Gương mặt tuấn mỹ của Tư Hạc Dao trầm xuống, âm u như sắp nhỏ nước. Anh định bước tới cạnh Hoắc Uyên thì bên tai vang lên giọng đầy kích động của Tư Điềm Điềm.
【Tới tới , ông bố cặn bã nhà họ Dung, kế với cái tên giả thiếu gia chiếm chỗ của Dung Tụ cũng tới . Hề hề, kịch để xem .】
Tư Hạc Dao khựng bước. Kịch gì?
Hoắc Uyên cũng nhíu mày sang, quả nhiên thấy đám đông ồn ào tự động tách một lối, ba nhà họ Dung bước .
Mụ béo ban nãy còn gào thét đòi Hoắc Uyên đền mạng lập tức thu bộ dạng chanh chua, đổi sang giọng yếu ớt, nhào tới trẻ tuổi nhất trong ba —cũng chính là Dung Ngọc Lân.
Bà lóc:
“Con ơi, mau báo thù cho con , chắc chắn là Hoắc Uyên cố ý để hại c.h.ế.t nó, trả thù đó, là đang vì cái thứ tạp chủng mà trả thù con…”
Gương mặt cao quý của Dung Ngọc Lân thoáng nứt một tia khó chịu, đáy mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ. Hắn né sang bên nhưng né , chỉ thể cứng đờ để mặc ruột quê mùa bám lên vai .
Ánh mắt Hoắc Uyên sắc lạnh b.ắ.n về phía phụ nữ.
Không từ lúc nào, Dung Tụ cũng xuất hiện, sắc mặt âm u chằm chằm bà . Cằm gầy trắng nâng lên, giọng lạnh lẽo:
“‘Tạp chủng’… là đang ?”
Sau đó sang đàn ông bên cạnh—cha Dung—khẽ :
“ là tạp chủng, ông là gì?”
Sắc mặt cha Dung lập tức tối sầm:
“Mày đúng là đứa con bất hiếu! Bà là nuôi của mày, mày một câu thì ? Mau xin , để bà tha thứ cho. Còn cái c.h.ế.t của Tôn Lạc Khang cũng liên quan đến biểu ca mày, biểu ca mày là tổng giám đốc tập đoàn công nghệ Hoắc thị, rảnh mà so đo với một thằng nhóc thường dân. Chuyện coi như bỏ qua.”
Lời , sắc mặt Dung Ngọc Lân và ruột Triệu Quyên Lệ lập tức khó coi.
Đây là định truy cứu cái c.h.ế.t của Tôn Lạc Khang nữa ?
Muốn cứ thế mà cho qua?
Mẹ kế Lâm Tuyết Di càng tức hơn. Chỉ vì phận của Hoắc Uyên mà chồng bà luôn ưu ái , nhà họ Dung cũng mặc tự do, coi bà—chủ mẫu— gì.
Chỉ Dung Tụ là đổi sắc, như đoán , khóe môi còn nhếch lên một nụ mỉa mai.
“Hoắc thị công nghệ? Công ty mới nổi mấy năm gần đây, trong thời gian ngắn phát triển thành tập đoàn hàng đầu Hàng Thành?
Hoắc Uyên chính là vị tổng giám đốc thần bí của Hoắc thị đó???”
Đám xung quanh lập tức chấn động. Những kẻ ban nãy còn đòi giáng chức, sa thải Hoắc Uyên giờ chỉ gượng.
Tư Điềm Điềm thò đầu , trái , vui vẻ hóng chuyện.
【Ha ha ha… cú vả mặt sướng thật đó! Nhìn đám ban nãy đổ hết tội lên đầu rể kìa, giờ đơ hết , dám hó hé nữa. Đây gọi là gì nhỉ? Bị cách chức xong về nhà quản luôn tập đoàn nghìn tỷ, quá bá!】
【Ôi chao, sắc mặt Tạ Châu mới gọi là đặc sắc. Cười nổi nữa ha? Muốn đá chướng ngại vật đường thăng chức, ai ngờ… hề hề, chướng ngại vật biến thành thể động , đá kiểu gì cũng bay nổi.】
【 vả đau nhất chắc là ông bố độc đoán của nhà họ Dung. Vì thấy Dung Tụ vô dụng, mất mặt nên ghét bỏ con ruột, cưng chiều đứa con giả mang thể diện;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truoc-tan-the-toi-bi-ca-nha-hao-mon-nghe-len-tieng-long/chuong-66-gia-chu-ho-dung-bi-chinh-con-nuoi-cho-doi-non-xanh.html.]
Vì lợi ích từ Hoắc thị nên tâng bốc Hoắc Uyên, thậm chí mở cửa nhà họ Dung cho lúc nào thì . kiểu thương nhân chạy theo lợi ích, ai lợi thì .】
【Chỉ tiếc là ông … đứa con ruột ông ghét bỏ mới chính là ông chủ thật sự Hoắc thị. Hoắc Uyên chỉ là tổng giám đốc tên thôi.】
【Hoắc thị Dung Tụ lập từ hồi cấp ba, mấy năm vượt cả nhà họ Dung. Nếu sắp biến cố lớn, chắc Dung Tụ tay khiến nhà họ Dung trắng tay . Phản diện đúng là đỉnh!】
Khóe môi Dung Tụ cong lên, vẻ u ám cũng dịu vài phần.
Anh cha Dung, giọng lạnh nhạt:
“Cái c.h.ế.t của Tôn Lạc Khang vốn liên quan đến họ. cũng sẽ xin mụ bào .”
Cha Dung giận dữ:
“Nó là nuôi mày! Mày gọi như ? là nuôi ong tay áo, ơn nuôi dưỡng!”
Tư Điềm Điềm lập tức cau mày, bực bội.
【Ông già ăn như thấy thối ?】
Tiểu Ngốc phụ họa:
【 ! Đại phản diện đáng thương lắm luôn! Mụ béo đó sớm con ruột nên từ nhỏ bắt hầu, đ.á.n.h c.h.ử.i như cơm bữa, ăn đồ thừa, sống còn bằng ch.ó.
Sau còn âm thầm liên lạc với con ruột giả . Nếu ruột của bệnh xét nghiệm m.á.u thì chuyện tráo đổi chắc còn giấu mãi.
Tên giả thì ôn hòa, thực cực kỳ độc ác, hết kế đến kế khác. Cố tình để vợ chồng béo Dung Tụ mặt cha Dung, còn cố ý để ông thấy vẻ âm u của —đúng kiểu đ.á.n.h trúng điểm ghét của ông .
Sau khi ruột Dung Tụ mất, hãm hại, cha ruột chán ghét, tên giả liền tranh thủ lấy lòng, liên thủ với kế từng bước chiếm vị trí của .
Ôi, phản diện trai mà khổ… cả nhà , từ mụ béo, tên hàng giả, ông bố cặn bã đến kế đều tội đáng c.h.ế.t ngàn !】
Dung Tụ hai giọng ồn đến mức chút tức giận cuối cùng cũng tan biến.
Ánh mắt trở nên lạnh lùng:
“Cái gọi là ơn nuôi dưỡng, bà xứng gánh. Ơn sinh thì chỉ nhận của . Còn của ông… từ giờ chấm dứt. Chiều nay sẽ dọn khỏi nhà họ Dung. Sau còn là nhà họ Dung nữa.”
Cha Dung sững , lập tức nổi giận:
“Mày giở trò gì nữa? Tao , nhà họ Dung chỉ thuộc về Ngọc Lân. Dù mày loạn cũng đến lượt mày !”
Lâm Tuyết Di tuy trong lòng mừng thầm nhưng vẫn giả vờ khuyên nhủ:
“Dung Tụ, mau xin cha con , đừng lời giận dỗi nữa, cha con và với Ngọc Lân đều sẽ buồn đó, chúng từng đuổi con .”
Dung Ngọc Lân cũng tiến lên, nở nụ ôn hòa:
“Dung Tụ, luôn coi em như em trai ruột, đừng cha buồn.”
Dung Tụ đến phát ngán, trực tiếp lật tay ném một xấp ảnh: “ hứng thú với cái nhà bẩn thỉu .”
Đám đông tò mò nhặt lấy những tấm ảnh đang rơi rớt đất. Kết quả thấy, ai nấy đều giật nảy . Không thể tin nổi! Hai trong ảnh đang quấn lấy chẳng Lâm Tuyết Di và Dung Ngọc Lân ? Mẹ kế và con trai hờ dám 'tằng tịu' với ?
Thật là chấn động! Dung gia chủ ngờ chính đứa con trai nuôi mà sủng ái nhất cắm sừng!
Từ giờ trở , tiêu điểm nóng nhất Ngọa Long Loan "Tư Hạo Đổng Anh Quần đội nón xanh"chính thức thế bởi tin tức động trời "Dung gia chủ con trai nuôi đội nón xanh"