Trưởng Công Chúa - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:19:46
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những dòng nghiêm túc:

“Có lẽ rời kinh thành quá lâu, mấy hôm nay càng thêm nhớ công chúa.

Hôm khi tuần tra, thần phát hiện một loài hoa xanh mọc trong kẽ đá.

Trong chiến trường đất vàng bụi đỏ, đóa hoa tựa như ánh sáng rực rỡ nhất giữa sa mạc hoang tàn.

Nhìn thấy loài hoa , hiểu nhớ đến công chúa.

Cảm thấy loài hoa thật giống công chúa.

Thần vốn định hái mấy đóa mang về dâng tặng, nhưng đường xa gập ghềnh, sợ hoa chịu vất vả mà héo tàn, đành tiếc nuối thôi.

May mắn là phát hiện hoa kết hạt—coi như an ủi phần nào.

Thần gửi cùng thư vài hạt giống, mong rằng khi hoa nở rộ cũng là lúc thần khải trở về…”

Ta mở túi vải nhỏ , quả nhiên bên trong mấy hạt giống.

Lúc hoàng cũng ghé đầu gần, lén xem thư.

phát hiện kịp thời.

Hoàng gõ nhẹ lên trán , :

“Tiểu Chiêu nhi lớn nhỉ, còn giấu hoàng bí mật riêng nữa.”

Ta nháy mắt với hoàng , hì hì:

“Quân t.ử dòm ngó chuyện khuê phòng của khác!”

Hoàng giơ tay giả vờ gõ đầu , khiến hoảng quá vội vàng chạy mất, chỉ còn tiếng sang sảng vang lên phía .

Về đến cung, vội vàng sai cung nữ mang đến một chậu hoa nhỏ.

Tự tay vùi những hạt giống đất.

Đặt chậu lên bệ cửa sổ, mong hoa sẽ sớm nảy mầm.

Chương 4: Chiêu Chiêu (Hồi 4)

Có lẽ là do một trận mưa thu, một trận lạnh kéo đến, mà dù vẫn bước đông, thời tiết lạnh đến lạ thường.

Hoàng đổ bệnh .

Ta kiềm mà nhớ đến phụ hoàng và mẫu hậu, trong lòng càng thêm hoảng loạn, ngày ngày đều ở cạnh hoàng rời.

Thái y của Thái y viện hết đến khác, nhưng vẫn ai chẩn đoán bệnh của hoàng là gì, chỉ thấy từng ngày từng ngày một suy sụp.

Hoàng càng lúc càng gầy, giống hệt phụ hoàng năm xưa.

Ta ngày ngày rơi lệ, mắt sưng vù cả lên.

Hoàng bệnh nặng, triều chính bắt đầu chao đảo, cháu trai còn nhỏ, thể quản lý chính sự.

Hoàng liền dạy phê tấu chương.

Ta từng học qua cách trị quốc, hoàng dạy cũng vô cùng vất vả.

Ta dáng vẻ yếu ớt của , trong lòng đau đến chịu nổi, liền hỏi: “Không thể để tam triều nguyên lão giám quốc ?”

Hoàng xoa đầu , thở dài : “Tiểu Chiêu nhi, giờ ngoài , hoàng chẳng còn tin ai nữa.”

Ta mắt , một lúc lâu mới gật đầu.

Từ đó về càng chăm chỉ, khổ luyện.

Tấu chương nhiều, thường phê đến tận nửa đêm.

Nhìn ngự thư phòng vắng lặng, chỉ còn ánh trăng ngoài cửa sổ lặng lẽ đồng hành.

Cảm giác cô đơn nên lời, nghĩ đến hoàng sống trong những ngày tháng như bao lâu , trong lòng quặn thắt.

Không lâu , một đêm khuya nọ, ám vệ đột ngột xuất hiện, mang đến một tin khiến vô cùng phấn chấn.

Cuối cùng cũng tìm nguyên nhân bệnh tình của hoàng !

Ta vội vã chạy đến tẩm điện của hoàng .

Trên đường, ám vệ thuật bộ sự việc cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-kzeg/chuong-4.html.]

Kẻ hạ độc chính là một cung nữ hầu cận bên hoàng , là nội gián của Di Quốc.

Mỗi ngày đều nhỏ t.h.u.ố.c độc quần áo của hoàng .

Từng ngày từng ngày tích tụ, khiến thể suy kiệt.

Khi bước tẩm điện, đập mắt đầu tiên là một đám thái y đang quỳ đầy đất.

 

Hoàng tựa đầu giường, mắt xa xăm, đang nghĩ gì.

Còn đại tẩu thì quỳ gối bên cạnh bệ chân, đầu cúi thấp, nhưng tay siết c.h.ặ.t lấy góc chăn đang phủ hoàng .

Bầu khí u ám và nặng nề khiến nhất thời khựng bước.

hoàng vẫn nhận .

Huynh mỉm vẫy tay gọi , nhanh ch.óng tiến lên, quỳ bên giường, nắm c.h.ặ.t lấy tay .

Hoàng xoa đầu , vẫn mỉm dịu dàng như .

trong đôi mắt , tràn ngập sự luyến tiếc.

Ta cảm xúc trong mắt , sống mũi cay xè, nước mắt lưng tròng.

Hoàng cho lui hết hầu bên trong.

Chỉ còn trong phòng.

 

Huynh thật lâu, nỡ dời mắt.

Bàn tay từng mạnh mẽ nay chỉ còn da bọc xương.

Hoàng khẽ , định mở miệng thì vội vàng ngăn .

Vừa lắc đầu, nước mắt rơi lã chã lên giường .

Miệng nghẹn ngào kêu: “Hoàng … hoàng … đừng … đừng …”

Ta nghĩ đại khái định gì, nhưng vẫn cố chối bỏ sự thật, nghĩ rằng chỉ cần , thì chuyện sẽ xảy .

Hoàng đưa tay lau nước mắt cho , mỉm dịu dàng như xưa.

“Tiểu Chiêu nhi đừng , hoàng …”

Hoàng đầu ho nhẹ một tiếng, như đang giấu điều gì.

Khi đầu , rõ ràng thấy mắt đỏ hoe.

“Tiểu Chiêu nhi, hoàng còn ở bên bao lâu nữa…”

Cuối cùng, điều lo lắng nhất cũng xảy .

Ta thể kìm nén cảm xúc nữa, nhào lòng , bật nức nở.

Bàn tay từng vỗ về của , từng nhịp từng nhịp nhẹ nhàng vỗ vai .

Giống hệt năm xưa, khi phụ hoàng rời , gặp ác mộng, tỉnh dậy giữa đêm, hoàng bên giường, vỗ nhẹ vai : “Tiểu Chiêu nhi đừng sợ, hoàng ở đây.”

Những lời đó, còn nhớ rõ từng câu.

Chỉ nhớ rằng bảo đừng đau lòng, những ngày tới sẽ vất vả .

Ta bao lâu.

Lúc tỉnh thấy bản trong tẩm điện của .

Cung nữ , tối qua công chúa ngất xỉu, là hoàng thượng dặn đưa công chúa về.

Ta gương trang điểm, mặc kệ cho cung nữ chải tóc, sửa soạn.

Trong gương, Tiểu Chiêu nhi nay cao ráo, da trắng như tuyết, khí chất bắt đầu lộ vẻ mười phần phong hoa.

Những ngày đó, hoàng vẫn bệnh nặng giường.

Việc mỗi ngày của là phê tấu chương, xử lý triều chính, đến ở cạnh hoàng , líu ríu kể chuyện.

Nói rằng Hữu Hữu dạo cao hơn chút, bắt đầu điệu, bảo là giảm cân, nhưng kiềm chế nổi, còn ăn hết bánh hoa đào của Tiểu Chiêu nhi.

Loading...