Trưởng Công Chúa - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:18:06
Lượt xem: 77
Ta là công chúa nước Tần, là tiểu nữ nhi của hoàng đế. Nói là “tiểu nữ nhi” cũng hẳn chính xác, bởi hoàng đế chỉ mỗi là con gái.
Khi còn trẻ, phụ hoàng từng phi tần của tiên đế hãm hại, trúng độc, mệnh định thể sống quá bốn mươi tuổi. Để tránh đời tái diễn bi kịch , Người chỉ cưới duy nhất mẫu hậu, hậu cung trống trải như .
Mẫu hậu hai mươi tuổi sinh hoàng , mãi đến mười một năm mới .
Từ lúc nhớ, ngày ngày theo sát phụ hoàng. Người long ỷ, ôm lòng, nhẹ nhàng gọi: “Tiểu Chiêu nhi.”
Người : “Tiểu Chiêu nhi sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất thiên hạ. Hoàng sẽ bảo hộ con suốt đời. Phò mã của con, phụ hoàng sẽ chọn kẻ dũng mãnh nhất.”
Ta ngẩng đầu lên phụ hoàng, ngây ngô hỏi: “Vậy còn phụ hoàng thì ? Hoàng bảo vệ Tiểu Chiêu nhi suốt đời, phụ hoàng thì ?”
Ta nhớ khi đó, phụ hoàng mỉm , xoa đầu , : “Phụ hoàng sẽ luôn phù hộ cho Tiểu Chiêu nhi suốt đời…”
Thuở bé, luôn theo hoàng , nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của , từng bước từng bước bám theo. Nhìn cùng phụ hoàng xử lý quốc sự. Mỗi khi phạm , khiến phụ hoàng nổi giận, đến nũng nịu bên phụ hoàng, : “Tiểu Chiêu nhi ăn bánh.”
Lúc , phụ hoàng sẽ , chạm nhẹ ch.óp mũi , bảo hoàng đưa ăn bánh.
Hoàng thường mang về từ ngoài cung những xiên kẹo hồ lô và diều giấy.
Ta cũng xuất cung. hoàng : “Tiểu Chiêu nhi còn nhỏ, đợi lớn sẽ .”
Ta kéo tay áo hỏi: “Thế nào mới gọi là lớn?”
Hoàng cúi xuống, xoa đầu , nheo mắt : “Khi Tiểu Chiêu nhi xuất giá thì coi như lớn .”
“Vậy còn bao lâu nữa?”
“Còn lâu lắm.”
“Thế thì đến lúc đó, hoàng dẫn xuất cung. Ta tự mua kẹo hồ lô.”
Hoàng , : “Được.”
“Vậy nuốt lời!”
Hoàng xoa đầu , thêm một tiếng: “Được.”
Năm bảy tuổi, bắt đầu quấn lấy phụ hoàng. Vì thường thấy Người ho m.á.u. Có phụ hoàng phát hiện thấy, liền gọi gần.
Ta đỏ hoe mắt, đến mặt Người, giống như , trèo lên lòng. Phụ hoàng hỏi: “Tiểu Chiêu nhi ? Gần thành đại cô nương mà còn nhè ?”
Ta vùi đầu lòng Người, hiểu trong lòng sợ, khẽ hỏi: “Phụ hoàng, Người bệnh đúng ? Trước Trường a di cũng ho m.á.u, Tiểu Chiêu nhi còn gặp bà nữa.”
Ta níu c.h.ặ.t t.a.y áo phụ hoàng, giọng mang theo tiếng nức nở: “Tiểu Chiêu nhi thấy phụ hoàng nữa.”
Phụ hoàng lau nước mắt cho , dịu dàng : “Tiểu Chiêu nhi đừng sợ. Phụ hoàng sẽ luôn ở bên con.”
Ta tìm mẫu hậu, kể chuyện . Mẫu hậu chỉ ngẩn một lúc, gì, chỉ ngừng xoa đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-kzeg/chuong-1.html.]
Không lâu , phụ hoàng bắt đầu thể rời khỏi giường, cả ngày liệt, trong tẩm cung tràn ngập mùi đắng của thang t.h.u.ố.c. Ta ghét mùi đó.
Ta cạnh phụ hoàng, thấy Người dần ngủ nhiều hơn, thời gian tỉnh ngày càng ít. Đầu óc khi trống rỗng, chỉ thấy buồn, .
Ta tìm hoàng , nhưng bận, bận đến mức chẳng thấy bóng dáng .
Ta tìm đến mẫu hậu, thấy Người đang lén lút lau nước mắt. khi thấy , vẫn nắm tay , hỏi: “Tiểu Chiêu nhi thế? Chạy mà toát mồ hôi thế ?”
Mà chỉ thể dùng thể nhỏ bé ôm lấy Người.
Cho đến một đêm nọ, cung nữ cận đ.á.n.h thức dậy, : “Hoàng thượng truyền công chúa tới.”
Ta vội vàng rời giường. Đến tẩm điện, thấy các đại thần tiền triều, mẫu hậu và hoàng đều mặt.
Rồi thấy giọng của phụ hoàng—đúng là giọng Người—Người đang gọi .
Ta chạy đến bên giường, thấy đàn ông từng uy nghi giờ đây gầy yếu đến mức khó tin. Độc tố dày vò Người ngày đêm, giờ chiếm lấy bộ thể.
Phụ hoàng nắm tay , ngừng vuốt ve. Lúc đó nước mắt kìm nữa, rơi xuống lã chã.
Người , ngừng lặp : “Tiểu Chiêu nhi đừng sợ. Phụ hoàng sẽ phù hộ con. Tiểu Chiêu nhi sẽ bình an suốt đời, thuận lợi suốt đời… Chỉ tiếc là phụ hoàng chờ đến ngày Tiểu Chiêu nhi trưởng thành… Con đừng trách phụ hoàng…”
Ta cảm nhận bàn tay Người dần buông lỏng, mắt chỉ còn một màn trắng xóa. Sau lưng vang lên tiếng rấm rứt, , từ nay về , còn phụ hoàng nữa.
Đó là đầu tiên hiểu thế nào là cái c.h.ế.t.
Sau đó, một trận bệnh nặng, thường mơ thấy phụ hoàng mỉm ôm , gọi là Tiểu Chiêu nhi, để lên đùi, cho ăn bánh ngọt thích nhất, : “Tiểu Chiêu nhi của phụ hoàng nhất định sẽ bình an, sống lâu trăm tuổi…”
Khi tỉnh , qua bao nhiêu ngày. Nghe cung nữ kể mới : Trước lúc băng hà, phụ hoàng phong Trưởng công chúa Chiêu Hoa, ban cho quyền lực lớn.
Mẫu hậu đó vẫn luôn ở bên chăm sóc , mệt mỏi quá độ đến mức ngã bệnh.
Còn hoàng —giờ là hoàng đế—bận rộn lo liệu tang lễ và lễ đăng cơ, còn thăm nom và mẫu hậu, vất vả vô cùng.
Vừa tin tỉnh, liền đến ngay.
Ta , chỉ trong mấy ngày gầy rộc. Nước mắt kiềm mà rơi, ôm c.h.ặ.t eo , nức nở gọi: “Hoàng …”
Huynh vỗ lưng , dịu dàng dỗ: “Tiểu Chiêu nhi đừng sợ, đừng sợ.”
Sau khi khỏi bệnh, đến ở bên cạnh mẫu hậu. Người vẫn dịu dàng, đoan trang như . Sau khi khỏe , Người bắt đầu giúp hoàng xử lý việc đại lễ. Chỉ là… Người thường ngẩn một .
Một tháng là lễ đăng cơ của hoàng .
Ta cung nữ gọi dậy, mặc lễ phục theo đúng phẩm cấp Trưởng công chúa. Trên là trang phục uy nghiêm, đầu đội đầy trang sức, chỉ cảm thấy nặng trĩu.
Ta hoàng lên long ỷ, nhất thời ngẩn ngơ.