Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 912
Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:30:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:30:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Hắn nàng lâu.
Hắn ngờ Phùng Vận thật lòng cho rằng đúng.
“Vận nương…”
Giọng Bùi Quyết kéo dài, yết hầu khẽ chuyển động, hồi lâu mới : “ bản ý của … vì điều đó…”
Thao Dang
“Thật ?” Phùng Vận ngạc nhiên, hàng mày khẽ trầm xuống, “Vậy Đại vương đang đợi điều gì?”
Đôi mắt đen của Bùi Quyết sâu thẳm: “Đợi một cơ hội.”
Gió lạnh gào thét lướt qua mái trướng, đ.á.n.h tấm bạt lều phát những tiếng phành phạch vang dội.
Bùi Quyết yên động, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sâu như vực thẳm, dường như chôn giấu điều gì thể phơi bày ánh sáng…
“Ta tin. Ta đợi.” Phùng Vận một lúc, chậm rãi mỉm , “Ta tin rằng thể bẽ mặt bàn cờ, chiến lược chắc chắn ở . Cho nên, bất luận Đại vương đưa quyết định thế nào, đều ủng hộ, đều chờ đợi.”
Niềm tin quý như vàng.
Trong lòng Bùi Quyết bỗng nóng lên, đưa tay véo nhẹ vành tai nàng.
“Ta sẽ khiến nàng thất vọng.”
Phùng Vận vươn tay ôm lấy eo .
“Vậy thì chờ xem.”
Nghĩ một chút, nàng áp mặt n.g.ự.c , khẽ thở dài thật dài.
“Chỉ mong đừng kéo dài đến năm mới. Mùa đông lạnh giá, tướng sĩ chỉ chịu rét, mà còn chịu nỗi nhớ nhà.”
Bùi Quyết vỗ nhẹ lưng nàng, gì.
…
Không chủ động tấn công nghĩa chiến tranh kết thúc.
Quân Bắc Ung chẳng những lơi lỏng, trái vòng vây quanh Nghiệp Thành vẫn nhanh chậm siết c.h.ặ.t , càng ngày càng kín…
Chỉ là tốc độ chậm, khác xa với lối tấn công mạnh mẽ chiến trường chính diện, đến mức trong triều ngoài nội bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều tiếng nghi ngờ…
Thậm chí còn nhắc tới quan hệ đây giữa Lý Tang Nhược và Bùi Quyết.
Vài vị đại thần trong triều còn liên danh thư, hết đến khác gửi tới Nghi Thủy, hỏi Ung Hoài Vương khi nào sẽ công thành.
Những chuyện khó tránh truyền tới tai Phùng Vận.
Nàng tai , bỏ tai , để trong lòng…
Chức Trưởng sử của Vương phủ thực nặng: thống lĩnh mưu sĩ, quản lý chính lệnh của Vương phủ; đối nội phụ tá, khuyên can Vương gia đúng đường, tuân theo lễ pháp; đối ngoại còn phụ trách liên lạc giữa Vương phủ và triều đình…
Nếu Bùi Quyết là phu quân của nàng, nhiều chuyện thể giản lược bớt, e rằng mệt c.h.ế.t .
Nữ nhân một khi chính sự, để tâm đến những chuyện tình tình ái ái nhỏ nhặt.
Huống chi Phùng Vận cũng tin Bùi Quyết sẽ vì một nữ nhân mà đổi chiến lược.
Hắn sát phạt quyết đoán, hồ đồ. Nếu thì chiến tích huy hoàng của quân Bắc Ung, tung hoành vô địch?
hoàng đế vội, thái giám vội.
Mấy nha bực bội thì thôi, còn A Mễ Nhĩ với tính khí thẳng như ruột ngựa, tức đến gần như nổ tung.
“Cữu mẫu, mau tìm cữu cữu hỏi cho rõ, rốt c.uộc và cái vị Lý Thái hậu là chuyện gì? Sĩ khả sát, bất khả nhục, tuyệt đối thể hỏi cho rõ.”
Phùng Vận: “… Thành ngữ dùng như ?”
“Thật ?” A Mễ Nhĩ ngẫm nghĩ, tự nhẩm , bẻ ngón tay đếm.
“Sĩ khả sát, bất khả nhục… gà thể hầm với đậu phụ… ôi đúng, sai ? Không thể nào. Ngao Thất như mà…”
Phùng Vận dở dở .
Không gì với Ngao Thất, khiến những lời như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-mon-hao-te-yeu/chuong-912.html.]
“Vậy ngươi mau về tìm Ngao Thất, bảo .”
A Mễ Nhĩ lắc đầu, vẻ mặt cố chấp.
“Không , đúng. Ta , cái Lý Thái hậu còn sai dựa theo chân dung của cữu cữu mà tìm nam sủng… ghê tởm c.h.ế.t , tức đến mức ăn cũng nuốt nổi…”
Phùng Vận mà đau cả đầu.
“Ta nên đưa ngươi tới đây…”
A Mễ Nhĩ liền lập tức im bặt, mím môi , chỉ ngoài, lùi .
“Ta ngoan, lời cữu mẫu, tuyệt đối nhiều lời, lung lay quân tâm…”
“Đóng cửa !” Phùng Vận .
A Mễ Nhĩ xa , Phùng Vận mới thong thả xuống uống .
“Cô nàng A Mễ Nhĩ , Ngao Thất chắc khổ .”
Khi Phùng Vận vẫn lạc quan.
Nàng cũng ngờ rằng, chờ đợi kéo dài tới tận một tháng.
Chớp mắt đến Đông chí, Nghi Thủy lạnh buốt.
Áo đông và than tổ ong từ Hoa Khê liên tục chuyển tới doanh trại, tướng sĩ đều áo ấm, nhóm lò sưởi, nhưng trận chiến vẫn khai.
Không khí trong doanh trại trở nên nặng nề.
Tiếng xì xào ngày càng nhiều.
Sự nghi ngờ của triều đình Đại Tấn đối với Bùi Quyết từng dứt.
Bùi Quyết từ đầu đến c.uối giải thích gì, vẫn theo ý .
Thế là nhiều lời bàn tán đều dồn tới tai Phùng Vận.
“Chức Trưởng sử là để khuyên can Đại vương, sửa sai lầm… Vương phi, thể chờ nữa. Cứ kéo dài thế , trời rét đất đông, chắc kéo c.h.ế.t triều đình Nghiệp Thành, ngược khi kéo c.h.ế.t chính chúng …”
Phùng Vận trầm mặc.
Suy nghĩ lâu, nàng mới chậm rãi đặt chén xuống.
“Được, với Đại vương.”
Trước đó, Phùng Vận vẫn tán thành Bùi Quyết, nhưng thời tiết ngày càng lạnh, nàng cũng cảm thấy… thể kéo dài thêm nữa.
Phùng Vận khoác áo choàng, dẫn theo hai nha , đón gió lạnh trong đại doanh về phía trung quân trướng…
Chưa tới nơi, thấy Bùi Quyết dẫn theo thị vệ hai bên vội vã bước , thần sắc lạnh lùng, bước chân trầm .
“Đại vương…”
Phùng Vận tiến lên chắp tay hành lễ, định mở miệng thì Bùi Quyết cắt ngang.
“Không cần nữa. Nam doanh điểm tướng, chuẩn xuất chinh.”
Phùng Vận mừng rỡ khôn xiết.
“Đại vương?”
Nàng dừng , định tâm thần mới khẽ hỏi:
“Cơ hội mà ngài chờ… đến ?”
Bùi Quyết khẽ cong môi, gật đầu mạnh với nàng.
“Vận nương theo tới Nam doanh.”
Khóe môi Phùng Vận khẽ cong, hai tay ôm quyền.
“Thuộc hạ lĩnh mệnh.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.