11
Mấy ngày , Dĩnh Nam Vương tỉnh , trong thành lời đồn đại khắp nơi: Vĩnh An công chúa mệnh cách kỳ lạ, chân mệnh thiên t.ử, chỉ tự vinh hiển mà còn thể nuôi dưỡng căn cơ cạn kiệt xung quanh. Nếu , tại nàng gả vương phủ, vương gia tỉnh ?
Tạ Hoàn đầu tiên triệu kiến . Ông chỉ thể giường, bàn tay gầy guộc như cành củi khô nắm c.h.ặ.t lấy . Dưới lớp mí mắt già nua là sự tham lam vô tận. Phương sĩ với ông : "Vĩnh An công chúa là mệnh cách mang sự sống, thể dùng sinh khí của bản để nối dài mạng sống cho khác."
Tạ Hoàn tin sái cổ. Ta ngày ngày hầu hạ bên giường bệnh, tinh thần ông quả nhiên lên từng chút một. Ông rằng đó là nhờ cổ trùng của Tạ Vọng đang phát huy tác dụng. Cổ trùng sẽ hy sinh tất cả các chức năng cơ thể của ông , phân chia mạng sống vốn của ông và tạm thời kéo dài nó. Ông ngang ngược cả đời, ai sống hơn ông . Ông giường, tin chắc rằng thể hút lấy sự sống của để từ từ bình phục.
Tạ Hoàn đang thoi thóp giữ tàn, nhưng đám con trai đông đúc của ông thì chẳng vui vẻ gì. Trong phủ tiểu trẻ nhiều vô kể, qua vài , hai bên liền thông đồng với . Tạ Hoàn tức giận định g.i.ế.c vài đứa để trút giận. Dù ông cũng mấy chục đứa con trai, g.i.ế.c cũng chẳng thấy xót. đám con trai đó cũng hạng , thấy Tạ Hoàn ý định g.i.ế.c , trái tay .
Lúc nguy nan, chính Tạ Vọng dẫn theo phủ binh, cầm cự cho đến khi viện binh tới.
"Chuyện hôm nay, con xử lý ." Tạ Hoàn giường, mắt nhắm hờ, giao một đội hộ vệ cho Tạ Vọng.
Tạ Vọng cung kính một bên: "Đa tạ phụ vương."
Tạ Hoàn như đang với , như đang hư : "Muốn gì nào?"
"Thiếp chỉ nguyện vương gia khang kiện." Ta , giọng cao cũng thấp, "Dĩnh Nam và trung nguyên thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp."
Trong cổ họng ông phát một tiếng như như . Ông tin, cách khác, ông sẵn sàng tin. Một nữ t.ử từ xa gả đến, nơi nương tựa, ngoài việc bám víu cái cây đại thụ dù bắt đầu mục rỗng là ông , thì còn thể cầu mong điều gì khác chứ? Hòa bình, an ninh. Thật là hợp tình hợp lý, mà cũng thật là tầm thường.
Không khí căng thẳng trong điện dường như giãn trong tích tắc. Tạ Vọng chắp tay cáo lui. Khoảnh khắc ngước mắt lên, ánh mắt chúng chạm giữa làn bụi trong phòng, ngắn ngủi tách ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tue-tue-an-lac/11-12.html.]
12
Lại một năm xuân thu đến. Tiền tuyến liên tục truyền về tin thắng trận của Cố Trường Ninh ở phương Bắc. Cục diện phương Bắc định, đồng nghĩa với việc hoàng còn bộ tộc Hồ kìm kẹp, thể rảnh tay giải quyết việc khác. Nhất thời, địa vị của trong phủ cũng trở nên tế nhị hơn.
Kiếp thời điểm , vốn dĩ chúng vẫn đang dây dưa trong những yêu hận tình thù . Giờ đây, Cố Trường Ninh sắp thu phục phương Bắc . Ta thở phào một cái. Hóa , cũng thể giúp gì đó cho trưởng và Cố Trường Ninh.
Tạ Hoàn trụ bao lâu nữa . Vì trong hầu bệnh cuối cùng, gọi Tạ Vọng đến.
"Huyết hải thâm thù, nhát d.a.o cuối cùng , nghĩ vẫn là để ngươi tay thì hơn."
Tạ Hoàn dường như hiểu đang gì. Ánh mắt Tạ Vọng rực cháy , khóe môi thoáng hiện một nụ cực nhạt. "Nàng nghĩ kỹ ? Lần là thực sự thể đầu nữa . Nếu ngày chuyện bại lộ, nàng chúng sẽ gánh chịu tiếng thế nào ?"
Thèm mala quá
Ta thản nhiên nhún vai, đáp ánh mắt của . "G.i.ế.c chồng và g.i.ế.c cha, chừng cũng khá xứng đôi đấy. Có lẽ tên của hai chúng sẽ cạnh , nước bọt của đời cùng tẩm ướp cho thấu nhỉ! giờ ngươi mới xuống thuyền tặc thì e là muộn đấy?"
Tạ Hoàn cuối cùng cũng hiểu , vật lộn định dậy. Một con cổ trùng to bằng cánh tay trẻ con đ.â.m thủng cuống họng ông chui . Trong phòng vang lên tiếng thấp của Tạ Vọng. Như là chọc .
...
Dĩnh Nam Vương c.h.ế.t, đám con trai còn của ông đ.á.n.h túi bụi. Ban đầu chúng coi Tạ Vọng gì, nhưng ngờ Tạ Vọng từ lâu bí mật nuôi dưỡng một đội quân lưu dân. Hơn một nửa là thần dân Nam Cương, trong đó thiếu những lão binh từng xông pha trận mạc, trải qua những cuộc c.h.é.m g.i.ế.c tàn khốc nhất. Nhẫn nhịn nhiều năm, chỉ vì ngày hôm nay.
Một năm , Tạ Vọng dẹp yên nội loạn Dĩnh Nam. Hoàng hạ chỉ phong Dĩnh Nam Vương, chuyện ngã ngũ. Tạ Vọng cùng trở về kinh thành nhận thưởng, suốt một quãng đường dài đến gần kinh đô. Chặng đường xa xôi vất vả, chúng định ghé một thị trấn nhỏ gần đó nghỉ chân. Lúc mới đến đón là Cố Trường Ninh.