4
Thằng tóc vàng bắt đầu theo đuổi . mới tên là Lưu Dân. Hắn ngày nào cũng cưỡi xe điện đợi ở cổng trường. Đợi mấy thấy , bắt đầu nhờ ngóng tin tức về . Cuối cùng, trong một ngoài mua văn phòng phẩm, gọi giật : "Trương Hiểu!"
thắc mắc đang mặt đầy vẻ ngượng ngùng: "Chào ."
"Chào ." lịch sự đáp : "Trương Dương ? Không cùng ?"
"Không." Hắn mặc áo bó, giày lười, đầu tóc vàng hoe khiến chẳng chút thiện cảm nào. Hắn : "Là tự tìm ."
"Vậy tìm việc gì ?" hỏi, chỉ nhanh ch.óng trường.
"Không gì, chỉ là hẹn chơi thôi." Hắn gãi đầu.
"Xin nhé, hiện tại đang ôn thi đại học. ngoài chỉ để mua ít đồ dùng học tập thôi, mua xong về ngay. Hay là tìm Trương Dương ?" từ chối thẳng cửa hàng văn phòng phẩm.
Hắn đuổi theo tận cửa hàng. May mà lúc đó đông khách, nhưng những học sinh thấy đều tránh xa. mua vài cuốn sổ và b.út, đang định trả tiền thì tranh trả. bên cạnh tiền móc , tổng cộng sáu tệ, đủ trả. mỉm , cầm lấy tiền của nhét túi tự trả tiền.
Hắn lúng túng ngoài quên mang tiền. bảo , về học .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tu-cuu-lay-chinh-minh/chuong-3.html.]
Hắn chuẩn lên xe , gọi : "Lưu Dân, chiều thứ Bảy nghỉ, chúng thể chơi."
Hắn sững , gật đầu lia lịa, giọng đầy phấn khích: "Được , chiều thứ Bảy đến đón ."
5
Chiều thứ Bảy, Lưu Dân đợi sẵn ở cổng trường từ sớm. Sau khi tan học, mặc kệ những lời xì xào xung quanh, leo lên xe điện của . mua hai ly sữa rẻ tiền nhất, cả hai tìm một chỗ nhâm nhi.
Nội dung câu chuyện xoay quanh bố nghiện c.ờ b.ạ.c và bệnh tật của . Mẹ bệnh qua đời, bố hễ đồng nào là nướng bài bạc, nợ nần chồng chất bỏ trốn khiến dám về nhà vì sợ chủ nợ theo đuôi. kể cho về sự trọng nam khinh nữ của bố , họ luôn xót Trương Dương chứ xót , đây thường xuyên Trương Dương đ.á.n.h, nó đ.á.n.h thì mách bố để họ đ.á.n.h .
kể đến mức nước mắt đầm đìa. thấy lo lắng vò đầu bứt tai, an ủi thế nào. , từng chữ một: "Lưu Dân, nguyện ý trở thành sự cứu rỗi của cuộc đời ?"
và Lưu Dân bắt đầu gặp gỡ trong những ngày nghỉ. lấy lý do bận thi đại học để từ chối lời tỏ tình của . Vì luôn Trương Dương mặt , khiến thái độ của đối với Trương Dương đổi rõ rệt. Đám choai choai vốn trọng nghĩa khí em, thế nên Trương Dương sang chĩa mũi dùi , c.h.ử.i là con tiện nhân nó, chia rẽ tình em. cố tình dùng lời lẽ khích bác nó tức điên lên và lao đ.ấ.m đá .
Thứ Bảy hôm đó, Lưu Dân đến tìm . đeo khẩu trang, tâm trạng sa sút. Hắn hỏi , nước mắt trào ngay lập tức. cho xem những vết thương do Trương Dương đ.á.n.h khi về nhà: " Trương Dương đ.á.n.h. Nó thứ lành gì, bảo đừng gần . Nó nó là em trai nên bao giờ hại ..."
thấy sự xót xa và phẫn nộ cùng cực trong mắt Lưu Dân. Hắn tức giận quát: " thấy ngứa mắt nó từ lâu , cứ nghĩ nó là em trai nên mới nhịn, giờ nó dám đ.á.n.h nông nỗi !"
Hắn phóng xe ngay lập tức. đuổi theo , chân vì đau mà chỉ vài bước dừng . Không ai chú ý đến nụ đắc thắng nơi khóe miệng .