Ôn Dư khẽ một tiếng, theo Hoàng đế xuống.
Các vị đại thần và tướng lĩnh cũng lượt vị trí của .
Cảnh tượng , các vị đại thần dường như mơ về ngày Lục Nhẫn xin ban hôn.
khác ở chỗ, ngày đó Công chúa mặt, còn hôm nay, Công chúa cao điện, ngáp ngắn ngáp dài.
Chúng đại thần: ...
Đợi Hoàng đế xong những lời khách sáo, luận công ban thưởng xong, Ôn Dư bắt đầu buồn ngủ.
Cho đến khi truyền bữa khai tiệc, nàng mới tỉnh táo một chút.
Mộng Vân Thường
Nhìn thấy nho đen bàn, Ôn Dư nếm thử một quả, chua chua ngọt ngọt ngon, dường như còn ướp trong đá, ăn ngon miệng.
Thế là ăn thêm một quả.
Hoàng đế thấy hỏi: "Nho hắc ngọc mỗi năm sản lượng ít, bảo quản dễ, ngoài cung một quả đáng giá một lạng vàng. Hoàng tỷ thấy vị thế nào?"
Ôn Dư: ...
Thời marketing khan hiếm ?
vị nho quả thực ngon, còn là nho hạt.
Lúc , Hoàng đế : "Trẫm cho mang một ít đến Công Chúa phủ, nếu Hoàng tỷ thích, những quả trong cung của Trẫm cũng đều mang đến."
Ôn Dư vô cùng cảm động: "Không cần , Hoàng , sản lượng ít cũng giữ mà ăn."
"Trẫm ham ăn uống."
"À , đều mang cho thì ngại quá..."
"Trẫm thấy Hoàng tỷ thích."
"Thật sự cần Hoàng , với còn khách sáo gì nữa?"
Hoàng đế gật đầu: "Nếu như , Trẫm sẽ khách sáo với Hoàng tỷ nữa, nho hắc ngọc , Trẫm giữ ."
Ôn Dư: ...
Không , nàng chỉ khách sáo một chút thôi! Sao coi là thật?!
"Cái đó, Hoàng , đều mang đến Công Chúa phủ , cũng khách sáo với nữa, sợ mà khách sáo, thật sự mang cho nữa."
Hoàng đế khỏi bật .
"Hoàng tỷ đều mang cho tỷ thì ngại ?"
Ôn Dư hùng hồn : "Ngươi xem là loại đó ?"
Hoàng đế , hướng về phía cung nhân giơ tay: "Mang bộ nho hắc ngọc trong cung của Trẫm đến Công Chúa phủ."
Cung nhân nhỏ giọng : "Bẩm Thánh Thượng, hắc ngọc trong cung của ngài còn phần của Thục phi nương nương, cũng mang đến Công Chúa phủ ?"
Hoàng đế định mở lời, Ôn Dư : "Không cần, chỉ cần phần của Hoàng thôi."
Hoàng đế: ...
Đợi cung nhân rời , Ôn Dư lắc đầu: "Hoàng ngươi , hậu cung nhiều như , ngươi chỉ cho Thục phi nho? Học hỏi Hoàng tỷ của ngươi , mưa móc thấm đều."
Hoàng đế nhướng mày: "Vậy đợi đến khi hậu cung của Hoàng tỷ nhiều như của Trẫm, hãy chuyện mưa móc thấm đều ."
Ôn Dư: ...
"Thực Trẫm đúng là mưa móc thấm đều, trong hậu cung Trẫm thưởng cho ai cả, phần của Thục phi, là nàng phiền Trẫm lâu mới thưởng cho một quả."
Ôn Dư nhận xét sắc bén: "Hoàng ngươi thật keo kiệt, một quả? Chuyện ngươi cũng ?"
Hoàng đế: ...?
"Không giống ~"
Ôn Dư chia một chùm nho thành bốn phần, giữ một phần, đó : "Người , mang cho Lục Nhẫn, Việt Lăng Phong, Giang Khởi, để họ nếm thử~"
Hoàng đế: ...
Lấy "hoa" của , dâng "Phật" của nàng.
Ba nhận nho đều sững sờ, hắc ngọc họ đều nhận , một lạng vàng khó cầu một quả, sản lượng ít, một năm chỉ đến năm chùm, là cống phẩm độc quyền cho Thánh Thượng.
Vật hiếm thì quý, hắc ngọc ngay cả các nương nương trong hậu cung cũng tư cách thưởng thức.
Ánh mắt của các đại thần khác cũng theo nho rơi ba .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-337-tram-khong-tot-chut-nao.html.]
Nói ghen tị là giả.
Nho hắc ngọc thực chỉ là một loại trái cây hiếm, nó thậm chí gán cho một ý nghĩa nhất định.
Nếu Thánh Thượng ban cho một vị thần t.ử nào đó một quả hắc ngọc, liền thể rõ lòng Thánh Thượng.
Xem , lòng Thánh Thượng nhất quả nhiên là Trưởng Công Chúa...
Mà Trưởng Công Chúa cũng thật hào phóng!
Lại chia ba chùm nhỏ cho các nam nhân của !
Lục Nhẫn ba đè nén khóe môi cong lên, đây chính là sự thiên vị của Công chúa đối với họ!
Họ ánh mắt nóng rực về phía Ôn Dư, đồng thời dậy : "Vi thần đa tạ Công chúa ban thưởng."
Ôn Dư tủm tỉm : "Nếm thử , ngon ."
Thế là, ánh mắt của các triều thần, ba bóc nho cho miệng.
Đại thần: ...
Ghen tị, nát .
Hoàng đế: ...
Hắn đem những thứ nhất đều cho Hoàng tỷ, Hoàng tỷ keo kiệt...
Lúc , mắt đột nhiên xuất hiện một quả nho hắc ngọc bóc vỏ, trong suốt như lưu ly.
Đầu ngón tay hồng hào của Ôn Dư véo lấy phần của quả nho, đưa đến bên môi , nàng cong cong khóe mắt: "Hoàng ngươi thật ."
Hoàng đế: ...
"Vừa còn Trẫm keo kiệt ?"
"Đùa thôi mà."
"Trẫm thấy Hoàng tỷ là thật lòng nghĩ như ."
"Đâu , chính là mà."
"Trẫm chút nào."
Hoàng đế trong lòng thực chút tức giận, chính xác mà , là tức giận, mà là chút vui.
Hoàng tỷ gì, thể cho đều sẽ cho, thể cho, tạo điều kiện để cho.
Ai cũng thể keo kiệt, tuy ai dám , nhưng duy chỉ Hoàng tỷ thể keo kiệt.
"Hoàng , đang hờn dỗi ?"
"Lòng của Trẫm nhỏ nhen như ?"
Ôn Dư lắc lắc quả nho trong tay, hai hàng lông mày lá liễu như nhíu , chớp chớp mắt Hoàng đế.
"Hoàng , tay giơ mỏi ..."
Hoàng đế: ...
Hắn thở dài một , dùng tay nhận lấy quả nho.
"Được , chút chuyện nhỏ mà Trẫm tức giận, chẳng mỗi ngày đều ngươi chọc tức c.h.ế.t tám trăm ?"
Ôn Dư tủm tỉm: "Hoàng ngươi thật ."
Hoàng đế cho nho miệng: "Bớt nịnh hót ."
"Ta thật lòng."
"Được ."
Ôn Dư chọc chọc cánh tay : "Vậy lát nữa thể dẫn Lục Nhẫn về Công Chúa phủ ?"
Hoàng đế: ...
Vậy nên quả nhiên vẫn là đang nịnh hót. Thôi, Hoàng tỷ của , còn hiểu ? Còn thể gì? Cưng chiều thôi...
"Hoàng tỷ, tối đừng quậy quá."
Ôn Dư đồng ý: "Ngươi gì ? Không hiểu."
Hoàng đế: ...