Từ Đông - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-02-01 02:11:30
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chạy như bay về quán ăn, trong đầu còn đang suy nghĩ nên giải thích với Lục Dĩ Trạch thế nào.

 

Nụ của Lục Dĩ Trạch chút gượng gạo, còn vẻ rạng rỡ như ban nãy nữa.

 

Lục Dĩ Trạch : “Sở Sở, điện thoại để bàn, ba gọi đến, tớ sợ việc gấp nên tự ý máy.”

 

Tay cầm đũa của khựng , đó cố tỏ vẻ bình thản mà hỏi: “Rồi ?”

 

“Xin Sở Sở, tớ vay tiền là vì chuyện .”

 

“Tớ nghĩ tớ sẽ đồng ý một gia cảnh như .”

 

mấp máy môi, khẽ , xen chút tự giễu: “Không .”

 

Cậu còn định gì đó, nhưng giơ tay lên chặn .

 

“Không cần xin , tớ quen .”

 

theo Thẩm Từ đến nhà .

 

Đứng cửa: “ , phiền Thẩm đưa chứng minh nhân dân giúp.”

 

“Anh , nọ.” Anh cau trừng mắt : "Ngoài ‘ Thẩm’ thì em hết từ để gọi hả? Hay là quên mất tên gì ?”

 

tên là Thẩm Từ.”

 

“Ờ, .” Tuy hiểu chấp nhặt chuyện họ tên như , nhưng để nhanh ch.óng lấy chứng minh nhân dân, vẫn quyết định dỗ dành cho yên.

 

“Gọi một tiếng coi.”

 

“Thẩm Từ.”

 

Anh đắc ý hất cằm: “ đó, .”

 

ngoài cửa, mặt hiện rõ ý từ chối.

 

Anh khẩy một tiếng, tự dép bước : “Em cứ đó , ngủ đây.”

 

Trong nhà nhanh ch.óng vang lên tiếng nước chảy ào ào, tiếp đó là tiếng “cạch” của cửa phòng ngủ đóng , im lặng.

 

Bất đắc dĩ, bước nhà, gõ nhẹ cửa phòng ngủ, chút phản ứng nào.

 

Chẳng lẽ ngủ ?

 

đẩy cửa bước , giường, lớp chăn xám hiện hình dáng của một .

 

cúi sát giường, vỗ nhẹ lên chăn: “Thẩm Từ, chứng minh nhân dân của ?”

 

Giây tiếp theo, chăn nhấc lên một khe hở, một bàn tay từ trong đó thò kéo lấy cánh tay , lập tức giật mạnh khiến đổ về phía .

 

Chăn trùm kín xuống, bóng tối dày đặc khiến thể thấy gì.

 

Một loạt động tác trôi chảy đến mức kịp phản ứng.

 

gọn trong vòng tay của Thẩm Từ, dám thở mạnh.

 

Anh ôm c.h.ặ.t, nhiệt độ cơ thể nóng rực xuyên qua lớp vải, áp sát làn da .

 

Anh tắm xong, mùi hương trầm dịu nhẹ lẫn với hương sữa tắm thoang thoảng, xộc thẳng mũi .

 

Anh ghé sát , môi lướt qua tai , thở ấm nóng phả lên khiến run b.ắ.n.

 

“Giang Sở, chúng yêu , ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tu-dong-finj/chuong-14.html.]

 

Nếu đống rắc rối nhà họ Lý, nghĩ sẽ chút do dự mà gật đầu.

 

ai nghĩa vụ gánh vác cái hố đen tài chính đáy cho bạn đời cả, hiểu điều đó rõ, thế nên kéo Thẩm Từ xuống vũng bùn .

 

Thẩm Từ thể ngạo nghễ cao, thể tự do tự tại, thể kiêu ngạo và bất cần, thể thèm để tâm đến bất kỳ ai điều gì.

 

Chỉ duy nhất thể khác lôi kéo, lợi dụng.

 

mạnh tay đẩy , lật chăn dậy, cầm lấy chứng minh nhân dân bàn lạnh lùng dội cho một gáo nước lạnh: “Không .”

 

Không khí trong phòng lập tức tụt xuống đóng băng.

 

Anh chống trán, hàng mi dài khẽ run rẩy, tự giễu: “Như là thế nào đây.”

 

Chiều hôm , kết thúc một cuộc họp thì nhận tin nhắn WeChat từ trợ lý của Thẩm Từ.

 

[Cô mà đến xem thì sốt cháy luôn đấy.]

 

Dưới dòng chữ là một bức ảnh nhiệt kế hiển thị 39 độ.

 

nghiến răng, cứng rắn nhắn : [ bác sĩ, tìm vô ích.]

 

[Cô thật độc ác, Thẩm đúng là mù mắt mới thích cô.]

 

lập tức tắt WeChat, thấy thì tâm cũng phiền.

 

cuối cùng vẫn yên lòng, cả buổi chiều đầu óc cứ lơ lửng, bản thảo tin tức liên tục mắc rõ rành rành.

 

Đồng nghiệp ở bàn bên còn cố ý trêu chọc: “Làm việc tích cực, tư tưởng vấn đề nha.”

 

gượng đối phó.

 

Đến tối, từ phòng tắm bước thì điện thoại của Thẩm Từ gọi đến.

 

“Giang Sở.” Giọng như ngâm trong men rượu, khàn khàn lộ rõ vẻ say xỉn: "Anh uống say , em đến đón ?”

 

bất giác siết c.h.ặ.t t.a.y, lo lắng hỏi: “Không vẫn còn sốt ?”

 

Anh bên khẽ , đầy vẻ buông thả: “Chắc là , cũng rõ nữa.”

 

Im lặng vài giây, cuối cùng nghiến răng hỏi: “Anh đang ở ?”

 

“Ở ?” Anh lặp câu hỏi, phản ứng chút chậm chạp: " Quán Bar Westin.”

 

Quả nhiên là ở quán bar, nặng nề thở hắt .

 

cầm chìa khóa, gọi xe đến địa chỉ .

 

Vừa bước quán, khói t.h.u.ố.c lượn lờ, ánh đèn đủ màu sắc chiếu lên sàn nhảy, phản chiếu gương mặt mơ màng của đám đang chìm trong tiếng nhạc.

 

vòng quanh tìm kiếm, cuối cùng thấy Thẩm Từ ở một góc khuất.

 

Anh cùng một nhóm bạn, đang chơi bài.

 

mím môi, tâm trạng rối bời bước đến.

 

Thẩm Từ ném một lá bài, nhích bên trong một chút, hiệu xuống.

 

Có những ánh mắt đ.á.n.h giá, dò xét của đám bạn cứ dán c.h.ặ.t lên lưng , khiến vô thức thẳng lưng, động tác cứng ngắc xuống cạnh Thẩm Từ.

 

“Giới thiệu chút.” Thẩm Từ tung một lá bài, lông mi cụp xuống, giọng điệu nhàn nhạt lười biếng: "Người con gái thích suốt mười năm, Giang Sở.”

 

 

Loading...