TỰ MÌNH VIẾT LẠI HỒI KẾT - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-04 11:49:48
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
năm năm trời, vẫn thua một thằng quan hệ chạy chọt mới trường.
ở công ty , nỗ lực bằng xuất .
, nếu tiếp tục ở , thêm năm năm nữa, cũng chắc theo kịp .
Tiểu Lâm còn đang lẩm bẩm:
“Chị Chu, chị thấy công bằng ? Mình bao nhiêu năm, thua một thằng thực tập sinh…”
nữa.
Vì trong lòng , một quyết định.
sẽ nghỉ việc.
4.
quyết định sẽ chuyện với phòng Nhân sự .
Không vì còn hy vọng, mà chỉ cho bản một lời giải thích.
Chiều thứ Hai, đặt lịch hẹn với HR.
Người phụ trách là Lưu Dương – một phụ nữ ngoài ba mươi, lúc nào cũng trang điểm kỹ càng, lời bao giờ để lộ sơ hở.
“Chu Khiết, chị tìm việc gì?”
“Quản lý Lưu, chuyện về vấn đề lương.”
Biểu cảm của chị đổi, hiển nhiên là đoán .
“Chị .”
“ ở công ty năm năm, lương hiện tại là 14.000. xin điều chỉnh tăng lương.”
“Tăng bao nhiêu?”
“Tối thiểu lên 20.000.”
Chị mỉm :
“Chu Khiết, chị cũng quy định của công ty đấy, mỗi năm mức tăng giới hạn…”
“ . hỏi, thực tập sinh mới tuyển theo diện quản trị viên tập sự, tại thể nhận ngay 28.000?”
Nụ của chị cứng một chút.
“Lương là thông tin bảo mật. Làm chị ?”
“ , thôi.”
Chị im lặng một lúc, đổi cách :
“Chương trình quản trị viên là một hệ thống riêng, khác với nhân viên thông thường.”
“Vậy thể xin chuyển sang hệ quản trị viên ?”
“Chỉ dành cho sinh viên mới nghiệp.”
“Vậy là sinh viên mới trường thể nhận 28.000, còn nhân viên năm năm như chỉ 14.000?”
Chị hỏi khó, suy nghĩ một lát đáp:
“Chu Khiết, hiểu cảm xúc của chị. hệ thống lương của công ty tính toán tổng thể, thể so sánh đơn giản như . Lương của chị trong nhóm cùng cấp là khá cao, hơn nữa chị còn tiền hoa hồng…”
“Quản lý Lưu, tổng hoa hồng gia hạn mỗi năm của đến 50.000, chia đều mỗi tháng 4.000. Cộng cả lương cứng và hoa hồng, vẫn bằng 70% của .”
Chị im lặng.
“Hơn nữa, chính là đang hướng dẫn . chia sẻ bộ kinh nghiệm năm năm cho , và nhận lương gấp đôi . Chị thấy như công bằng ?”
“Công bằng , do một quyết định…”
“Vậy là do ai?”
Chị , ánh mắt chút phức tạp.
“Chu Khiết, hôm nay chị đến, là xin tăng lương là trút giận?”
Câu đó khiến nghẹn lời.
hít sâu một :
“ xin tăng lương. 20.000, ít nhất.”
Chị trầm ngâm :
“ sẽ báo lên cấp , nhưng đảm bảo kết quả. Việc điều chỉnh lương của công ty quy trình, một quyết .”
“Mất bao lâu thì phản hồi?”
“Một đến hai tuần.”
“Được, sẽ chờ tin.”
dậy định , chị gọi với theo:
“Chu Khiết, chỉ nhắc nhẹ một câu, chuyện lương bổng nhất đừng bàn tán trong bộ phận.”
đầu chị :
“ . cũng hy vọng, công ty thể cho một câu trả lời hợp lý.”
Chị đáp.
rời khỏi văn phòng nhân sự, trong lòng rõ ràng: cuộc chuyện gần như vô vọng.
Một đến hai tuần? Chẳng qua là chiêu câu giờ.
Chị sẽ để đơn xin tăng lương trôi im lặng, đó một câu quen thuộc:
“Công ty cân nhắc tổng thể, tạm thời thể điều chỉnh.”
từng thấy nhiều .
Trở về chỗ , Lý Minh Hạo mặt.
hệ thống, hôm nay chỉ gọi đúng hai cuộc chăm sóc khách hàng, ghi chú tổng cộng đến mười chữ.
mở danh sách khách hàng của – những cái tên quen thuộc.
Giám đốc Vương, giám đốc Trần, giám đốc Lưu, giám đốc Trương…
Những theo từ một năm, hai năm, thậm chí từ ngày đầu công ty.
hiểu rõ tình hình doanh nghiệp họ, chu kỳ gia hạn, thậm chí cả tính cách của từng ông chủ.
Đây là tài sản tích lũy suốt năm năm.
Cũng là vốn liếng duy nhất của .
mở một file Word mới, bắt đầu thống kê .
Tên khách hàng, liên hệ, điện thoại, thời gian gia hạn, lịch sử trao đổi…
Từng mục, từng mục, nhập tay trong hai tiếng đồng hồ.
Dữ liệu hệ thống cũng .
hệ thống là của công ty.
Còn bản giữ – là của .
định mang khách .
chỉ chứng minh, mối quan hệ với khách là do từng bước vun đắp mà thành.
5 giờ 30, Lý Minh Hạo .
“Chị Chu, em gặp khách, mới về.”
“Khách nào?”
“Giám đốc Trần.”
khựng .
Giám đốc Trần – khách lớn nhất của .
“Cậu đến gặp ông gì?”
“Giám đốc Chu bảo em , nên quen khách một chút.”
“Giám đốc Chu bảo ?”
“Vâng, vấn đề gì chị?”
hít sâu một :
“Lần nếu gặp khách bên chị phụ trách, ơn báo với chị một tiếng.”
Cậu tỏ vẻ vô tội:
“Chị Chu, em cố ý giấu chị . Giám đốc Chu trực tiếp dặn em, em tưởng chị …”
“ .”
“Vậy em xin , em sẽ chú ý hơn.”
Thái độ thành khẩn, nhưng , vấn đề ở .
Là ở lão Chu.
Lão cố ý – hoặc vô thức – để tiếp xúc với khách của .
Ban đầu là gửi email, giờ là gặp mặt, bước tiếp theo... là tiếp quản luôn ?
cãi với Lý Minh Hạo.
Cậu chỉ là công cụ.
Vấn đề thật sự là ở lão Chu và công ty .
“Chị Chu, chị chứ?”
“Không .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tu-minh-viet-lai-hoi-ket/chuong-2.html.]
tắt máy, xách túi lên.
“ về đây.”
“Ơ, hôm nay về sớm ạ?”
trả lời, bước thẳng ngoài.
Trên chuyến tàu điện ngầm về nhà, nhắn tin cho chồng:
“Tối nay em ngoài ăn.”
“Được, ăn gì?”
“Lẩu.”
Nửa tiếng , chúng trong quán lẩu.
kể hết chuyện – từ lương của thực tập sinh, thái độ của HR, cách của lão Chu, đến quyết định của .
Chồng xong, im lặng thật lâu.
“Em chắc chắn nghỉ việc?”
“Ừ.”
“Rồi đó thì ?”
“Kiếm việc nghỉ.”
“Nếu tìm thì ?”
“Không tìm thì đổi ngành, vẫn sống mà.”
Anh :
“Em từng công việc định, khách hàng quen thuộc, nên dễ gì bỏ ?”
“Em từng nghĩ . bây giờ em nghĩ khác .”
“Tại ?”
gắp miếng thịt bò bỏ nồi:
“Vì em nhận , sự định đó là giả.”
Anh gì, chờ tiếp.
“Em tưởng , công ty sẽ trân trọng. Kết quả là, năm năm vẫn thua một thực tập sinh. Em tưởng mối quan hệ với khách là lợi thế của , ai ngờ công ty thể bất kỳ lúc nào cử khác đến . Em tưởng cố gắng chờ đợi sẽ ngày thăng chức, ai ngờ chỉ cần một tấm bằng và mối quan hệ là tắt .”
nhúng thịt, tiếp:
“Cái gọi là định, thật chỉ là em tự lừa . Em càng dám rời , công ty càng nắm thóp. Em càng tỏ thể thiếu nơi , công ty càng cần tăng lương cho em.”
“Cho nên em ?”
“Không .”
.
“Là buộc .”
Anh im lặng một lúc gật đầu:
“Được, em quyết là . Chi phí trong nhà, cùng lắm nhận thêm việc.”
bật :
“Không cần . Em vẫn còn ít tiền tiết kiệm, đủ sống vài tháng.”
“Vậy thì .”
Anh gắp một miếng thịt bỏ bát :
“Ăn , ăn no mới sức mà nghỉ việc.”
5.
Một tuần , phản hồi từ HR cuối cùng cũng đến.
Quả đúng như dự đoán.
“Chu Khiết, khi công ty đ.á.n.h giá tổng thể, đơn xin tăng lương của chị tạm thời duyệt. Tuy nhiên đến kỳ đ.á.n.h giá hiệu suất cuối năm, chúng sẽ ưu tiên xem xét trường hợp của chị.”
Đánh giá cuối năm.
Lại một câu rỗng tuếch nữa.
trả lời email đó.
Bắt đầu nghiêm túc tìm việc.
cập nhật hồ sơ lên một vài trang tuyển dụng, chủ động gửi đơn ứng tuyển một công ty trong cùng ngành.
Lợi thế của rõ ràng:
– Kinh nghiệm 5 năm quản lý khách hàng.
– Tỉ lệ gia hạn hợp đồng luôn 85%.
– Có danh sách khách hàng định và thiết.
Với bất kỳ công ty nào trong ngành , những thứ đó đều giá trị.
Chỉ trong vòng một tuần, nhận ba lời mời phỏng vấn.
Hai công ty là đối thủ cạnh tranh của chỗ hiện tại, một công ty là bên cung cấp phần mềm ở khâu đầu chuỗi ngành.
chọn một công ty để phỏng vấn.
Người phỏng vấn là giám đốc kinh doanh – một đàn ông ngoài bốn mươi.
“Chu Khiết, chị ở công ty hiện tại 5 năm. Vậy lý do nghỉ việc là gì?”
suy nghĩ kỹ trả lời:
“Định hướng phát triển của công ty còn phù hợp với lộ trình nghề nghiệp của . tìm một nơi thể phát huy năng lực hơn.”
Anh gật đầu: “Cụ thể hơn chút?”
“ đang phụ trách nhóm khách hàng doanh nghiệp nhỏ và khu vực Hoa Bắc. Tỉ lệ gia hạn hợp đồng thuộc top đầu phòng ban. cơ hội thăng tiến trong công ty hẹp, hy vọng môi trường phát triển rộng hơn.”
“Hiện tại chị đang phụ trách bao nhiêu khách hàng?”
“Hơn 40 khách. Doanh thu gia hạn hàng năm 2 triệu.”
“Tỉ lệ gia hạn?”
“Trên 85%.”
Anh bắt đầu tỏ quan tâm.
“Chị kỳ vọng gì ở công việc mới?”
“Hai điều:
Thứ nhất là mức lương – mong đạt từ 25.000 trở lên.
Thứ hai là cơ hội phát triển – hy vọng thể tiến lên vị trí quản lý đội nhóm.”
“25.000…” – ngẫm nghĩ – “Nếu chị thể mang theo khách hàng cũ, con thể thương lượng.”
lắc đầu: “ sẽ mang khách .”
Anh bất ngờ: “Tại ?”
“Khách hàng là tài sản của công ty, của cá nhân . thể tự phát triển khách hàng mới, nhưng sẽ lấy của công ty cũ mang .”
Anh vài giây, mỉm :
“Chị đạo đức nghề nghiệp.”
“Cảm ơn .”
“ thẳng: nhiều công ty tuyển sales, chủ yếu là để lấy tệp khách hàng. Nếu chị mang khách, giá trị của chị sẽ đ.á.n.h giá thấp hơn.”
“ hiểu. nguyên tắc của .”
Anh gật đầu:
“Được. Chúng sẽ cân nhắc. Ba ngày nữa sẽ phản hồi.”
Buổi phỏng vấn kết thúc.
bước khỏi tòa nhà văn phòng, tâm trạng bình tĩnh.
Những gì đều là thật lòng.
Khách hàng là của công ty, sẽ mang .
năng lực của , kinh nghiệm của , kỹ năng xử lý quan hệ khách hàng của – tất cả đều là của .
thể bắt đầu từ đầu ở một công ty mới.
Ba ngày , công ty đó gửi thư mời nhận việc.
Mức lương: 23.000, thấp hơn yêu cầu của 2.000, nhưng vẫn cao hơn lương hiện tại 9.000.
Đi kèm là một điều kiện: 3 tháng, nếu kết quả , thể cân nhắc đề bạt lên trưởng nhóm kinh doanh.
nhận lời.
Bước tiếp theo là: nghỉ việc.
vội.
Không do do dự, mà là đang chờ thời điểm thích hợp.
đang quản lý vài khách hàng lớn, chuẩn đến kỳ gia hạn tháng .
Nếu giờ nộp đơn nghỉ, công ty sẽ cố gắng sắp xếp khác tiếp quản khi .
Người đó, thể là Lý Minh Hạo.
chuyện đó xảy .
Không vì trả thù, mà là để họ mát ăn bát vàng.