TỰ CỨU LẤY CHÍNH MÌNH - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-24 16:16:18
Lượt xem: 19

1

Cảm giác tách rời khỏi cơ thể ập đến. Khi mở mắt , thấy cánh tay truyền đến một cơn đau buốt. Em trai - Trương Dương - đang chằm chằm đầy ác ý, ngón tay nó cấu véo mẩu thịt cánh tay : "Con lợn c.h.ế.t , tao hỏi cơm ?"

Nhìn khuôn mặt đáng ghét của Trương Dương, ánh mắt hiện lên vẻ căm hận, chỉ rút gân uống m.á.u nó. Nó ánh mắt của dọa cho chột , lên giọng thô lỗ để chữa thẹn: "Mày còn dám lườm tao ?"

liếc xéo nó một cái đầy sắc lẹm: "Tốt nhất mày nên ăn khách khí một chút."

phớt lờ vẻ mặt đang phát điên của nó, lên tờ lịch tường. Hình như trọng sinh , trọng sinh năm thi đại học. Bây giờ là tháng 2, đúng kỳ nghỉ đông. đôi bàn tay đầy vết nứt nẻ vì lạnh, tin rằng đây là mơ. Những vết thương mỗi mùa đông đều tái phát vì thường xuyên chạm tay nước lạnh.

Trương Dương bên cạnh vẫn lải nhải: "Mày đợi đấy, tao mách , tí nữa xem bà trị mày thế nào." Nói xong nó bỏ .

Đầu óc lập tức vạch đối sách. cần thi đại học, cần bước ngoài và bao giờ nữa.

nhanh ch.óng xuống bếp, nấu cháo khoai lang, trộn một ít dưa muối và xào một đĩa bắp cải. Đợi xong và ăn phần , bố mới ngủ dậy để ăn cơm. Ngoài mấy sào ruộng , họ chẳng thêm việc gì, là lười biếng ăn cũng chẳng quá lời. Lúc dậy họ vẫn còn lầm bầm c.h.ử.i rủa.

dọn dẹp phòng, giặt sạch đống quần áo tích trữ đem phơi. Buổi sáng trôi qua, bếp cái bàn ăn bừa bộn ai dọn mà thở dài. Rửa bát xong, bắt đầu chuẩn bữa trưa.

Làm xong việc, bài tập. Kỳ nghỉ đông của lớp 12 ngắn, đề thi nhiều. nhiều năm học hành gì nên bắt đầu vô cùng chật vật. Trước đây thành tích của luôn nhất trường, vì đó là cơ hội duy nhất để thoát ly. Giờ đây điên cuồng lật dở sách vở, hy vọng tìm kiến thức cũ. May mắn là hiệu quả khá , từ chỗ đặt b.út từ đến chỗ thể giải một câu đại đề trong mười mấy phút. Dù tốc độ bằng lúc , nhưng thực sự hài lòng.

Trương Dương thấy đang bài, tiện tay giật phăng tờ đề của , miệng mắng nhiếc: "Còn bài thi đại học ? Mày mơ !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tu-cuu-lay-chinh-minh/chuong-1.html.]

giữ c.h.ặ.t một góc tờ đề, vặn : "Còn hơn là học trung cấp như mày."

Trương Dương học hành tệ, từ nhỏ gây chuyện thị phi, bố nuông chiều vô nguyên tắc nên càng lúc càng ngang tàng. Nó đỗ cấp ba, tốn tiền nhét một trường trung cấp, cả ngày đ.á.n.h thì cũng là tán gái. Trương Dương sĩ diện, nó dốt đến mức đỗ nổi trung cấp, thế là vung tay định đ.á.n.h .

Theo bản năng rụt , điều càng nó hăng m.á.u hơn. Nó giáng cho vài đ.ấ.m thực thụ cánh tay đau tê dại. lập tức lao nó, đ.ấ.m trả dữ dội như trút hết hận thù bao nhiêu năm qua. Từng cú đ.ấ.m đều nhắm chỗ hiểm, nó sức mạnh bộc phát bất thình lình của cho sững sờ kịp phản ứng.

dậy, gằn giọng: "Sau nếu mày đ.á.n.h c.h.ế.t tao, thì hãy đợi tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày."

Trương Dương dù cũng chỉ là một thằng nhóc mười mấy tuổi, nhất thời câm nín chạy mách bố . Bố cầm chổi quất túi bụi lưng , đ.á.n.h đến mức nhảy dựng lên, miệng mắng: "Mày dám đ.á.n.h Trương Dương ? Mày c.h.ế.t hả?"

Mẹ bên cạnh đổ thêm dầu lửa: " đấy, đ.á.n.h c.h.ế.t nó , đồ hàng lỗ vốn."

nghiến răng kêu một tiếng, nén đau đớn, hận thù trong lòng dày thêm một tầng.

đ.á.n.h đến mức thẳng nổi, mới lên tiếng: "Thôi đừng đ.á.n.h nữa, còn mấy ngày nữa là Tết , đ.á.n.h nặng quá họ hàng đến thấy thì , lấy ai mà việc nhà."

nghiêng nền đất lạnh lẽo, Trương Dương tranh thủ đá một cái, giọng đầy hả hê: "Cho mày đ.á.n.h tao , cho mày đ.á.n.h tao !"

Nhìn tờ đề xé thành mấy mảnh đất, cảm xúc dâng trào, nước mắt rơi xuống.

 

Loading...