Ôn Dư cũng học theo nàng cầm lấy b.út lông.
Mọi vây quanh xem, vị cô nương đột nhiên xuất hiện, phận rõ dung mạo kinh như , chắc hẳn tài hoa cũng kinh thế, nhất định là một tay chữ .
"Đi đổi tên, đổi họ."
Ôn Dư quanh một vòng, ánh mắt mong chờ của các nàng, tay run rẩy, xiêu xiêu vẹo vẹo, hai chữ "Ôn Dư" với nét b.út chỗ to chỗ nhỏ, chẳng khác nào hai cục mực đen sì.
Thanh Thục: ...
"Chữ của ..."
Ôn Dư đặt b.út xuống: "Có là quỷ thần sầu? Kinh thiên động địa, ai sánh bằng?"
Mọi : ...
Thanh Thục chằm chằm hai cục mực , mãi mà cái gì.
Nàng lấp l.i.ế.m cho qua chuyện: "Muội thật đùa."
Sau đó lập tức chuyển chủ đề, thăm dò: "Muội mà tòa trạch viện ?"
Nhắc đến chuyện , Ôn Dư liền hăng hái hẳn lên.
Nàng móc từ trong n.g.ự.c một chiếc khăn lụa, vê một góc nhỏ, chấm chấm khóe mắt hề nước mắt, ấp a ấp úng : "Ta là bắt cóc tới đây."
"Nói thì khổ, cha đều mất, trong nhà còn một đứa em trai đang tuổi ăn sữa, quậy phá vô cùng. Hai chị em nương tựa mà sống, bán đậu phụ phố, hàng xóm láng giềng đều gọi là Tây Thi đậu phụ."
"Các tỷ cũng đấy, sinh xinh , trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa, quốc sắc thiên hương, băng cơ ngọc cốt, diễm như đào lý, tiên tư dật mạo..."
Mọi : ...
Ôn Dư xoay chuyển câu chuyện: "Được , thật chính vì quá , nên mới ác bá trúng. Tên ác bá vô cùng đáng ghét, độc chiếm , nên đ.á.n.h ngất trói mang tòa trạch viện to lớn ."
"Đáng thương cho đứa em trai còn đang b.ú sữa của , bây giờ ai cho nó b.ú, e là đang gào ở nhà ."
Lưu Xuân: ...
A di đà Phật, Thánh Thượng, nô tỳ cái gì cũng thấy.
Thanh Thục : "Ngươi là bán đậu phụ, còn nha ?"
Ôn Dư thở dài: "Đây nha của ? Đây là tên ác bá cài cắm bên cạnh để phòng ngừa bỏ trốn đấy. Canh chừng nghiêm ngặt lắm, ngoài dạo giải sầu mà cũng theo từng bước, sợ chạy mất."
Lưu Xuân bỗng nhiên mất danh phận, còn gán ghép lung tung: ...
Mộng Vân Thường
Nàng đáng thương Ôn Dư, nhưng dám gì, thể lỡ dở Công chúa bịa chuyện.
Thanh Thục : " thấy vẻ tự tại, giống... bắt tới."
Ôn Dư cất khăn lụa , lắc đầu: "Tâm thái , đến thì cứ an tâm ở , dù cũng đến , chẳng lẽ một hai nháo ba thắt cổ?"
"Hơn nữa, còn Thanh Thục mỹ nhân các tỷ bầu bạn với , cuộc sống quá tươi ."
Nàng , trực tiếp kéo Thanh Thục lên đùi , đó ôm lấy eo đối phương, giống như lưu manh nhéo một cái.
Thanh Thục: ...
"Vậy đứa em trai còn đang b.ú sữa của ngươi thì ngươi mặc kệ ?"
Ôn Dư nghiêm túc : "Nó cũng nên học cách tự b.ú sữa , chuyện gì cũng trông cậy , nếu cô nương thích cũng chả thèm để mắt, chắc chắn cô nương nào thích đàn ông bám váy chị, tỷ đúng ?"
Thanh Thục: ...
"Vậy tên ác bá trong miệng là?"
"Đương nhiên là chủ nhân của tòa trạch viện , tên là gì nhỉ? Không nhớ rõ nữa, hình như gọi là Diễn Ninh Huyền gì đó?"
Thanh Thục: ...
Mấy nữ t.ử khác ánh mắt lóe lên, trong lúc im lặng tạo thành thế bao vây, vây Ôn Dư giữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-461-co-ta-ngu-cung-nang-con-chua-du-sao.html.]
Thanh Thục tiếp tục : "Vậy mà tới đây?"
"Đi lung tung thôi."
Thanh Thục còn giữ vẻ thục nữ ban nãy nữa, mà lạnh một tiếng, chộp lấy cổ tay Ôn Dư:
"Đi lung tung? Không lệnh bài thì thể tùy ý các viện, ngươi ? Còn tới tận đây? Tất cả câu trả lời đều là hồ hời hồ đồ, lảng sang chuyện khác, ngươi rốt cuộc là ai? Có mưu đồ gì?"
Nàng chất vấn dồn dập, dường như giây tiếp theo sẽ đem Ôn Dư ngũ mã phanh thây.
Ôn Dư chậm rãi : "Tỷ hỏi nhanh quá, não xử lý kịp."
Thanh Thục: ...
Ôn Dư nắm lấy tay Thanh Thục: "Đừng căng thẳng, chẳng qua chỉ là một đáng thương, trói gà c.h.ặ.t."
"Thanh Thục tỷ tỷ, miệng lưỡi nữ t.ử một câu thật, tuyệt đối thể tin!" Một nữ t.ử áo trắng khác nhịn .
Ôn Dư : "Được , trêu các tỷ nữa, cho các tỷ phận thật sự của ."
Nàng đẩy Thanh Thục , dậy, cầm lấy b.út lông, xoay một vòng.
Có mấy kịp đề phòng vẩy đầy mực lên mặt.
"..."
Ôn Dư thấy, vẫn vẻ mặt nghiêm túc nháy mắt một cái: "Thân phận thật sự của là chủ nhân của Ninh Huyền Diễn, khẩu hiệu là, ba la la năng lượng, píu píu pía pía, mặt mặt trăng tiêu~ diệt~ ngươi~"
Mọi : ...
Quá nhiều điểm để mắng, nên bắt đầu sốc từ câu nào.
Hình như câu nào là bình thường thể .
"Ủa? Sao mặt các tỷ đen thui ?" Ôn Dư đột nhiên phát hiện.
"..."
Ôn Dư cũng ngờ một cây b.út lông nhỏ xíu mà mực nhiều thế: "Lỗi của , của ."
Giây tiếp theo nàng đột nhiên : "Các tỷ là thuộc hạ của Ninh Huyền Diễn ? Vậy tức là thuộc hạ của ?"
Thanh Thục: ?
Mọi : ?
Ôn Dư đặt b.út xuống, về bàn đá, ôm Thanh Thục lòng, híp mắt : "Tỷ thơm quá, mềm quá, tối nay ngủ với nhé? Thế nào?"
Thanh Thục: ...
Lúc , một giọng trầm thấp đầy tức giận vang lên, nổ tung khiến tất cả tại hiện trường ngoại trừ Ôn Dư đều run rẩy trong lòng.
"Ôn Dư!"
Các nữ t.ử trong đình soạt một cái quỳ một gối xuống đất, đồng thanh hô một tiếng "Chủ thượng", đó im lặng tiếng động.
Ninh Huyền Diễn ngoài đình, đôi mắt diễm lệ chằm chằm Ôn Dư, trầm nặng, sắc mặt tuyệt đối thể gọi là .
Hắn chỉ rời một lát, dội nước lạnh, lúc thì chạy mất.
Hắn sớm nên , chỉ phòng nam nhân căn bản là đủ.
Lúc khi còn là Thúy Tâm, nàng cũng mời mọc cùng ngủ như .
"Buổi tối ngủ cùng nàng còn đủ ?" Ninh Huyền Diễn trầm giọng .
Thanh Thục: ...?
Mọi : ...???
**