TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY, TA MANG KHÔNG GIAN CÀN QUÉT KHO CỦA KẺ THÙ - Chương 96: Khiến Vân Thiêm Thiêm cầu sống không được, cầu chết không xong

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:49:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Duệ kể liền một mạch nhiều chuyện Vân Hải Phong gài bẫy đại ca, từ lúc sinh đến khi nhập quân doanh, ngừng nghỉ, đến nỗi Vân Thiêm Thiêm cũng nhịn mà thầm nhỏ lệ xót xa cho đại ca .

Vân Hải Phong cực kỳ uất ức, cha cho rằng từ nhỏ gài bẫy đại ca, nhưng Vân Hải Phong cho rằng đó đều là quá khứ đen tối của .

Đặc biệt là chuyện trong tiệc bắt quơ, nương và các phu nhân khác lúc trò chuyện thường lấy đùa.

Nghĩ , Vân Hải Phong cũng : "...Cha ơi, con cũng là nạn nhân mà~"

Vân Thiêm Thiêm mím c.h.ặ.t môi, cố gắng nuốt ngược nụ đến khóe miệng.

Tam ca gài bẫy đại ca, ruột gài bẫy tam nhi.

Càng nghĩ càng buồn !

Còn ở một bên khác, Mạnh Giai Lâm mà trực tiếp đến U Châu, vô cùng chấn động.

Nàng hết sức chứng minh phận của , khi Vân Gia Thành nhờ cậy, đến An Châu cứu nàng, liền :

"Ta quả thật là Mạnh Giai Lâm, khi Uy Đức Hầu phủ tịch thu tài sản và lưu đày, cha liền hưu thê nương , nương chịu, cha liền nhốt nương nhà củi, đó nương còn di nương của cha hãm hại mà c.h.ế.t."

"Ta phát hiện chuyện , cảm thấy nếu cứ ở phủ, chừng cũng sẽ hãm hại, nên dẫn cùng bỏ trốn."

"Ai ngờ nửa đường Thiến di nương phái bắt , bảo U Châu, đó tiến lên chặn bọn chúng ..."

"Nếu ngươi còn tin... Muội năm nay mười hai tuổi, hình gầy yếu, ch.óp mũi một nốt ruồi đen nhỏ, cũng vài phần giống ."

Vân Gia Thành những lời của nàng, đều trùng khớp với những gì Mạnh Tư Diệu đó, dung mạo của Mạnh Tư Diệu cũng sai.

Lại quan sát gương mặt nàng, giữa hai hàng lông mày quả thật vài phần tương tự Mạnh Tư Diệu.

"Ngươi thật sự là biểu Giai Lâm?" Trong lòng Vân Gia Thành tin phân nửa.

Mạnh Giai Lâm giải thích thế nào cũng rõ, nàng đột nhiên xuất hiện cách An Châu ba trăm dặm.

Vân Gia Thành dám tin , vẫn giữ hai phần nghi ngờ.

Thế là, hai quyết định tiên trở về Đại Ung, chỉ cần gặp Mạnh Tư Diệu, Mạnh Giai Lâm là Mạnh Giai Lâm sẽ rõ ràng.

Sau khi đại án huyện Thuận Hưng Trịnh Hạo bẩm báo, Tri phủ tin cũng giật kinh hãi, vội vàng tấu chương đưa đến Kinh thành.

Sau đó liền trực tiếp kinh động cả triều đình.

Bất luận khi nào, vì nguyên do gì, g.i.ế.c hại triều đình mệnh quan chính là xem triều đình gì, xem Hoàng thượng gì.

Đây chính là đại sự!

Phong Nguyên Đế vô cùng phẫn nộ, ngay tại chỗ liền hạ chỉ phong Đại Lý Tự Khanh Quách Hải Khâm Đại Thần, tức tốc dẫn An Châu, huyện Thuận Hưng điều tra rõ sự việc , bắt giữ hung thủ.

Cuối cùng còn thêm một câu: "Nếu tra rõ phụ t.ử huyện lệnh Thuận Hưng càn, xem thường mạng , liền tru di tam tộc để răn đe kẻ khác."

Phong Nguyên Đế đối với gia đình huyện lệnh Thuận Hưng cũng tức giận, một là giận huyện lệnh Thuận Hưng vô dụng, dễ dàng mưu sát, một c.h.ế.t , nhưng mất mặt triều đình.

Hai là giận nhi t.ử một huyện lệnh nhỏ bé dám càn đến thế, nay chuyện truyền khắp huyện Thuận Hưng ai ai cũng , nhất định nghiêm trị nặng tay mới thể an lòng dân chúng, vãn hồi uy nghiêm của pháp độ triều đình.

Đường Hoài Phong tan triều, trở về nhà, cho gọi Đường Văn Đào đến.

Đường Văn Đào đang định ngoài du ngoạn, cha gọi, cực kỳ vui, hẹn với Yên Hà cô nương để... nhưng cuối cùng vẫn .

Ai bảo Đường Hoài Phong mới là gia chủ, nắm giữ tài chính đại quyền cơ chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truoc-khi-luu-day-ta-mang-khong-gian-can-quet-kho-cua-ke-thu/chuong-96-khien-van-thiem-thiem-cau-song-khong-duoc-cau-chet-khong-xong.html.]

Đường Văn Đào phe phẩy quạt xếp bước cửa: "Cha, cha tìm con việc ư?"

Đường Hoài Phong với vẻ mặt ăn chơi trác táng, nhíu mày quát: "Đứng thẳng lên cho , bộ dạng xương cốt, thể thống gì!"

Đường Văn Đào sợ hãi theo phản xạ khép chân , ngoan ngoãn thẳng, hì hì : "Cha, con còn ngoài việc, gì dặn dò thì mau ."

Đường Hoài Phong trừng mắt , đau đầu vì nhi t.ử là đồ "đất sét nát thể trát tường".

"Mấy ngày nay vi phụ đang tiếp xúc với Thanh Viễn Hầu, Thanh Viễn Hầu ý gả đích trưởng nữ của ông cho con, con ngoài trác táng, đặc biệt là những nữ t.ử trong thanh lâu kỹ viện, chạm cũng chạm ."

"A hả? Đích trưởng nữ của Thanh Viễn Hầu chẳng là Ngô Mộng Tuyết ? Con chịu, con chịu!" Đường Văn Đào liên tục lắc đầu.

Đùa gì chứ, Ngô Mộng Tuyết tướng mạo bình thường, tính cách đanh đá, ngu mới cưới một nữ nhân như .

Đường Hoài Phong cho đường lui, thẳng thừng : "Con vui cũng vui, những ngày Đường gia sống thế nào con rõ ư?"

"Hiện giờ những kẻ đó nhắc đến Đường gia, đều sẽ ác ý hỏi: Ngươi là Đường gia nghèo nhất Kinh thành đó ư?"

"Còn ít kẻ nhân cơ hội triều đường giáng đá xuống giếng, gây cho vi phụ ít phiền phức. Nếu Đường gia thể kết với Thanh Viễn Hầu, tình cảnh của Đường gia sẽ hơn nhiều, nên con nhất định cưới."

Nghe những lời , Đường Văn Đào cũng còn lời nào để , phụ là Lại Bộ Thượng Thư còn khó sống, cái tên ăn chơi trác táng chỉ dựa dẫm gia thế, chút thành tựu nào thì càng khó sống hơn.

Những kẻ bạn bè đây kết giao đều còn chơi với nữa, cũng thể vì Yên Hà cô nương mà vung tiền như rác, hưởng thụ ánh mắt ghen tị của , còn những tên công t.ử bột vốn bất hòa ngày tùy ý châm chọc...

Khoảng thời gian là những ngày Đường Văn Đào uất ức nhất từ đến nay, ... Đường Văn Đào sờ sờ cái mũi lệch của , nghĩ đến cú đá ác hiểm của Vân Thiêm Thiêm khi hủy hôn đó.

Đó mới là nỗi sỉ nhục lớn nhất của .

Tức đến nỗi tỉnh dậy, liền cho đ.á.n.h đòn bán hết đám nô tài cùng Uy Đức Hầu phủ.

Cái thứ hộ chủ tận lực!

Nếu Uy Đức Hầu phủ nhanh ch.óng tịch thu tài sản và lưu đày, chắc chắn cũng sẽ trả thù Vân Thiêm Thiêm thật nặng, mỗi nghĩ đến là lòng hận thù của Đường Văn Đào sâu thêm một tầng.

Lúc , Đường Hoài Phong : "Lần Hoàng thượng phái Đại Lý Tự Khanh Quách Hải đến An Châu điều tra án, với , con cũng sẽ cùng với tư cách là tùy tùng."

"Cái gì?" Đường Văn Đào trợn tròn mắt: "Cha, năng lực của con cha còn rõ ư, con theo điều tra án..."

Đường Hoài Phong hừ lạnh một tiếng: "Chỉ là lấy lệ một cái tên thôi, đỡ để trong mắt khác con chẳng việc chính đáng nào."

"Đến An Châu, con tìm thời gian thích hợp dẫn U Châu một chuyến, con nhiều ngày liên lạc, thư vi phụ gửi cũng hồi âm."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

"E rằng ở U Châu xảy biến cố ..."

Trong mắt Đường Hoài Phong lóe lên một tia lo lắng, Ninh nhi gặp chuyện liên quan đến Thần Vương ? Nếu thật như , thì nghĩa Thần Vương còn sống, Hoàng thượng...

“U Châu!” Đường Văn Đào rõ suy nghĩ trong lòng phụ , thấy hai chữ “U Châu” mắt sáng rực.

Vân Thiêm Thiêm chẳng lưu đày đến U Châu ?

Nếu y đến đó chẳng sẽ cơ hội báo thù Vân Thiêm Thiêm, khiến nàng sống bằng c.h.ế.t?

“Cha, yên tâm, U Châu con nhất định sẽ ! Con nhất định sẽ tìm , đưa nàng an trở về!”

Đường Văn Đào trịnh trọng .

Đường Hoài Phong vốn gian xảo, thấu tâm tư nhỏ bé của y, nhưng lão cũng chẳng để tâm.

Vân gia giờ đây chỉ như một con kiến hôi, đạp c.h.ế.t cũng chẳng .

 

Loading...