Cuối cùng vẫn là kéo nhẹ góc áo .
“Mẹ… chúng đây…”
Mẹ lau nước mắt, giọng nghèn nghẹn.
“Đi thôi, chúng về nhà bà ngoại.”
Nhà bà ngoại ở làng bên cạnh, bộ nửa tiếng là tới.
Lúc chúng về đến nơi, ông bà ngoại cùng gia đình đang ăn cơm vui vẻ.
Thấy con chật vật xách hành lý trở về, lập tức im bặt.
Không khí nhất thời chút ngượng ngùng.
“Anh, chị dâu, chị về từ khi nào ?”
Cậu đặt bát xuống, gượng .
“Chiều nay về.”
Đứa em họ bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
“Ba nhớ nhầm , tụi về từ hôm cơ mà!”
Mợ ôm em họ lên, với chúng sang phòng khác.
“Anh… về qua thăm em… chồng em …”
Nói đến đây, mím môi .
“Ôi trời, chuyện gì thì chuyện đó, lóc cái gì!”
Ông ngoại thở dài, châm điếu t.h.u.ố.c sân .
“Em gái, em với Tiểu Vũ mang theo hành lý… , chồng đuổi hai con ngoài ?”
“Vâng!”
Mẹ kể hết chuyện bà nội cho và bà ngoại .
Hai xong, lâu ai lên tiếng.
Cuối cùng bà ngoại mới mở miệng.
“Được , tạm thời hai con ở căn phòng phía tây …”
Giọng chút khó hiểu.
“Tạm thời?”
“Tiểu Quyên .”
Giọng ông ngoại nặng nề.
“Con lấy chồng , dù chồng c.h.ế.t thì con vẫn là con dâu nhà !”
Bà ngoại cũng hùa theo.
“ đó, đợi chồng con nguôi giận thì con nên về , cứ trốn mãi ở nhà đẻ thì thể thống gì?”
Nguôi giận?
Đây là chuyện giận giận ?
Mẹ hít hít mũi, .
“Anh, thể giúp em ?”
Biểu cảm của rõ ràng là , nhưng còn kịp từ chối thì mợ từ trong phòng lao .
“Em gái , sáng mai chị về thành phố , Tiểu Bảo còn mẫu giáo, muộn đăng ký .”
Nói xong, mợ .
“Với dù bọn chị ở đây thì chuyện cũng khó can thiệp lắm, chẳng lẽ khó một bà già? Truyền ngoài bảo nhà bắt nạt khác.”
Trong lòng nghĩ, truyền ngoài thì ?
Giờ ai cũng bà nội bắt nạt con , nhưng bà chẳng vẫn sống đó thôi ?
Mẹ cầu cứu bà ngoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tu-tay-nuoi-lon-con-quy-phat-nat-gia-dinh/2.html.]
Bà đang dọn bát đũa, thấy ánh mắt thì mất kiên nhẫn .
“Tiểu Quyên, bố già , chồng con là lý lẽ, chúng cũng vô ích.”
“Năm đó là con chịu lời, thằng Lưu Đại Xuyên cưới con còn chẳng đưa nổi đồng sính lễ nào, con tự nguyện theo nó, giờ kết cục thế thì chịu thôi!”
Bàn tay nắm tay gầm bàn run nhè nhẹ.
Nhìn họ dọn sạch bàn ăn.
Thậm chí còn chẳng hỏi con ăn .
Cuối cùng chẳng gì nữa, lặng lẽ đưa về căn phòng nhỏ phía tây.
Đêm đó đói cồn cào, liền bảo dẫn tìm chút đồ ăn.
ít về nhà ông bà ngoại nên quen nơi .
Quan trọng hơn là luôn cảm thấy họ chào đón con , trong lòng chút sợ hãi.
Chúng tìm thấy vài cái bánh nướng bên bếp lò.
Mẹ còn vớt trong chum một đĩa dưa muối nhỏ, định mang về phòng ăn.
Chưa kịp bước khỏi bếp thì thấy tiếng chuyện của bà ngoại và ở phòng bên cạnh.
“Mẹ, em rể c.h.ế.t , hơn bảy trăm nghìn tiền bồi thường mà em gái lấy đồng nào ?”
“Haiz! Không lấy ! Bị con mụ già đó giữ hết !”
“Hôm qua bố với còn cố ý hỏi thăm , chuyện trừ khi chính em gái con kiện tòa, nếu thì đòi !”
“Các cũng con mụ già đó là loại thế nào, cứng rắn cướp thì sẽ liều mạng với bà mất!”
“…”
Vừa câu , trong phòng đều im lặng.
Bọn họ hiểu tính .
Với tính cách của , chịu uất ức thì còn phần của bà.
Khởi kiện ư?
Cho bà thêm tám lá gan bà cũng dám.
“Vậy bây giờ đây, cứ để em gái ở đây mãi ?”
“Haiz, ở vài ngày tính tiếp.”
“Con nhóc c.h.ế.t tiệt đó dẫn theo đứa con gái vô dụng bộ cả đường tới đây, trong làng chắc chắn đều thấy . Nếu đuổi thẳng ngoài, sẽ nhà thế nào?”
một bên, lặng lẽ quan sát sắc mặt .
Mặt trắng bệch, nhưng bà , chỉ c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Bà nắm tay về phòng.
Hai con giường, gặm chiếc bánh nướng lạnh cứng.
nghẹn, uống một ngụm nước lớn đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c.
do dự hỏi:
“Mẹ, bà ngoại và hoan nghênh chúng về đây …”
Rất lâu , như đang tự với chính :
“Tiểu Vũ, sẽ để con cơm ăn , thể chăm sóc cho con.”
gật đầu thật mạnh.
Tuy năm nay mới mười bốn tuổi, nhưng luôn cảm thấy ở một vài phương diện nào đó, tỉnh táo hơn .
Ngày bố hại, thông báo cho ông bà ngoại, nhưng bọn họ khỏe, mãi đến khi mở phiên tòa mới lộ mặt.
đoán, bọn họ tới là để xem rốt cuộc thể bồi thường bao nhiêu tiền.
Gia đình từ hôm tới .
Chuyện bà nội bận rộn nhận nuôi ồn ào đến mức ai cũng , nếu bọn họ hỏi tới thì chính là quản.