TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY, TA MANG KHÔNG GIAN CÀN QUÉT KHO CỦA KẺ THÙ - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:48:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta cảm ơn ngươi nhé, nhưng thật sự cần thiết

Ngày hôm , sáng sớm.

Vân Thiêm Thiêm hiếm hoi lắm mới ngủ nướng.

Suốt chặng đường , đối với thường mà thì thực sự là nguy hiểm trùng trùng, cũng may Vân Thiêm Thiêm là dị năng giả cấp cao, võ lực mạnh mẽ, nên cả đoàn mới thể bình an vô sự đến U Châu.

Dây thần kinh vốn căng thẳng bấy lâu nay thả lỏng, giấc ngủ của nàng đặc biệt sâu.

Đến thứ ba cảm thấy dừng bên ngoài cửa phòng , Vân Thiêm Thiêm cuối cùng cũng mở mắt, ngáp một cái, khóe mắt vương lệ hoa dậy.

Hương Mai và Hàm Hạnh hai nha thấy tiếng động, đẩy cửa mang chậu nước và khăn mặt .

“Tiểu thư, nô tỳ chúng phục vụ rửa mặt.”

Vân Thiêm Thiêm mặc xong quần áo, phất tay: “Chút chuyện nhỏ , tự .”

“Cái ...”

Thấy hai nha vẻ mặt do dự, Vân Thiêm Thiêm : “Mới đến nơi, việc nhà còn nhiều lắm, các ngươi còn bận rộn nhiều, chuyện tự tay cứ để tự .”

Vân Thiêm Thiêm thái độ kiên quyết, Hương Mai và Hàm Hạnh đành lui xuống việc khác.

Rửa mặt xong, Vân Thiêm Thiêm phòng ngoài.

Vừa thấy Vân Gia Thành và Vân Hải Phong đang luyện võ.

Một bộ quyền pháp thi triển uy vũ như hổ, quyền kình phá , pháp tựa rồng bay hổ bước, mất sự linh hoạt, bật nhảy như vồ, lực thể phá đá.

Vân Thiêm Thiêm nheo mắt, nàng hai ít sát khí, đây là do g.i.ế.c chiến trường mà thành, hôm qua đầu gặp còn rõ ràng, lúc luyện võ liền lộ .

Phó Ngọc Nhu và Vân Minh Tùng một bên xem.

Đợi đến khi hai luyện quyền xong, dừng lau mồ hôi, Phó Ngọc Nhu tán thưởng vỗ tay lia lịa: “Đánh thật ! Khiến mẫu cũng học võ!”

Vân Minh Tùng , khóe miệng khỏi giật giật, biểu cảm cực kỳ nghiêm túc: “Mẫu , ngàn vạn đừng xúc động.”

Người quên mất hồi nhỏ phụ dạy đại ca luyện võ, cũng hăm hở luyện theo, hậu quả là gì ?

Phụ dạy trạm mã bộ, cũng trạm theo, kết quả đến một chén , ngã nhào sang bên cạnh, trực tiếp đè ngất đại ca mất nửa ngày.

Phụ dạy đao pháp, vốn dĩ nên dùng đao gỗ để luyện , nhưng nặng nhẹ, cố tình cầm lấy thanh đao thật. Nếu cầm lên thì còn đỡ, mấu chốt là mãi mới cầm lên còn chút sức lực nào, lưỡi đao sắc bén xoẹt một tiếng c.h.é.m xuống đất.

Sượt qua chân phụ ! Thật sự khiến sợ c.h.ế.t khiếp!

Người khác luyện võ là tự chịu đựng đau đớn, còn luyện võ khiến khác chịu nguy hiểm đến tính mạng!

Vân Minh Tùng điên cuồng than phiền trong lòng.

Nếu Vân Minh Tùng xuất từ gia đình võ tướng, tại chút hứng thú với việc luyện võ, ngược kiên định lựa chọn con đường sách, Phó Ngọc Nhu đóng góp thể bỏ qua.

Thật sự là chứng kiến tất cả những điều tạo một bóng ma cực lớn trong tâm hồn non nớt của y.

Từ đó về , Vân Minh Tùng nhỏ bé cứ vòng quanh sân luyện võ.

Vân Hải Phong lúc đó mới hai tuổi, nhớ rõ những "công tích vĩ đại" của mẫu , thấy lời của Phó Ngọc Nhu, còn hứng thú.

Chạy tới vỗ n.g.ự.c : “Mẫu học võ, con sẽ dạy !”

“Không !”

Vân Gia Thành và Vân Minh Tùng đồng thanh .

Vân Hải Phong quát đến ngẩn , mơ hồ họ.

Vân Gia Thành ho khan một tiếng, như thể tùy tiện : “Mẫu thể yếu ớt, thể đụng đến đao thương, vạn nhất thương thì .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truoc-khi-luu-day-ta-mang-khong-gian-can-quet-kho-cua-ke-thu/chuong-52.html.]

Không chỉ Vân Minh Tùng là ác mộng về việc Phó Ngọc Nhu luyện võ .

Phó Ngọc Nhu đại nhi t.ử và nhị nhi t.ử một cách đầy ẩn ý, bật khúc khích: “Yên tâm, mẫu chỉ là đùa mà thôi.”

Trong lúc chuyện, Thái ma ma cùng các nha bưng bữa sáng lên.

Vân Thiêm Thiêm vẫy tay với họ, “Nương, Đại ca, Nhị ca, Tam ca, mau đây dùng bữa .”

Trên chiếc bàn tròn bằng gỗ du, bát đũa bày biện gọn gàng, trong bát là cháo trắng sánh đặc, giữa bàn đặt mấy đĩa thức ăn, gồm bánh bao nhân thịt, xíu mại, há cảo hấp, thêm một đĩa củ cải muối và một đĩa dưa cải chua.

Giờ đây còn đường lưu đày, ba Thái ma ma ý định dùng bữa cùng chủ t.ử, “Tiểu thư, Lão thái gia dùng bữa , Lão gia vẫn còn mê man, lão nô và Hương Mai chúng con xin phép chăm sóc .”

Phó Ngọc Nhu , vội : “Ma ma các ngươi cứ dùng bữa cùng , giờ còn câu nệ những quy củ đó gì?”

Thái ma ma hầu hạ Phó Ngọc Nhu hơn hai mươi năm, khi chuyện nhiều kiêng dè, bà , thẳng:

“Phu nhân cứ xem như lão nô lười biếng một chút . Cùng chủ t.ử ăn cơm, lòng lão nô cứ bồn chồn lo lắng, chi bằng đến một bên mà dùng.”

, Phó Ngọc Nhu cũng tiện ép buộc.

Thái ma ma dẫn hai nha rời , Vân Thiêm Thiêm và những khác liền xuống dùng bữa.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Vân Hải Phong cầm một chiếc bánh bao nhân thịt c.ắ.n một miếng, “Ừm ~ vẫn là tài nghệ của ma ma là nhất. Mấy ngày nay và Đại ca luân phiên nấu cơm, thật sự thèm c.h.ế.t !”

“Đặc biệt là Đại ca, nấu dù cũng miễn cưỡng nuốt trôi . Đến lượt Đại ca, ôi chao, đầu tiên suýt chút nữa đốt luôn nhà bếp, thứ hai thì nấu xong món ăn suôn sẻ thật, nhưng là một đĩa vật thể rõ hình thù tựa than đen.”

“Ta chuẩn tâm lý kỹ, cũng dám ăn, chỉ sợ ăn xong sẽ còn cơ hội gặp nữa, huhu… Thật t.h.ả.m!”

Vân Gia Thành váng đầu đen mặt, nghiến răng trợn mắt tên tiểu t.ử thối bóc mẽ , đúng là thể giữ nữa !

Vân Thiêm Thiêm và Phó Ngọc Nhu nhịn bật .

Hai nàng cũng , nhưng giọng điệu của Vân Hải Phong khi chuyện thật sự quá buồn .

Vân Minh Tùng giữ chút thể diện cho Đại ca, chỉ thắc mắc hỏi: “Ta nhớ đây Đại ca tự sông bắt cá nướng, mùi vị cũng tệ mà?”

Vân Gia Thành vẻ mặt mãn nguyện , định gì đó, Vân Hải Phong nhanh nhảu chen : “Cho nên Đại ca chỉ cá nướng, còn những món khác đều t.h.ả.m nỡ .”

Vân Gia Thành gắp một cái xíu mại nhét mạnh miệng , “Ăn của ngươi , lời nào cũng chẳng ai coi ngươi là câm !”

Dùng bữa trong tiếng , Vân Thiêm Thiêm định bán chiếc xe ngựa rộng rãi để đổi lấy một chiếc nhỏ hơn, nếu ngoài cũng bất tiện.

Vân Hải Phong chủ động xin , thế là hai cùng ngoài.

Không trong xe ngựa, Vân Thiêm Thiêm đội một chiếc vĩ mão bộ giữa chợ náo nhiệt đông , Vân Hải Phong dắt ngựa bên cạnh liến thoắng giới thiệu.

Vân Thiêm Thiêm chú ý đến những loại hình kinh doanh của .

Có lẽ vì U Châu cằn cỗi, các loại hàng hóa nhiều, đồ ăn chủ yếu là bánh bao, màn thầu, mì sợi các loại, lâu thậm chí còn thấy một bán kẹo hồ lô nào.

Vân Thiêm Thiêm tò mò hỏi .

Vân Hải Phong về điều thì đôi chút, “Kẹo hồ lô ở đây mấy ai mua, một là bách tính đa phần nghèo khó, dù trong tay bạc cũng chỉ mua những thứ để no bụng. Hai là đường ở đây đắt đỏ, trừ quan phú thương, cơ bản ai dùng.”

Nói đến đây, thần sắc Vân Hải Phong hiếm khi trở nên nghiêm túc, “Tiểu , cuộc sống ở U Châu so với kinh thành chắc chắn là một trời một vực, chuẩn tâm lý thật .”

Vân Thiêm Thiêm nghiêng đầu, , “Tam ca, tuyệt đối đừng coi thường nhé, đừng quên, cũng họ Vân.”

Vân Hải Phong ngẩn , gãi đầu, “Cũng ha, tiểu gầy nhiều như , chắc chắn chịu ít khổ sở.”

Nói , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m n.g.ự.c, “Về sẽ bảo Thái ma ma nấu nhiều thịt cho ăn, nhất định sẽ nuôi béo trắng mũm mĩm, giống như !”

Vân Thiêm Thiêm: “!”

Ta đa tạ , nhưng việc ... e là cần đến!

 

Loading...