Vũ đến đây thì ngẩn : "Không cần chịu trách nhiệm?"
Ngụy Ngọc Lâm đương nhiên , hôm nay nếu ép buộc Tiêu Vũ, Tiêu Vũ cũng sẽ thành hôn với , chắc chắn sẽ đề xuất bồi thường kinh tế gì đó, chi bằng lùi một bước, để Tiêu Vũ mãi mãi nhớ chuyện .
Ngụy Ngọc Lâm đây gọi là lấy lùi tiến.
Tiêu Vũ bất an.
Giống như kẻ sàm sỡ khác mà trả giá.
Ngụy Ngọc Lâm : "Không cần công chúa chịu trách nhiệm."
"Nếu công chúa , thể tùy lúc bất cứ chuyện gì với Ngụy mỗ." Ngụy Ngọc Lâm tiếp.
Tiêu Vũ: "..."
Lời thật.
nàng là loại đó ?
Tiêu Vũ liền nghiêm mặt: "Ngươi đang sỉ nhục ! Sao thể thấy sắc nổi lòng tham?"
Ngụy Ngọc Lâm : "Vậy thì, công chúa thể nghĩ cách, để hai chúng trở về ?"
"Nếu công chúa ngại cứ trôi dạt biển, cũng ngại." Ngụy Ngọc Lâm lười biếng xuống.
Chỗ vốn lớn, Ngụy Ngọc Lâm xuống như , hai liền sát .
Tiêu Vũ khỏi : "Sao ngươi xuống?"
"Công chúa, chế ngự nàng, dùng nhiều sức lực, bây giờ, nàng tỉnh , cũng để nghỉ ngơi một chút chứ?" Ngụy Ngọc Lâm hỏi .
Tiêu Vũ lúc mới hồn, quá đáng, con lừa kéo cối xay cũng cần nghỉ ngơi.
Lúc hôn mê, Ngụy Ngọc Lâm đưa trôi dạt biển, chịu bao nhiêu khổ cực.
Nghĩ , lòng Tiêu Vũ liền mềm xuống.
Tiêu Vũ lấy một hộp sô-cô-la, đưa cho Ngụy Ngọc Lâm.
Ngụy Ngọc Lâm nghiên cứu một lúc, mới ăn.
Tiêu Vũ bây giờ dám gian, nàng thật sự sợ , sẽ mơ hồ!
trở về... cũng là cách.
Tiêu Vũ ngừng dùng gian điều khiển sóng biển, đẩy thuyền tiến về phía .
Tuy rằng hao tổn tinh thần lực, khiến Tiêu Vũ cảm thấy yếu , nhưng Tiêu Vũ vẫn cố chịu!
May mà thuyền trôi quá xa, nên Tiêu Vũ thuận lợi đưa Ngụy Ngọc Lâm lên bờ.
Vừa lên bờ, Tiêu Vũ thấy Thiết Sơn, Hắc Phong và những khác, đang đợi ở bờ biển.
Tiêu Vũ và Ngụy Ngọc Lâm dìu trở về, nhưng Tiêu Vũ chân mềm nhũn, mắt tối sầm, ngất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truoc-khi-luu-day-ta-dung-khong-gian-khoang-sach-hoang-cung/chuong-516-canh-cat-heo.html.]
Tiêu hao quá nhiều năng lượng! Tiêu Vũ cũng chịu nổi!
Thiết Sơn và Hắc Phong .
Một lúc lâu Thiết Sơn mới khỏi : "Công chúa mệt quá ?"
Tiêu Vũ ngủ một giấc tỉnh dậy, là nửa đêm.
Vừa mở mắt, Tiêu Vũ thấy Tô Lệ Nương bên giường .
Tiêu Vũ giật : "Sao ở đây?"
"Ta tự chăm sóc con." Tô Lệ Nương dịu dàng .
"Công chúa, con... vẫn nên chú ý sức khỏe một chút." Tô Lệ Nương ngập ngừng.
Tiêu Vũ hiểu ý của Tô Lệ Nương, liền tiếp: "Ta đương nhiên chú ý sức khỏe, chú ý sức khỏe mới thể thiên thu vạn đại, trường mệnh trăm tuổi!"
lúc , Tiêu Vũ cảm thấy đói bụng.
Nhìn lên bàn, một bát gì đó, liền : "Là đồ ăn ?"
Tô Lệ Nương bưng qua.
Tiêu Vũ nhận lấy ăn một miếng, liền cảm thấy mùi vị chút đúng: "Sao giống cật heo thế ?"
Tô Lệ Nương : "Thiết Sơn dặn nhà bếp , cho mang một bát qua đây."
Tiêu Vũ chép miệng: "Mùi vị cũng tệ."
Lúc ở hiện đại nàng khá thích ăn cật heo xào và xào tam sự.
Tô Lệ Nương tiếp: "Ăn nhiều một chút."
Tiêu Vũ đầu óc thiếu một dây, ăn mặn, ăn ngon lành.
bên chỗ Ngụy Ngọc Lâm, cảnh tượng .
Ngụy Ngọc Lâm bát canh cật heo mặt, sa sầm mặt Thiết Sơn: "Thiết Sơn, đầu óc ngươi lừa đá ?"
Thiết Sơn liền kinh ngạc : "A, điện hạ! Sao ngài ?"
Ngụy Ngọc Lâm , lập tức cảm thấy còn gì để .
Thiết Sơn tiếp: "Công t.ử, thuộc hạ mang hai ca kỹ đến là đúng, nhưng thuộc hạ cũng lập công chuộc tội, nếu dù ngài thật sự nhảy biển, công chúa cũng sẽ phát hiện! Cơ hội hai ở bên , là do thuộc hạ tạo !"
"Hơn nữa thuộc hạ thấy... tiến triển của hai chắc là thuận lợi nhỉ?" Thiết Sơn hì hì.
Lúc điện hạ trở về, quần áo và tóc tai đều rối bù, trong mắt còn mang theo vài phần xuân sắc.
Nếu thật sự xảy chuyện gì.
Hắn sẽ trồng cây chuối ngoài!
Ngụy Ngọc Lâm càng còn gì để .
Tên ngốc to xác , coi như là mèo mù vớ cá rán.
" , điện hạ, thuộc hạ còn mang canh cật heo , gửi cho Phong Hải Chủ một ít, Phong Hải Chủ uống xong, chắc chắn tinh lực vô hạn! Đến lúc đó đối mặt với tiểu mỹ nhân thuộc hạ cử , chắc chắn sẽ kìm mà phạm sai lầm!"
"Như , điện hạ ngài thể hưởng lợi ngư ông !" Thiết Sơn kể công.
Ngụy Ngọc Lâm xoa xoa thái dương: "Ngươi về , đổi Ngụy Lục đến."
Thiết Sơn do dự một chút: "Điện hạ còn phạt thuộc hạ?"
"Ta cho ngươi nghỉ phép, để ngươi bình tĩnh , cũng để bình tĩnh , còn cái đầu của ngươi, cứ treo cổ ngươi !" Ngụy Ngọc Lâm kiềm chế ý đá Thiết Sơn một cước ngoài.
Thiết Sơn thì mừng rỡ: "Tạ công t.ử g.i.ế.c!"
Nói xong Thiết Sơn liền chạy biến.
Thiết Sơn đương nhiên , Ngụy Ngọc Lâm sẽ lấy mạng , nên mới sợ hãi như .
Ngụy Ngọc Lâm xoa xoa thái dương, nghĩ đến cảnh Phong Hải Chủ thấy canh cật heo, và hai ca kỹ , một trận đau đầu.
Hành vi của bây giờ, giống như phi tần hậu cung tranh sủng.
Ngụy Ngọc Lâm ngủ .
Liền quyết định xem Tiêu Vũ.
Thấy trong phòng Tiêu Vũ còn sáng đèn.
Ngụy Ngọc Lâm liền qua: "A Vũ, nàng ngủ ?"
Tiêu Vũ : "Chưa."