Trưởng Công Chúa Bắt Cá Khắp Thiên Hạ - Chương 558: Ngươi Biết Đàn?

Cập nhật lúc: 2026-01-19 17:35:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Dư thấy Lục Nhẫn và Việt Lăng Phong, liền nở một nụ .

 

Nàng dậy cầm lông vũ cù mũi Lục Nhẫn, thấy mặt đổi sắc, nhịn : "Ngươi sợ nhột."

 

Lục Nhẫn nắm lấy tay Ôn Dư, cầm lấy lông vũ trong tay, nàng đang giở trò , nhếch môi : "Vi thần sợ nhột , nhưng vi thần công chúa sợ nhột."

 

Ôn Dư: ...

 

"Lạc Hàn ngươi lui xuống ."

 

Lạc Hàn sớm gom y phục, thấy lời Ôn Dư, mím môi, ngoan ngoãn dậy, ôm đàn lui ngoài.

 

Mộng Vân Thường

Việt Lăng Phong liếc mắt Lạc Hàn lướt qua.

 

"Công chúa, nếu đàn, vi thần thể đàn cho một khúc."

 

Ôn Dư kinh ngạc: "Ngươi còn đàn?"

 

Cái nàng thật sự , dù từng thể hiện qua.

 

Việt Lăng Phong vô cùng khiêm tốn: "Biết sơ sơ một hai."

 

Ôn Dư cong khóe mắt, cái và Ung Chính đột nhiên Chân Hoàn còn nhảy múa vui mừng y hệt .

 

Nàng hắng giọng, thâm trầm : "Ngươi còn bất ngờ gì mà Bổn công chúa nữa?"

 

Gương mặt ôn nhuận của Việt Lăng Phong đỏ lên, xoay ngoài lấy đàn.

 

Lục Nhẫn thì bên cạnh Ôn Dư, nắm lấy một cổ chân trần của nàng, nhẹ nhàng nâng lên.

 

Bàn chân như bạch ngọc lập tức bao trong lòng bàn tay, trắng nõn nà, xúc cảm cực , chút lạnh.

 

Lục Nhẫn nhíu mày : "Hiện thu, công chúa chớ tham mát."

 

Hắn , cầm lấy chiếc tất Ôn Dư tùy ý đạp sang một bên, rũ mắt xuống, khi ủ ấm bàn chân, định tất cho nàng.

 

Ôn Dư thấy thế, bắp chân dùng sức, bàn chân trần liền đạp lên n.g.ự.c Lục Nhẫn, lực đạo lớn, chẳng khác gì gãi ngứa.

 

vẫn phối hợp ngửa , vẻ đạp ngã.

 

"Công chúa?"

 

Ôn Dư đạp lên n.g.ự.c Lục Nhẫn, híp mắt : "Ngươi trừng phạt ? Đạp ngươi một cái."

 

Lục Nhẫn tất cho Ôn Dư xong, nghiêm túc : "Được, công chúa trừng phạt vi thần nhiều ."

 

Hắn , ngước mắt lên, trực tiếp ôm Ôn Dư lòng, cánh tay ôm c.h.ặ.t eo nàng, hôn lên môi nàng, trong tay từ lúc nào cầm lấy chiếc lông vũ .

 

"Vi thần sợ nhột, nhưng nếu công chúa cù, vi thần chắc là chịu nổi."

 

Nên là, chỉ cần nghĩ đến công chúa cầm lông vũ loạn , liền tâm trào dâng trào.

 

Lúc Việt Lăng Phong , trong lòng ôm một cây đàn, là đồ Lưu Xuân tìm từ trong kho.

 

Hắn tư thế mật của Ôn Dư và Lục Nhẫn, mím môi : "Công chúa khúc nhạc nào ?"

 

Ôn Dư dựa lòng Lục Nhẫn, chớp mắt với : "Ngươi đàn đều thích."

 

Khóe môi Việt Lăng Phong khẽ nhếch.

 

Hắn đặt đàn xuống, khi vững, trầm tư một lát, bắt đầu gảy dây đàn.

 

Một trận tiếng đàn du dương lập tức vang lên.

 

Mắt Ôn Dư sáng lên, chằm chằm Việt Lăng Phong.

 

Lục Nhẫn chỉ đoạn đầu tiên, liền khẽ động mi tâm.

 

Hắn Việt Lăng Phong, nhỏ bên tai Ôn Dư: "Đây là khúc 《Bích Hải Triều Sinh》, vi thần từng nhạc sư đàn tấu trong yến tiệc."

 

Khúc là tác phẩm nam t.ử bày tỏ nỗi lòng với nữ t.ử.

 

Mà Việt Lăng Phong tuy giỏi đàn, nhưng vì công chúa ngày thường hứng thú với âm luật, cho nên từng đàn mặt công chúa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-558-nguoi-biet-dan.html.]

Hôm nay là đầu tiên, còn đàn 《Bích Hải Triều Sinh》, căng thẳng là giả.

 

Một khúc kết thúc, Việt Lăng Phong ngước mắt, đối diện với ánh mắt sáng lấp lánh của Ôn Dư về phía .

 

Ánh mắt thắng lời khen ngợi và tán thán bằng ngôn ngữ.

 

Tai Việt Lăng Phong nóng: "Công chúa, vi thần múa rìu qua mắt thợ ."

 

Ôn Dư híp mắt : "Ngươi đàn, còn đàn như , thảo nào thể gảy động dây đàn trái tim ."

 

Lời tâm tình sến súa bất ngờ ập tới, khiến hai trong phòng đều sững sờ một chút.

 

Lục Nhẫn: ...

 

Việt Lăng Phong thì trong lòng rung động, kìm niềm vui sướng nơi đáy mắt.

 

Ôn Dư cũng quên hỏi Lục Nhẫn: "Ngươi đàn ?"

 

Lục Nhẫn: ...

 

Hồi lâu , Lục Nhẫn thốt một câu: "Không ."

 

Hắn quả thực .

 

Ôn Dư : "Vậy ngươi gảy động dây đàn trái tim thế?"

 

Việt Lăng Phong: ...

 

Lục Nhẫn nhếch môi, ôm c.h.ặ.t hơn chút nữa.

 

Nếu như ngoài ở đây, nhất định sẽ vùi mặt cổ Ôn Dư, hôn một cái.

 

Ôn Dư khoác ngượng: "Thực Bổn công chúa cũng đàn."

 

Nàng , sự chỉ đạo của Việt Lăng Phong, tìm Đồ Rê Mi Pha Son La Si tương ứng cổ cầm.

 

Sau đó bày đủ tư thế: "Chuẩn xong tiếp nhận tiếng đàn của Bổn công chúa ?"

 

Hai , vị trí dây đàn công chúa đều là mới học...

 

Ôn Dư chớp mắt, đứt quãng nhưng vô cùng tự tin đàn hát: "Một ngôi sáng... sáng... lấp lánh, bầu trời... đầy những ngôi ... nhỏ, treo... bầu trời... tỏa sáng, giống như nhiều... con mắt... nhỏ."

 

Một khúc kết thúc, Ôn Dư : "Thế nào? Có là âm thanh của tự nhiên ?"

 

Việt Lăng Phong: ...

 

Lục Nhẫn: ...

 

Một lúc lâu , hai đồng thời mở miệng: "Công chúa ."

 

Tâm trạng Ôn Dư , hào phóng : "Đàn là Hoàng tặng, để ở chỗ cũng lãng phí, ngươi mang về ."

 

Việt Lăng Phong từ chối, chỉ cần là công chúa ban thưởng, lý do từ chối.

 

" , Giang Khởi còn đến?"

 

Vừa dứt lời, Lưu Đông liền bẩm báo: "Công chúa, Giang đại nhân phái truyền tin, ngài Thánh thượng triệu cung , hôm nay e là tới ."

 

Ôn Dư: ...

 

" là đứa trẻ xui xẻo."

 

Đã Giang Khởi tới , cũng coi như đông đủ, Ôn Dư trực tiếp dẫn Lục Nhẫn và Việt Lăng Phong chọn viện.

 

"Cái là viện độc lập kiểu Trung thức điển hình, tùng đá nương tựa, trúc xanh che phủ, bóng hoa lưa thưa, giáp với nội viện, tọa Bắc triều Nam, bộ đến thị tẩm mất năm phút."

 

Hai : ...

 

"Cái cũng là viện độc lập kiểu Trung thức điển hình, tùng đá nương tựa, trúc xanh che phủ, bóng hoa lưa thưa, giáp với nội viện, tọa Bắc triều Nam, bộ đến thị tẩm mất mười hai phút."

 

Hai : ...

 

Tóm là, viện đều , chỉ sự khác biệt về cách.

 

 

Loading...