Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 340: Không được, không xong, không thể

Cập nhật lúc: 2026-01-17 04:53:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu hỏi của Ôn Dư khiến tim Lục Nhẫn nóng lên, yết hầu khẽ động : "Phải."

Ôn Dư nghiêng đầu: "Phải, là gì?"

Không tại hai chữ mối tình đầu chút lúng túng khó hiểu, nhưng cũng khiến tim đập loạn.

"Công chúa là mối tình đầu của ."

Ôn Dư câu trả lời rõ ràng chút hài lòng, nàng khẽ : "Thực , Lục Cẩn đó giải thích , trêu ngươi thôi, sợ ?"

Lục Nhẫn: ...

"Công chúa..."

"Suỵt, đến lúc chuyện chính ."

Lục Nhẫn chằm chằm đôi mắt Ôn Dư, trực tiếp kéo nàng lòng ôm c.h.ặ.t, môi cũng chính xác chiếm lấy thở của nàng.

Tuy thẹn với lòng, tuyệt đối từng chuyện gì với Công chúa.

đối mặt với sự chất vấn của Công chúa, vẫn sẽ chút hoảng hốt, sợ nàng thật sự vì lời bậy bạ của Lục Cẩn mà hiểu lầm .

Biết Công chúa là cố ý trêu chọc , tự nhiên thở phào nhẹ nhõm, trong lòng khỏi chút kiêu ngạo.

Công chúa thích trêu chọc , là vì thích , nếu tại trêu chọc khác?

Hắn cũng trêu chọc , nhưng Công chúa nắm trong lòng bàn tay, cũng chỉ giường lúc tình đến nồng nàn, thể tạm thời nắm giữ mệnh mạch của , khống chế lẫn .

Theo nụ hôn sâu hơn, sự xâm lược độc đáo của Lục Nhẫn khiến đầu lưỡi Ôn Dư chút tê dại.

Lục Nhẫn dứt khoát cởi sạch áo , bế Ôn Dư lên, vòng qua bình phong, nhẹ nhàng đặt lên giường, đó thổi tắt nến.

Trong phòng nhất thời tối , chỉ ánh trăng mờ ảo.

Hắn xổm xuống, nắm lấy tay Ôn Dư hôn lên môi: "Công chúa oan cho vi thần."

Mộng Vân Thường

Ôn Dư: ?

"Vi thần bây giờ đau lòng."

Ôn Dư tựa nghiêng chống đầu, hứng thú .

Lục Nhẫn miệng đau lòng, mặt một chút vẻ đau lòng nào, ngược trong mắt mang theo một phần phấn khích nôn nóng thử.

Nàng tò mò hỏi: "Ngươi gì?"

Lục Nhẫn lật lên, nghiêng ghé tai Ôn Dư bên gối : "Vi thần xin Công chúa một chút ngọt ngào."

"Ngọt ngào?"

"Đêm nay vi thần gì, Công chúa... đều , xong, thể."

Ôn Dư: ... Ồ hô.

là một con sói tham lam.

Với thể lực của Lục Nhẫn...

Ôn Dư nghĩ đến gì, nhếch khóe môi, đồng ý dứt khoát: "Được thôi."

Thấy Ôn Dư kháng cự, ngược còn vẻ mong đợi, hành động của Lục Nhẫn liền táo bạo hơn nhiều.

Hắn thành thạo cởi thắt lưng và yếm của Ôn Dư, chớp mắt cảnh tượng mắt, mặc dù đầu, nhưng mỗi đều khiến cổ họng thắt .

Đôi tay như ngọc của Ôn Dư vòng qua: "Đừng chằm chằm, Bổn công chúa sẽ ngại ngùng."

Lục Nhẫn: ...

Hắn cúi hôn lên vai Ôn Dư, từ xương quai xanh một đường lưu luyến đến đầu ngón tay, đó từ từ gỡ vòng tay của nàng .

Ôn Dư ôm c.h.ặ.t, lực đạo lớn đến mức chút biến dạng.

"Công chúa đồng ý với vi thần..."

"... sẽ ngại ngùng."

Lục Nhẫn: ...

Hắn vạch trần Công chúa, đây nào, Công chúa ngại ngùng? Người thực sự ngại ngùng rõ ràng là ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-340-khong-duoc-khong-xong-khong-the.html.]

Lúc Ôn Dư cầm lấy chiếc yếm uyên ương màu đỏ ném sang một bên, cuộn , dậy che mắt Lục Nhẫn, buộc một nút gáy .

Một dải dây buộc vắt qua tai rủ xuống, quấn tóc.

Trong căn phòng mờ tối, nhất thời tràn ngập khí ám .

Lục Nhẫn mất thị giác: ...

Ôn Dư véo cổ , thổi một tai : "Như , sẽ ngại ngùng nữa."

Một luồng tê dại lập tức xông lên thiên linh cái của Lục Nhẫn.

Công chúa sẽ ngại ngùng nữa, bây giờ đến lượt .

Giây tiếp theo, Ôn Dư đẩy Lục Nhẫn ngã giường, từ cao, đầu ngón tay cởi thắt lưng quần , đó từ rốn một đường trượt đến cằm, cuối cùng nâng cằm lăng giác phân minh của lên.

"Bảo bối, tối nay gì, ngươi đều , xong, thể nhé, nếu Bổn công chúa sẽ trừng phạt ngươi thật nặng."

Chưa đến giường, bao giờ từ chối Công chúa, cũng tạm thời đến trừng phạt, chỉ câu "bảo bối", liền khiến lập tức thất thần.

Công chúa gọi là bảo bối...

Giây tiếp theo lập tức hồn, trán nổi gân xanh.

"Công chúa, ..."

"Suỵt, thế nào? Không , xong, thể."

Ôn Dư hừ một tiếng: "Phạm thì trừng phạt."

Nàng cong ngón tay, b.úng một cái.

Mắt Lục Nhẫn yếm che , mũi vốn tràn ngập mùi u hương từ Ôn Dư.

Lần thị giác, mắt một màu đen kịt, các giác quan khác lập tức phóng đại vô , cộng thêm võ công của cực cao, ngũ quan vốn nhạy bén hơn thường gấp bội, tự nhiên cảm nhận càng sâu sắc, khiến kìm tim đập mạnh.

"Lục Nhẫn..."

Lục Nhẫn giơ tay nắm lấy cổ tay Ôn Dư: "Công chúa đồng ý với vi thần, thể nuốt lời."

"Công chúa ngại ngùng, vi thần che mắt là ."

Giây tiếp theo, Lục Nhẫn nhẹ nhàng kéo một cái, Ôn Dư liền ngã n.g.ự.c : "Nếu Công chúa cũng giống vi thần sai, tự nhiên cũng trừng phạt..."

Tuy che mắt, Lục Nhẫn vẫn chính xác tìm môi Ôn Dư, c.ắ.n c.h.ặ.t, một hồi cọ xát từ từ xuống.

"Vi thần tuân thủ quy tắc của Công chúa, Công chúa cũng nhất định nhớ kỹ quy tắc của vi thần, đừng sai..."

...

Rèm giường lay động, xuân sắc đầy phòng.

Không qua bao lâu, ngoài cửa mơ hồ thể thấy một chút âm thanh bất thường.

"Lục Nhẫn, ..."

"Công chúa sai , trừng phạt."

"A... bà nội ngươi, thể lực thì giỏi !"

"Là vi thần thể lực , bà nội của vi thần thể lực ."

"... A a a a a a a!"

Không lâu , "Lục Nhẫn, chỗ đó ..."

"Công chúa sai ..."

"Lục Nhẫn ngươi xong, ... ngươi chờ đó..."

Lục Nhẫn: ...

Dừng một lúc: "Công chúa thật sự thích ?"

Ôn Dư: ...

"Đừng nữa, tiếp tục!"

 

 

Loading...