TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY, TA MANG KHÔNG GIAN CÀN QUÉT KHO CỦA KẺ THÙ - Chương 46: Nhân Phật Đại sư cũng trúng chiêu rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:48:42
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người nọ đến mức tủi .
Không , thật sự là lắp bắp, các ngươi mới là cố ý gây đúng ?
Sao tội để gánh chứ?
Người nên nghiêm túc là các ngươi mới chứ?
“Thôi , đừng quấy rầy nữa.” Một trong đó, một nam t.ử trung niên khá uy nghiêm, khẽ hắng giọng, kéo trở về chủ đề chính.
“Ta xem tình huống của các sư phụ, giống trúng tà mà giống ăn nhầm thứ gì đó.”
“Ăn nhầm thứ gì đó?”
Mọi .
“ chúng chuyện gì cả?”
Nam t.ử trung niên nên lời, “Ngươi quên, chúng và các sư phụ dùng bữa cùng một chỗ ?”
“Ta a, nhưng mà nguyên liệu nấu ăn đều mua chung ? Chẳng lẽ các sư phụ và chúng ăn giống ?” Người nọ đáp.
Lời thốt , ho khẽ, “Quả thật là giống. đó là tiền của tự viện , ăn uống hơn một chút cũng là lẽ thường tình. Chúng thể ăn ở miễn phí là chiếm món hời lớn .”
Không ít gật đầu tán thành.
Tiếp đó, bàn tán xôn xao:
“Nếu quả thật là ăn nhầm thứ gì đó thì tìm đại phu chứ?”
“ mà trong vòng ba mươi dặm đến một hộ gia đình cũng , tìm đại phu ở ?”
“Nói đến y thuật thì chỉ Nhân Phật Đại sư ?”
“ , mau tìm Nhân Phật Đại sư , y thuật của đại sư cao siêu, nhất định thể cứu bọn họ!”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Vân Thiêm Thiêm , trong lòng lắc đầu, đáng tiếc là Nhân Phật Đại sư của các ngươi cũng thoát khỏi, phỏng chừng hiện tại đang phát điên ở góc nào .
“ mà đại sư ở chứ? Y hình như ở đây?”
Mọi quanh tìm kiếm Tề Văn, nhưng thấy bóng dáng y.
lúc , một bóng từ hành lang xông , tay cầm bó đuốc điên cuồng vung vẩy, miệng ngông cuồng đắc ý.
“Ha ha ha… Đốt! Đốt c.h.ế.t các ngươi! Để các ngươi coi thường ! Ha ha ha…”
Vừa , y còn dùng bó đuốc đốt cháy cây cỏ bên cạnh.
Mọi sự đổi đột ngột dọa sợ ngây , đợi đến khi kẻ phóng hỏa mặt , tất cả đều chấn động!
“Nhân, Nhân Phật Đại sư? Sao thể?”
Có dám tin thì thầm.
“Nhân Phật Đại sư cũng ăn nhầm thứ gì đó ?”
“Rốt cuộc là ăn nhầm thứ gì mà biến đổi lớn đến chứ?”
“ , còn tưởng là tên sát nhân nào chạy .”
“Hỏng bét , ngay cả Nhân Phật Đại sư cũng trúng chiêu, bây giờ chúng nên tìm ai để chữa trị cho bọn họ đây?” Có đập đùi kêu lên.
Nghe , .
, nên tìm ai đây?
Khi sự chú ý của đổ dồn Tề Văn, Vân Thiêm Thiêm lặng lẽ dùng dị năng dập tắt ngọn lửa cây cỏ.
Ẩn công danh.
Tiếng chuyện của kinh động Tề Văn.
Y giơ cao bó đuốc nhanh ch.óng lao về phía bọn họ.
Khí thế hung hãn!
Thế thể cản!
Mọi sợ hãi vội vàng lùi , “Đại sư, đại sư hãy bình tĩnh a, nhận chúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truoc-khi-luu-day-ta-mang-khong-gian-can-quet-kho-cua-ke-thu/chuong-46-nhan-phat-dai-su-cung-trung-chieu-roi.html.]
Tề Văn “xoẹt” một tiếng dừng mặt bọn họ, gương mặt vốn từ bi giờ phút chút vặn vẹo.
Y ghé sát gần kỹ mặt những đó, một lúc lâu , mắt nheo , nghiêng miệng, “Là các ngươi …”
Mọi hiểu vì , thấy nụ liền rùng một cái.
Chỉ Tề Văn tiếp lời: “Thì là lũ ngu xuẩn các ngươi, chẳng qua là cho các ngươi chút đồ ăn thô lậu, mà cảm kích quỳ xuống dập đầu, coi như cha tái sinh ha ha ha…”
Tề Văn ngửa đầu lớn, “ lũ ngu xuẩn các ngươi vạn ngờ, cái gọi là dịch bệnh chẳng qua chỉ là một thủ đoạn nhỏ của mà thôi!
Những các ngươi tưởng c.h.ế.t căn bản c.h.ế.t, đúng, đúng, sai .
Phải là lúc đó c.h.ế.t, g.i.ế.c c.h.ế.t ha ha ha… Nực các ngươi từng một còn cảm kích đến rơi lệ, còn tưởng là cứu các ngươi ha ha ha ha ha quá đỗi nực !”
Âm thanh cuồng vọng của Tề Văn vang vọng trong trung, đ.á.n.h thẳng lòng mỗi .
“Bảo nhi của … là ngươi hại c.h.ế.t?” Một phụ nhân trợn to mắt dám tin Tề Văn, run rẩy hỏi.
Tề Văn liếc xéo nàng một cái, “Ta nhớ ngươi, nhi t.ử ngươi chính là đứa bé hai lúm đồng tiền khi đúng , một đứa trẻ khá đáng yêu, khi bắt t.h.ả.m thương lắm.”
“Ta g.i.ế.c ngươi!!”
Phụ nhân điên cuồng nhào tới, vô thức ngăn , hai cánh tay nàng vung loạn xạ, giọng ch.ói tai đ.â.m lòng :
“Bảo nhi của mới năm tuổi a, ngươi thể tay độc ác như ? Ngươi g.i.ế.c thì g.i.ế.c a, vì g.i.ế.c nhi t.ử ?!”
“Ngươi trả mạng Bảo nhi cho !!”
Những khác cũng nhân c.h.ế.t vì dịch bệnh cũng tức giận chất vấn: “Ý ngươi là, tất cả những c.h.ế.t trong dịch bệnh đều là do ngươi hãm hại?”
Tề Văn ha ha lớn, “Ta những g.i.ế.c bọn họ, mà còn g.i.ế.c các ngươi!”
Vừa , bó đuốc trong tay y đột nhiên vung qua.
Nhìn thấy bó đuốc sắp vung trúng một , “Bịch” một tiếng, đột nhiên một bay đến đá Tề Văn ngã lăn đất.
Mọi chỉ kịp chớp mắt một cái.
Một nam t.ử lạnh lùng khoác áo bó sát màu đen, n.g.ự.c ôm đao, liền mặt .
Y lạnh lùng chằm chằm Tề Văn, dường như phát sát ý vô tận, khiến khỏi run sợ, co rúm lén lút lùi về .
sự thật thì: Vệ Nhất vốn dĩ chỉ phụng lệnh Tư Trần đến xem chuyện gì xảy , ai ngờ đến gặp Tề Văn tay hành hung, nghĩ ngợi gì liền xuất thủ.
Giờ khắc , Vệ Nhất trong lòng đang ai oán, xong xong , công t.ử căn dặn hành sự kín đáo. Kết quả y lên tay quá mạnh, trở thành sự tồn tại nổi bật nhất trường, c.h.ế.t mất thôi ~
Vân Thiêm Thiêm khi Vệ Nhất xuất hiện, liền rời khỏi hiện trường.
Nàng Tư Trần và bọn họ đến là vì Tề Văn, lúc chính là cơ hội cực , bọn họ chắc chắn sẽ bỏ qua.
Vì , nàng định giải quyết một phiền toái khác .
Hóa thành gió, lâu Vân Thiêm Thiêm đến đại bản doanh của bọn cướp mà các tăng nhân Đại Phật Tự .
Trừ một vài canh gác, phần lớn bọn cướp ngủ, còn mấy tên đang tìm vui mua lạc.
Trong phòng phát tiếng kêu thét của nữ t.ử, cùng tiếng dâm ô thể nổi của nam t.ử.
Vân Thiêm Thiêm “chậc” một tiếng, nàng phát hiện nữ nhân ở thế giới thật sự dễ bắt nạt.
Địa vị xã hội trọng nam khinh nữ, chênh lệch võ lực tự nhiên giữa nam nhân và nữ nhân, tư tưởng giam hãm của nữ t.ử…
Nữ nhân thật sự quá dễ trở thành nạn nhân !
Điều khiến trong lòng nàng đột nhiên dâng lên một trận lửa giận.
Nàng thổi mê d.ư.ợ.c bộ sơn trại, đợi một lúc, Vân Thiêm Thiêm hề che giấu mà đạp tung kho báu của sơn trại, vung tay một cái liền dọn sạch còn gì.
Sau đó nhanh ch.óng càn quét sạch sẽ tất cả các phòng của , cả nhà bếp, kho v.ũ k.h.í, chuồng ngựa và những nơi khác, bỏ sót một cọng lông nào.
Cuối cùng, nàng tập hợp tất cả nữ t.ử một chỗ.
Vân Thiêm Thiêm rõ phận cụ thể của các nàng.
Liền cứu tỉnh những nữ t.ử bắt nạt , đưa cho các nàng t.h.u.ố.c giải, bảo các nàng cứu tỉnh những nữ t.ử vô tội khác cũng hại.
Quả nhiên, vẫn một phần nhỏ nữ t.ử vốn là của sơn trại, cấu kết với bọn cướp, còn thỉnh thoảng ngoài lừa về một hai nữ t.ử khác.