Tạ Chiếu Tùng quỳ suốt một đêm trong viện của mẫu .
Hắn nạp Lý Thanh Nguyệt , mẫu cho phép, phạt quỳ đất tự kiểm điểm.
Sương lạnh thấm đẫm, phủ ướt cả hai bên tóc mai.
Năm đầu tiên gả Tạ gia, cũng từng mẫu phạt quỳ như thế. Khi , mẫu tình cờ tin và vẫn viên phòng, lập tức nổi giận, cho rằng vẫn còn nhớ đến Lý Thanh Nguyệt, bèn phạt quỳ ngoài sân để suy ngẫm.
Là quỳ cùng , đích giải thích với mẫu rằng đó là ý nguyện của .
Mẫu thở dài một tiếng, cho chúng dậy, khuyên nhủ Tạ Chiếu Tùng bằng giọng tận tình: “Con rõ , ai mới là thể cùng con đồng cam cộng khổ?”
Tạ Chiếu Tùng im lặng đáp.
Trên đường trở về, gió mát trăng sáng, bóng cây chồng chéo. Hắn bỗng khẽ : “Thanh Sương, cần chút thời gian để quên nàng . Bằng , cảm thấy như là bất kính với nàng.”
Ta khẽ “ừ” một tiếng. Cảm giác tôn trọng … là điều từng đây.
Ta nghĩ, là khoáng đạt, xứng đáng với bốn chữ khiêm khiêm quân t.ử.
Cảm giác an của nơi Tạ gia, khi nhiều thêm một phần. Khi đó, chúng còn thể xem là đồng thuyền chung sức. nay, ánh mắt thẳng thắn, liếc lấy một , lặng lẽ bước qua bên cạnh , phòng của mẫu , hầu hạ bà thức dậy như thường.
Sắp sửa rời , chỉ đối xử với những cận của thêm một chút. Dẫu núi cao sông dài, một chuyến cũng chẳng dễ dàng gì.
Mẫu thấy , trong mắt thoáng hiện nỗi buồn.
“Xem con thật sự buông xuống , Thanh Sương. Mẫu rõ nó sẽ hối hận, nhưng thể gì hơn. Chuyện đời như ý mười phần thì cũng tám chín. Sống đến chừng tuổi, cứ ngỡ thấu, mà đến chuyện con cái… vẫn thể thấu . Thật là, con cái đúng là món nợ cả đời.”
Ta hầu hạ bà y phục, rửa mặt chải tóc, trong lòng thầm nghĩ: phụ mẫu cũng từng thấu. Nếu , họ sớm bắt Lý Thanh Nguyệt về nhốt trong nhà, hoặc đưa chùa, hoặc tìm một gả cho xong. Họ nỡ với trưởng tỷ, nhưng nỡ với .
Ta cùng mẫu dùng bữa.
Khi rời , Tạ Chiếu Tùng kéo lấy ống tay áo , đôi mắt đen ánh lên vẻ kiên quyết cùng khẩn cầu.
“Thanh Sương, chúng đừng hòa ly. Ta nạp Lý Thanh Nguyệt , chỉ ba chúng , xin thề.”
Ta giật tay áo , thần sắc lạnh nhạt: “Ta tin . Hơn nữa, chỉ sống những ngày Lý Thanh Nguyệt.”
“Nàng là trưởng tỷ của nàng!”
“Thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truong-ty-dao-hon-ta-phai-ga-thay-cho-ke-boi-bac/chuong-4.html.]
“Các nàng là tỷ !”
“Thì chứ!”
Một lặng khiến khó chịu bao trùm lấy tất cả.
Ngọn lửa giận kìm nén bấy lâu, cuối cùng cũng bùng lên giữ nữa:
“Che chở là tỷ, thương yêu là tỷ, nâng đỡ là tỷ, khuyên nhủ bằng lời ý là tỷ, mong toại nguyện cũng là tỷ.
Còn nàng , Lý Thanh Nguyệt, đ.á.n.h , mắng , nhục , hại , tự phạm sai lầm bắt gánh , nàng hưởng lợi, mang tiếng , nàng tùy hứng bỏ đầu, còn thì gánh chịu bộ hậu quả do nàng gây . Nàng … rốt cuộc là thứ tỷ tỷ gì chứ?”
Tạ Chiếu Tùng buông tay áo một cách bất lực, vẻ mặt dám tin: “Ba năm … cứ ngỡ chuyện trôi qua cả …”
“Ha.” Ta bật lạnh, giấu nổi vẻ châm chọc. Cơn phẫn nộ cuồn cuộn dâng trào cuốn lấy , khiến kìm mà thốt : “Tạ Chiếu Tùng, thật hận kiểu như — ở trong phúc mà chẳng quý phúc. Chàng đúng là ‘cớ ăn thịt băm’.”
“Mẫu chỉ sinh mỗi , lớn lên trong gấm vóc lụa là, , mong đều nâng niu đáp ứng.
Chàng hiểu , một kẻ sinh thiếu thốn như , khát khao đến nhường nào chỉ một thứ thuộc về riêng . Không cần tranh giành, cần cướp đoạt, cần bất kỳ ai cho phép, nó sinh là của , trọn vẹn, san sẻ.
Phụ mẫu đẩy đến bên , hận Lý Thanh Nguyệt, từng nghĩ, dẫu thể phu thê, chúng cũng thể trở thành đồng minh. cố tình đẩy cảnh ngày ngày tranh, giành, trở thành trò trong mắt đời.
Tạ Chiếu Tùng, thật cũng nếm thử xem, cảm giác tranh giành từng chút, uất ức ngập lòng mà vẫn chỉ trích là hẹp hòi, nó rốt cuộc đau đến nhường nào.
Để thê t.ử, còn nạp Lý Thanh Nguyệt , ôm cả thê lẫn trong lòng, chí đắc ý mãn, cuộc đời coi như viên mãn … Vậy còn thì ? Chẳng lẽ xứng một phu quân mà cả lòng cả mắt chỉ hướng về ? Chẳng lẽ xứng một mái nhà êm ấm, thuận hòa mỹ mãn? Khổ nạn của thì nên lãng quên ? Mộng tưởng của thì đáng vùi lấp ? Ta vì thỏa mãn tâm nguyện của ngươi mà phản bội chính lòng ư?
Tạ Chiếu Tùng, rốt cuộc ngươi đại ân đại đức gì, đáng để hy sinh đến mức ? Ngươi đối với hề ân, nàng Lý Thanh Nguyệt đối với cũng chẳng đức. Các ngươi… đều xứng để vì các ngươi mà nhường nhịn dù chỉ nửa bước!”
Ta phất tay áo rời , bước chân nặng nề như đè nén trăm nghìn uất ức, tựa giẫm tất cả xuống tận đất sâu. Những lời , chôn giấu trong lòng suốt bao năm tháng dài đằng đẵng.
Ta cho Tạ Chiếu Tùng ư? Không. Ta là đang than cho chính .
Những lời , thể với cha nương — , họ chỉ bảo đa tâm, nghĩ nhiều. Không thể với Lý Thanh Nguyệt — kẻ chiếm hết phần lợi, vĩnh viễn chẳng bao giờ chịu thừa nhận chiếm lợi. Càng thể với ấu — nó là con út trong nhà, yêu chiều đủ đầy, kẻ từng thiếu thốn thể thấu hiểu nỗi khô cạn của thiếu thốn?
Ta chỉ đành ép tất cả tim, thầm mong một ngày trưởng thành, rời khỏi mái nhà , sống một đời thống khoái theo ý .
kịp đợi đến ngày , nhét kiệu hoa, trở thành thê t.ử của Tạ Chiếu Tùng.
Vận mệnh đối với bất công, đó là của trời xanh. nếu cam chịu mệnh thì là của chính .
Lý Thanh Sương thể đ.á.n.h gãy xương sống, nhưng dù bò, cũng nhất định bò khỏi khu viện tường cao .