TRUYỀN THUYẾT BẠCH LONG - 9
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:17:47
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn sững , thể tin nổi : “Ngươi gọi là cái gì?”
“Cha, A Ly nhớ .”
Ta giương lên gương mặt tươi , trưng một bộ dạng ngốc nghếch ngờ nghệch.
Hắn hừ lạnh một tiếng: “Giả vờ? Giả điên giả dại mặt bổn vương là vô dụng thôi.”
“Ơ, ngươi cha ? Ô ô ô, cha ở nơi nào? Ta tìm thấy ông , tìm cha.”
Ta bộ lao khỏi xe ngựa, liền một tay kéo .
“Quăng ngã hỏng não đúng ? Nhìn cho rõ đây, là cha ngươi, lão t.ử chính là cha ngươi!”
“Cha, chúng thế?”
Ta và Chu Nguyên Hanh, một một rồng, mắt đối mắt , diễn xuất thể là vô cùng tinh vi.
Ta trưng bộ mặt tươi , tỏ vô cùng đáng yêu .
Hắn thì cạn lời, như một kẻ thiểu năng trí tuệ.
Dưới sự giả ngu liên tục của , hừ lạnh một tiếng, mở miệng : “Đi Lạc Thành.”
“Đi Lạc Thành gì?”
“Chơi.”
“Chơi cái gì?”
“……”
“Chơi cái gì?”
“……”
“Cha, ngươi chứ, chơi cái gì?”
“Ngươi thấy bổn vương trông giống một tên ngốc ?”
Chu Nguyên Hanh xổm mặt , chỉ chỉ mũi , lạnh một tiếng.
Ta chút do dự, trả lời luôn: “Giống.”
Hắn hai lời, giơ tay lên, bộ dạng định tát một cái.
Ta liền húc đầu lòng , ôm c.h.ặ.t lấy eo : “Không đ.á.n.h trẻ con!”
Chu Nguyên Hanh dùng sức húc một cái bất ngờ kịp phòng , tấm lưng đập mạnh vách xe ngựa, rên lên một tiếng vì đau.
Hắn thẹn quá hóa giận, đẩy mạnh , mắng một câu: “Cút!”
24
Tên biến thái thật sự mang tới Lạc Thành.
Lạc Thành mưa dầm liên miên, từ mấy tháng nước lũ tràn lan vỡ đê, một vỡ đê dìm ch.ết gần mười vạn .
Bá tánh lưu lạc khắp nơi, tiếng than dậy thấu trời xanh.
Ta nhớ tới lời Thái t.ử , lương thực cứu tế của triều đình cướp giữa đường, bỏ đói c.h.ế.t mấy vạn .
Thành Trường An ca múa thái bình, đêm đêm ngàn đèn vạn hỏa, phồn hoa náo nhiệt.
Nếu tận mắt thấy, ai thể ngờ Lạc Thành cách Trường An ngàn dặm x.á.c c.h.ế.t đói khắp nơi, lũ lụt ngập tràn thế .
Cảnh tượng đó quá chấn động, đến nỗi trợn tròn mắt, hồi lâu dám tin.
Phóng tầm mắt chỉ là nước, nhấn chìm thôn xóm, huyện thành, và những cánh đồng hoang vô tận.
Vậy mà mưa như trút nước vẫn cứ rơi mãi ngừng.
Dọc đường , thấy những bá tánh may mắn sống sót áo quần che nổi , đầu bù tóc rối, tuyệt vọng chạy về phía thành Lương Châu.
Tại cổng thành Lương Châu, nhiều binh mã trấn thủ ở đây, xua đuổi bọn họ về.
Khi lượng quá đông khiến cục diện thể khống chế, quân lính tiếc gi.ết gà dọa khỉ, c.h.é.m gi.ết để dọa lui họ.
Chỉ vì Lương Châu là một cửa ngõ khóa c.h.ặ.t phía nam Trường An.
Các quan chức địa phương cho phép dân tị nạn cơ hội tràn Trường An, sợ bẩn tai mắt của bậc Thánh nhân.
Nhìn bọn họ xô đẩy, mắng nhiếc, quỳ rạp đất như súc vật mà rống lên một dải.
Ta chỉ thấy kinh tâm động phách, mở miệng hỏi Chu Nguyên Hanh: “Các ngươi ? Hoàng thượng ? Thái t.ử ?”
Chu Nguyên Hanh , bỗng nhiên lạnh: “Biết thì ?”
Ta Hoàng đế Trung Nguyên đang gì, là thật sự về trận t.h.ả.m kịch nhân gian , là vì t.h.ả.m kịch diễn mắt nên thể mắt nhắm mắt mở ngơ.
Rốt cuộc là nhắm mắt ngơ, là vốn dĩ thèm để ý?
Vị Hoàng đế ở nhân gian rốt cuộc là như thế nào?
Ông từng mở kho phát lương, lệnh cho các quan viên mang lương thực cứu tế, cũng từng phái các đại thần năng lực trị thủy.
mưa tạnh mưa tiếp, nước lũ từng biến mất, cục diện như kéo dài vài tháng trời.
, kẻ quan chẳng mảy may bận tâm.
Có lẽ cũng thanh quan, quan phụ mẫu vì dân vì nước, nhưng từng thấy.
Nghe ở địa phương một vị Huyện lệnh, khi nước lũ đầu vỡ đê, dẫn dân làng lên núi lánh nạn, may cuốn dòng lũ xiết.
thấy vị quan đó.
Ta chỉ thấy Thần vương Chu Nguyên Hanh tham ô lương thực cứu tế, bỏ đói ch.ết mấy vạn bá tánh.
Nhìn thấy các thương nhân ở Giang Bắc nhân cơ hội nâng giá gạo lên cao v.út, khiến dân chúng trong thành Lương Châu oán thán suốt mấy ngày liền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truyen-thuyet-bach-long-tkmr/9.html.]
Oán thán thì tính là cái gì, ít nhất bọn họ còn sống.
Lạc Thành mới chính là địa ngục trần gian thực sự.
Phủ nha xây dựng ở nơi cao nhất, các quan chức địa phương và các quan viên từ triều đình phái xuống vẫn luôn trấn thủ ở đây, việc đấy.
Có thì vắt óc suy nghĩ cách trị thủy, kẻ thản nhiên vui vẻ như chuyện gì xảy .
Không ngoại lệ, thấy Chu Nguyên Hanh, bọn họ đều vội vàng dậy hành lễ: “Thần vương điện hạ.”
Mưa dầm liên miên, những nơi ngập lụt ở Lạc Thành nhiều, tất cả đều chật ních nạn dân tị nạn.
Đặc biệt là trong huyện thành, chật kín cả đường phố.
Bọn họ mặc quần áo mỏng manh, trú những căn lều dựng tạm bợ, bưng những bát cháo loãng rõ cả đáy bát, lạnh đến mức mặt mũi tím tái.
Có những căn lều còn dột nước dầm dề.
Cũng chẳng trách dân tị nạn liều mạng chạy về phía Lương Châu, tình cảnh mà phát sinh dịch bệnh thì đại phu cũng xuể, chỉ con đường c.h.ế.t.
Ta Chu Nguyên Hanh mang tới nơi gì.
Hắn là đến xem kịch.
Vào ngày sinh nhật của , thực tế Hoàng đế đến dự.
Hắn ngóng rằng gần đây long thể Hoàng đế bất an, sức khỏe cho lắm.
Tên Tiết Lương Nho thực sự là một kỳ nhân dị sĩ.
Hắn một mặt phái Tây Vực tìm tung tích của Bạch Long, mặt khác tra lũ lụt ở Lạc Thành thực chất là do rồng ở trong tầng mây tác quái.
Lũ lụt kéo dài vài tháng trời.
Hắn manh động, mà luôn âm thầm bày binh bố trận để bắt rồng.
Thẳng đến ngày sinh nhật Thần vương ở vườn hoàng gia, Thái t.ử và Trình Gia khẩn cấp triệu cung, Hoàng đế lệnh cho bọn họ lập tức theo Tiết Lương Nho lên đường tới Lạc Thành.
Lập tức xuất phát.
Cho nên ngày hôm đó, Trình Gia căn bản chuyện Tạ Thời Vi hãm hại , cũng đẩy xuống vách núi .
Mệnh lệnh của Hoàng đế truyền xuống quá gấp gáp, bọn họ bí mật lên đường, kịp thông báo cho bất kỳ ai.
Còn Thần vương Chu Nguyên Hanh, xưa nay luôn là kẻ xem náo nhiệt sợ chuyện lớn.
Hắn chuyện liền mang theo cả Lạc Thành.
Hắn đến mức chảy cả nước mắt, ngừng với : “Bọn họ bắt rồng, ha ha ha! Bản vương bao giờ thấy chuyện gì nực như thế, mà phụ hoàng đích hạ lệnh!”
Hắn vui vẻ, nhưng thì nổi.
Lúc cũng thèm giả vờ nữa.
Ta t.h.ả.m kịch nhân gian đè nặng l.ồ.ng ng.ực nên nổi, cũng chẳng thấy gì vui vẻ cả.
Lũ lụt ở Lạc Thành kéo dài mấy tháng, Hoàng đế từ sớm là do rồng quấy phá.
Ông dồn hết tâm tư bắt rồng, lệnh cho Tiết Lương Nho chuẩn tỉ mỉ suốt mấy tháng trời, triệu tập bộ Đồ Long nhân.
Ông vốn chẳng màng đến sự sống c.h.ế.t của bá tánh Lạc Thành.
Đám Tiết Lương Nho tới Lạc Thành chậm hơn chúng nửa ngày.
Bọn họ mang theo một đội nhân mã hùng hậu, cùng nhiều cấm quân hộ vệ.
Trình Gia thấy .
Tên khốn Chu Nguyên Hanh ló mặt ở phủ huyện một cái, lập tức mang đến ở tại một biệt viện trong huyện thành.
Hắn còn cho một chiếc nón rộng vành rèm che mặt.
Hắn mang theo nhiều tới, còn một tên quan viên ở Lương Châu theo báo cáo tin tức gì đó.
Tên quan viên béo núc ních, vài bước là thở hồng hộc.
Hắn còn lén lút đ.á.n.h giá bằng ánh mắt thèm thuồng sắc d.ụ.c.
Chu Nguyên Hanh thấy liền trực tiếp đá cho một phát thẳng gã: “Muốn ch.ết ? Người phụ nữ của bổn vương mà ngươi cũng dám .”
Cả quãng đường tâm trạng sa sút, cũng lười biếng đóng kịch với .
Tên biến thái ngược cảm thấy hứng thú, cứ liên tục lăm lăm sợi dây thừng định tròng đầu .
“Gọi cha chứ, ngươi gọi nữa?”
“Không sợ ch.ết đúng ? Có tin si.ết c.ổ c.hết ngươi thật ?”
Ta lạnh lùng , buột miệng mắng: “Cút!”
Tên biến thái quả nhiên là một kẻ đê tiện, mắng xong liền thu dây thừng, thèm nữa.
Hắn chậc chậc lưỡi , thế mà mở miệng : “A Ly, bổn vương chút thích ngươi đấy.”
“Cút!”
“Ngươi thích Trình Gia Ngạn đến thế ? Vì mà từ Tây Vực xa xôi lặn lội chạy tới đây, cái gì chứ?”
“Cút!”
“Đổi là kẻ khác chuyện với bổn vương như thì đầu sớm lìa khỏi cổ , ngươi xem dở ? Thế mà luyến tiếc nỡ gi.ết ngươi.”
“Cút!”
“Ngươi thật sự cho rằng nỡ gi.ết ngươi ! Dám mắng một câu nữa xem thử!”
“Cút!”