Trưởng Công Chúa - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:19:08
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ thấy mặt lạnh như băng, lời nào.

Ta thầm thấy kỳ lạ. Phản ứng giống Vân Cẩm ngày thường.

Ánh mắt chuyển sang nơi khác, vô tình liếc thấy tay .

Vốn ở bên hông treo một túi hương nhỏ tinh xảo—là quà tặng.

giờ đây, chiếc túi hương đáng thương nắm c.h.ặ.t trong tay .

Tuy mặt Vân Cẩm lộ cảm xúc, nhưng tay căng cứng đến mức gần như bóp nát túi hương.

Ta thấy, vô thức bật .

Ta về phía hoàng và đại tẩu, mỉm : “Tùy hoàng và đại tẩu quyết định là .”

Về phần phản ứng tiếp theo của Vân Cẩm— còn nhớ rõ nữa.

Chỉ nhớ là… lỡ tay vỡ một chén của hoàng .

Chương 3: Chiêu Chiêu (Hồi 3)

Những ngày chuẩn xuất giá đó cũng khác gì thường ngày.

Chỉ là đại tẩu bắt đầu bận rộn hơn. Theo lời tẩu thì: “Công chúa đích tôn duy nhất của nước Tần xuất giá, nhất định tổ chức thật long trọng, thật rực rỡ.”

Cháu trai nhỏ của tìm thấy , liền ngày ngày chạy đến chỗ .

Ta ôm lấy thể tròn tròn mềm mại của thằng bé, đút bánh cho nó, ngẩng đầu ngoài cửa sổ—bầu trời hôm xanh đến lạ.

Xích đu tán cây đa đung đưa theo làn gió nhẹ.

Không hiểu , nhớ đến phụ hoàng và mẫu hậu.

Khi còn nhỏ, Tiểu Chiêu nhi thường xích đu, Trường a di nhẹ nhàng đẩy, còn phụ hoàng và mẫu hậu thì trong đình nghỉ gần đó, dịu dàng .

Phụ hoàng, mẫu hậu… hoàng chăm sóc Tiểu Chiêu nhi .

Tiểu Chiêu nhi cũng lớn . Chỉ hai tháng nữa thôi là sẽ xuất giá.

Phò mã là con trai dũng nhất thiên hạ.

Tiểu Chiêu nhi sẽ sống bình an…

Cháu trai như cảm nhận tâm trạng chút buồn của .

đầu , dùng bàn tay mũm mĩm nhẹ nhàng lau má .

“Cô cô ơi, cô đừng buồn.

Hữu Hữu cô cô sắp cùng Vân Cẩm thúc thúc dọn khỏi hoàng cung .

Biết cô cô nỡ rời xa phụ hoàng, mẫu hậu và Hữu Hữu.

cô cô yên tâm, Hữu Hữu sẽ thường xuyên đến thăm mà.”

Ta gì, chỉ mỉm , cọ nhẹ trán trán thằng bé.

Ai… cuối cùng vẫn là luyến tiếc…

Những ngày chờ xuất giá, hoàng cung vô cùng yên tĩnh, đến mức phần tĩnh lặng quá đỗi.

Nước Tần cũng chính thức bước thu, mùa mưa dầm dề kéo dài.

Hôm đó trời âm u đến đáng sợ, cây đa ngoài cửa sổ gió quật đến kêu ù ù.

Ta ôm chén nóng bên cửa sổ, lặng lẽ chiếc xích đu tán cây chao đảo giữa gió.

Không vì ngày cưới càng đến gần , lòng nặng nề lạ thường, khó mà thở nổi.

Càng nghĩ càng thấy lâu gặp hoàng

Đang lúc trầm ngâm suy nghĩ, cửa phòng đẩy , cung nữ hớt hải chạy đến, : “Điện hạ, hoàng thượng triệu kiến.”

lúc , bên tai vang lên một tiếng “rắc” giòn tan.

Là cành cây đa treo xích đu gãy.

Không do sâu mọt khoét rỗng là do gió lớn, cành cây rơi xuống, mang theo cả xích đu đập mạnh xuống đất.

Khi vội vàng thu dọn đến ngự thư phòng, thì thấy hoàng , đại tẩu, và cả Vân Cẩm đều mặt.

Đặc biệt là Vân Cẩm, vận khôi giáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-kzeg/chuong-3.html.]

Gương mặt ai nấy đều lộ vẻ nghiêm trọng.

Lòng bất giác thêm hoảng loạn.

Ta vội về phía hoàng , Người , nặng nề mở miệng:

“Tiểu Chiêu nhi, Di Quốc bất ngờ xâm lược, nay chiếm ba thành của chúng .

Tướng quân lão luyện Hiên Viên chiến t.ử nơi sa trường.”

“Lần Di Quốc khí thế hung hãn, hiện giờ chỉ thể để Vân Cẩm xuất chinh, nước Tần mới một tia hy vọng.”

Ta run rẩy sang Vân Cẩm, khẽ hỏi: “Khi nào lên đường?”

Kỳ thực khi thấy khôi giáp , hiểu cả .

Khóe mắt cay xè, hình ảnh mắt cũng dần nhòe .

Câu trả lời của Vân Cẩm chỉ hai chữ:

“Ngay lập tức.”

Ta tiễn Vân Cẩm đến tận ngoài thành.

Đây là đầu tiên rời khỏi hoàng cung.

Trước nay chỉ tường thành xa— phố phường náo nhiệt, dòng tấp nập.

giờ phút , ngoài thành, mắt là những binh sĩ xếp hàng chỉnh tề.

Không khí nghiêm nghị, đè nặng cả bầu trời.

Ta bước đến mặt Vân Cẩm, thiếu niên ở bên suốt những năm qua.

Ta đưa tay chỉnh giáp trụ cho .

Nhìn mắt thật lâu, cuối cùng chỉ nhẹ giọng một câu:

“Thiếp đợi khải .”

Vân Cẩm , đưa tay như nắm lấy tay .

rụt về giữa chừng, như sợ mạo phạm.

Ta khẽ mỉm với .

Chàng xoay lên ngựa.

Tiếng kèn hiệu vang lên, đại quân chỉnh tề xuất phát, bụi đất tung mù trời.

Vì bảo vệ quê hương, họ tiến về chiến trường xa ngàn dặm.

Ở đội hình cuối cùng, thấy một binh sĩ.

Cậu bé đó còn trẻ, chỉ mười ba mười bốn tuổi.

Khuôn mặt non nớt lộ rõ vẻ kiên cường, hình gầy guộc khoác lên giáp trụ nặng nề.

Nhất định bình an trở về nhé…

Một tháng , nước Tần bước cuối thu.

Lá đa theo gió rụng đầy đất.

Ta ôm lò sưởi tay, bước con đường nhỏ trong cung.

Không hiểu , dạo thấy lạnh hơn bình thường.

Khi bước ngự thư phòng, hoàng chờ từ lâu.

Những ngày gần đây, tin tức từ tiền tuyến đều là tin mừng.

kỹ, thấy hoàng gầy nhiều, nét ưu tư giữa lông mày vẫn hề phai nhạt.

Thấy đến, hoàng mỉm vẫy tay gọi:

“Tiểu Chiêu nhi, mau đây, thư của Vân Cẩm gửi cho .”

Ta bước nhanh đến, cầm lấy phong thư nặng tay.

Ta tò mò mở , bên trong là một bức thư và một túi vải nhỏ.

Trong thư, Vân Cẩm đủ thứ chuyện—tình hình chiến sự, chuyện sinh hoạt, câu câu , rối rắm chẳng rõ đầu đuôi.

Mãi đến những dòng cuối cùng, mới nở nụ .

Loading...