Từ nhỏ tôi đã ốm yếu bệnh tật, vì vậy nên bà nội đã thay tôi định hôn tới chín lần, đáng sợ hơn là… đối phương đều không phải người sống - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:53:44
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chú hai nghiêm mặt cha : "Còn , đúng, đấy! Đừng ngoái ngó , cũng theo!" 

Cha sợ đến mức suýt ngất: "Liên quan gì đến ? !" 

"Thiếu !" Chú hai lạnh lùng đáp. 

nửa đêm, sương mù dày đặc giăng kín trời. 

Một chiếc thuyền nhỏ từ từ tiến Hồ Thiên Anh. 

ở đuôi thuyền, dù chuẩn tinh thần kỹ càng, mặc kín như bưng vẫn ngờ nơi đây lạnh lẽo đến thế. 

Lạnh đến mức, lạnh từ trong xương cốt lan thẳng ngoài.

rõ. 

Vừa hang, mặt hồ bỗng vang lên vô tiếng trẻ con lóc như chợ vỡ. 

ngay giây , thứ trở nên yên ắng đến kỳ quái. 

sợ đến co rúm , dám nhúc nhích. 

Cha chèo thuyền, chèo run rẩy niệm A Di Đà Phật. 

Ngược , chú hai và Quách Quỷ Sinh vẫn hết sức bình tĩnh. 

Hai họ ngừng quan sát mặt hồ, thì thầm bàn tán. 

"Bạch Diện, mày nghĩ thật sự hơn cả ngàn đứa trẻ c.h.ế.t yểu ?" 

Quách Quỷ Sinh dùng hành động trả lời chú hai. 

Anh bên mạn thuyền, c.ắ.n rách đầu ngón tay. 

Những giọt m.á.u tươi nhỏ xuống hồ tách tách. 

chợt nhớ đến cảnh tượng kỳ lạ từng thấy ở công viên huyện. 

Mặt hồ nhân tạo vốn phẳng lặng, nhưng khi rắc thức ăn cá xuống, nước hồ đột nhiên cuộn sóng dữ dội. 

con cá chép tranh ngoi lên từ đáy hồ. 

Giờ đây, cảnh tượng tương tự đang diễn mắt. 

Chỉ điều càng thêm rùng rợn và quỷ dị. 

Máu đầu ngón tay Quách Quỷ Sinh chính là "thức ăn cá". 

Trong chớp mắt, từng khuôn mặt trẻ thơ hiện lên trong làn nước. 

Chúng nhanh ch.óng áp sát mặt hồ. 

Đằng mỗi khuôn mặt là một hình bé nhỏ. 

Chúng nhỏ hơn trẻ sơ sinh nhiều, đứa chỉ to bằng mèo con. 

Có lẽ do c.h.ế.t khi đủ tháng. 

Lúc , tất cả đều vô cùng tham lam. 

Đôi mắt vô hồn trợn trừng, chúng há mồm đớp lấy từng giọt m.á.u rơi xuống. 

Nhìn quanh, con thuyền nhỏ của chúng gần như lũ trẻ sơ sinh c.h.ế.t yểu vây kín. 

Chú hai thần sắc khó coi, c.h.ử.i thề một câu. 

Sau khi cho chúng uống thêm mấy chục giọt m.á.u, Quách Quỷ Sinh đưa ngón tay miệng ngậm. 

"Lão Nhị." 

Anh nhắc nhở: "Lát nữa đ.á.n.h nhanh rút gọn, một khi quấn lấy, c.h.ế.t cũng tàn phế!"

Chiếc thuyền nhỏ lao thẳng nơi sâu nhất trong hang động.

Chúng đều thấy rõ, bên trong quả nhiên một bờ đất nhỏ.

Chỉ điều, sương mù cùng nước mặt hồ quyện , khiến tầm cực kỳ hạn chế.

Chỉ thấy mờ mờ phía xa bờ, dựng một cỗ quan tài lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tu-nho-toi-da-om-yeu-benh-tat-vi-vay-nen-ba-noi-da-thay-toi-dinh-hon-toi-chin-lan-dang-so-hon-la-doi-phuong-deu-khong-phai-nguoi-song/chuong-5.html.]

Y hệt như lời đồn.

Quách Quỷ Sinh lấy từ trong túi vải ba nén hương, đưa cho chú hai.

"Lão Nhị, mày ở canh thuyền, trông chừng Nha Đản. Tao lên bờ xem thử. Lấy ba nén nhang hạn, bất kể tao , mày đưa Nha Đản rời !"

Chú hai hút mấy t.h.u.ố.c lào, rõ ràng chú đang do dự, yên tâm để Quách Quỷ Sinh một .

cuối cùng, chú nghiến răng gật đầu.

Vừa dập tắt điếu t.h.u.ố.c, chú hai quát: "Bạch Diện, mày đừng c.h.ế.t ở đây đấy!"

Cha xoa xoa cánh tay ê ẩm, tiến gần chỗ .

Có vẻ như ông định tìm chỗ nghỉ ở đuôi thuyền.

Quách Quỷ Sinh bỗng sang ông.

"Cha Nha Đản, một điều thắc mắc. Khi lấy hũ tro cốt từ mộ , phát hiện bốn hũ đưa cùng một thời điểm. Hũ của và Nha Đản là đưa đầu tiên. Còn của cùng vợ . Anh giải thích xem, tại thế?"

Xanh Xao

Cha hình, nhưng biểu cảm rõ ràng đang lên một điều, ?

Cha đột nhiên bật dậy, dáng vẻ như bỏ chạy.

ngoài chiếc thuyền nhỏ bé , chỉ còn bờ vực kinh hoàng mắt.

Chạy nữa?

"Bạch Diện, đừng tốn thời gian nữa, dùng trùng hình ! Bắt thật." Chú hai đột ngột chen ngang.

Trong chớp mắt, Quách Quỷ Sinh tay.

Từ túi vải lôi một con sâu béo múp.

Con sâu đen nhánh còn đang ngọ nguậy trong tay .

Quách Quỷ Sinh nhắm thẳng trán cha , b.úng mạnh.

Con sâu lao tới như tên b.ắ.n.

Rắc một tiếng, nó dính c.h.ặ.t giữa chân mày.

Chỉ trong nháy mắt, nó chui tọt trong.

Cha ôm đầu kêu t.h.ả.m thiết.

chỉ vài giây , ông trở bình thường.

Vẻ mặt nửa tỉnh nửa mê, đờ đẫn nguyên tại chỗ.

Quách Quỷ Sinh lặp câu hỏi, cha ngoan ngoãn trả lời.

" sớm hết những việc , nhưng ? Bà ! về phía bà!"

c.h.ế.t lặng.

Rõ ràng đây lời dối, mà chính là suy nghĩ thật trong lòng ông.

"Cha về phía bà nội, còn con thì ? Cha nỡ lòng bà nội những chuyện đó với con?"

gào thét.

Cha nheo mắt khinh bỉ.

Người đàn ông tên Lão Yên , giờ đây chẳng còn chút dáng vẻ cam chịu ngày thường.

Trên mặt hiện rõ sự xảo trá, tàn nhẫn.

"Mẹ tao sinh tao nuôi tao, còn bỏ tiền cưới vợ cho tao. Mày là cái thá gì? Ăn cơm nhà tao, ở nhà tao, cũng đến lúc gả chồng! Mày so với tao ? Phi! Đằng nào cũng gả, gả cho ai chả ! Minh hôn chẳng cũng là hôn ?"

Ông giọng, tiếp tục tiết lộ:

"Mẹ tao nhờ chín minh hôn đó, kéo dài hai mươi năm tuổi thọ. Đáng giá lắm! Đó là dương thọ , phúc vận. Chính tao khi c.h.ế.t với tao. Tao mà đỏ cả mắt!”

con Nha Đản , chín minh hôn, vắt kiệt đến chẳng còn gì. Nên tao chuyển hướng sang Đại Quyên. Đây là vợ tao, vợ như áo mặc, cưới về chẳng để hầu hạ tao ?"

"Tao dùng phương pháp để , thử mượn vận từ . là tao rành mấy thứ tà thuật , nhưng tao mà."

 

Loading...