Ngày lành định bảy ngày .
Lý Thanh Nguyệt đem chuyện loan truyền khắp nơi, bảo đảm Trần vương thế t.ử nhất định sẽ thấy.
Khi nàng đang chọn áo cưới, lặng lẽ nhét cho nàng một mảnh giấy:
“Không sự cho phép của , ngươi dám gả cho kẻ khác?”
Lý Thanh Nguyệt mừng hận. Nàng xé nát mảnh giấy, ném sang một bên, dường như để Trần vương thế t.ử thấy rõ, nàng chính là dám trái ý .
Ngày hôm , nàng vô cùng hưng phấn. Chọn xong giá y chọn trang sức, chọn xong trang sức liền bước một họa quán, họa sư lưu khoảnh khắc nhất của .
Đến ngày lễ nạp , Lý Thanh Nguyệt trong lòng bồn chồn bất an. Khi thì nàng ngoài cửa sổ, khi thì dõi mắt về gốc cây cửa, lúc ngước tường viện.
Ta sai lặng lẽ b.ắ.n một mũi tên lên cột cửa phòng nàng. Ở đầu mũi tên, run rẩy treo một chiếc túi gấm. Mở , bên trong là mảnh giấy cuối cùng:
“Giờ Tý đêm nay, bên cầu Bích Ba, chờ nàng. Nếu nàng đến, đời vĩnh viễn gặp . Nếu nàng đến, dù chân trời góc bể, quyết phụ nàng.”
Lý Thanh Nguyệt rút mũi tên, giấu , ôm c.h.ặ.t túi gấm, trái tim đập loạn nhịp.
Ta nghĩ, nếu nàng thể tự kiềm chế, mối thù giữa và nàng coi như chấm dứt, sẽ chúc phúc cho nàng. Còn nếu nàng quản bản , thì tất cả đều là tự nàng chuốc lấy. Mối ân oán giữa và nàng, cũng sẽ dừng ở đây.
Đêm xuống, cửa sổ phòng Lý Thanh Nguyệt lặng lẽ mở . Nàng trèo qua cửa, vượt tường, mang theo bọc hành lý, một đến cầu Bích Ba. Trong lòng nàng tràn đầy mong đợi, chờ đợi Trần vương thế t.ử xuất hiện.
Nghe thấy tiếng bước chân, nàng mừng rỡ đầu : “Thế t.ử, ngài đến !”
nàng thấy, Trần vương thế t.ử. Mà là Tiền phu nhân, Tạ Chiếu Tùng, cha nàng, cùng các tộc lão của hai nhà…
Bọc hành lý trong tay “bịch” một tiếng rơi xuống đất.
Lý Thanh Nguyệt run giọng: “Cha… nương… các … …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-ty-dao-hon-ta-phai-ga-thay-cho-ke-boi-bac/chuong-13.html.]
Mẫu nàng, Triệu phu nhân, giơ tay tát nàng một cái thật mạnh, giọng the thé đầy phẫn nộ: “Nhà sinh đứa nữ nhi liêm sỉ như ngươi! Tư tình bỏ trốn một đủ mất mặt , cớ còn bỏ trốn thứ hai? Vì ? Vì chứ?!”
Lý Thanh Nguyệt đưa chùa, cạo tóc xuất gia ni cô. Ngôi chùa cho dò hỏi, là chốn thanh tu nghiêm chỉnh. Các ni cô dậy sớm tụng kinh, lao động, tự tay lụng để nuôi sống bản .
Ta nghĩ, đối với Lý Thanh Nguyệt mà , đó là một nơi chốn tệ.
Ta vẫn còn giữ chút tình huyết thống cuối cùng, nên ép nàng đường c.h.ế.t. Ngày nàng tư tình bỏ trốn, thể thuê vài kẻ đem nàng bán , khiến nàng c.h.ế.t một cách lặng lẽ ai — ai bảo nàng ngu , ai bảo nàng ích kỷ. .
Ta cho rằng cần một giới hạn, bằng cũng chẳng khác gì kẻ ác.
Và cũng may mắn vì giữ vững giới hạn . Để Lý Thanh Sương vẫn thể một Lý Thanh Sương vui vẻ, mà đến một ngày nào đó ngoảnh đầu quá khứ, hối hận khôn nguôi.
Ta đợi thêm một thời gian, cuối cùng cũng tất việc lập nữ hộ, xong giấy thông hành là thể rời khỏi kinh thành.
Lý phụ và Triệu phu nhân từ tin sắp , liền vội vã tìm đến tận cửa, khẩn khoản hỏi thật sự nhận cha nữa .
Có lẽ họ nếm đủ khổ sở vì Lý Thanh Nguyệt, đến giờ mới chợt nhận đứa con gái thứ hai xem vẫn còn là kẻ khiến khác an tâm.
chuyện cũ rốt cuộc là chuyện cũ. Vị ngọt của hôm nay, chẳng thể bù đắp nỗi đắng của ngày xưa. Ta thể chỉ vì hôm nay nếm một viên kẹo, mà rằng những tháng ngày qua đều là ngọt ngào.
Không .
Những ngày khổ, vốn dĩ vẫn là ngày khổ. Chúng sẽ vì chút an ủi muộn màng, mà tô vẽ thành những ngày .
Ta : “Các còn nhớ chăng, năm xưa thiên hạ luôn khen tỷ tỷ xinh , thông minh, chỉ là đần độn, chẳng ai ưa ?”
Cha nương lộ vẻ lúng túng.
Có lẽ họ cũng nhớ , suốt bao năm , họ hiếm khi dành cho một lời khen. Bởi đứa con gái hợp với kỳ vọng của họ, xinh bằng trưởng tỷ, cũng chẳng nam nhi như . Ta gần như hội đủ điều mà họ chán ghét.
Khóe môi cong lên một nụ nhàn nhạt. Ta thực sự buông bỏ.
“Trong lời của cha , ẩn chứa vận của con cái. Phong thủy nơi , đổi sang một nơi phong thủy hơn. Cũng giống như các chỉ một đứa con khiến các nở mày nở mặt, cũng , nông cạn chẳng khác gì các .”