TUẾ TUẾ AN LẠC - 13-14

Cập nhật lúc: 2026-03-19 19:12:39
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

 

Thoắt cái gần ba năm, Cố Trường Ninh dường như chút khác biệt so với ký ức của . Chàng trưởng thành hơn nhiều, trút bỏ vẻ hăng hái của thiếu niên, nhưng giữa đôi mày như nỗi u uất thể xua tan. Dần dần trùng khớp với bóng dáng của kiếp

 

Vốn tưởng về đến kinh thành mới gặp , ngờ cuộc hội ngộ đến bất ngờ như thế, lòng tức khắc thắt . Chỉ thấy Cố Trường Ninh tung xuống ngựa, đến mặt , để lộ một nụ ấm áp như gió xuân mà vốn dĩ quen thuộc. 

"Điện hạ, lâu gặp." 

 

Vẻ mặt thản nhiên. Ta thở phào nhẹ nhõm. Xem kiếp , vì Tống Uyển vẫn còn sống , và Cố Trường Ninh sẽ đến bước đường thể cứu vãn nữa. Nếu còn ngượng ngùng thì trái vẻ tự nhiên. "Đã lâu gặp." 

 

Nỗi u ám trong lòng tan biến, kéo Tạ Vọng giới thiệu với . "Vị là Cố tướng quân, là hảo hữu nhiều năm của ." 

 

Sắc mặt Tạ Vọng bình thản, gạt bỏ vẻ hờ hững thường ngày, đưa tay chào hỏi Cố Trường Ninh: "Đã đại danh Cố tướng quân từ lâu." 

 

Cố Trường Ninh bắt tay, chỉ liếc một cái, nắm lấy tay . "Đi thôi, xem phòng chuẩn cho nàng." 

 

Ta Cố Trường Ninh kéo , chút ngơ ngác. Quay đầu chỉ thấy bóng dáng Tạ Vọng ngẩn ngơ tại chỗ, trông chút cô độc. Lòng bỗng thấy khó chịu. 

 

Dùng xong bữa tối, vội vàng tìm Tạ Vọng. Một là lo ăn quen thức ăn trung nguyên, hai là Cố Trường Ninh xin về sự mạo phạm nãy. "Ngươi đừng để bụng nhé. Chàng bình thường thế , lắm, chắc là do đ.á.n.h mấy trận liên tiếp nên mệt mỏi, còn hoàng sai đón nên trong lòng chút bực dọc đấy. Ngươi ngàn vạn đừng tính toán với nhé!" 

 

Tạ Vọng rũ mắt. "Điện hạ yên tâm, ngay cả những lời khó hơn cũng quen . Huống hồ, phận như lấy tư cách gì mà tính toán với Cố tướng quân?" 

 

Hắn như , càng thấy khó chịu hơn. "Nói thế cũng đúng, giờ ngươi mà, chỗ nào kém cạnh khác !" 

 

Tạ Vọng chống cằm, gió nhẹ thổi qua vài lọn tóc mai của . "Lúc ở Dĩnh Nam, từng mơ một giấc mơ, trong mơ từng gặp điện hạ. chỉ là một đứa con thứ mờ nhạt nhất trong phủ Dĩnh Nam Vương, cách nào tự định đoạt phận của , c.h.ế.t một cách sơ sài trong đám loạn lạc. Nếu điện hạ, lẽ kết cục của cũng sẽ như nhỉ?" 

 

Thèm mala quá

Nhịp thở của bỗng khựng . Kiếp , đúng là từng danh Tạ Vọng. Chỉ nhớ khi Dĩnh Nam Vương c.h.ế.t, là thế t.ử của ông kế vị. " kiếp ... giờ khác , giấc mơ đều ngược mà. Biết chính vì để gặp ngươi mà mới đến Dĩnh Nam đấy." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tue-tue-an-lac/13-14.html.]

 

Lời dứt, bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Quay đầu , thấy Cố Trường Ninh đang trong bóng tối nơi cổng viện, bao lâu .

 

14

 

Cố Trường Ninh lôi kéo đưa về phòng. 

"Điện hạ về triều, cần dính dáng quá sâu với của phủ Dĩnh Nam Vương nữa." 

 

Chàng năm bảy lượt nhắm Tạ Vọng, trong lòng đang kìm nén một ngọn lửa, phẫn nộ hất tay . "Tạ Vọng , cũng hại , việc gì hạ thấp ?" 

 

Cố Trường Ninh đột ngột xoay , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. "Cô quen bao lâu, quen bao lâu?" Chàng chằm chằm , đôi mắt đỏ ngầu, "Cô hại cô, chẳng lẽ hại cô ?" 

 

Đối diện với đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ đau đớn của Cố Trường Ninh, lời của kẹt trong cổ họng, thể thốt lời nào để phản bác. Từ nhỏ đến lớn, Cố Trường Ninh quả thực dung túng cho . luôn coi như em gái, như một đối tượng cần bảo vệ. Chàng bao bọc đôi cánh của , nào cũng nhường nhịn , nào cũng cố ý thua . điều đó cũng khiến thể ngang hàng với . Lời thề đó hóa trở thành lời nguyền giam cầm chúng

 

Giờ đây, cuối cùng bắt đầu thấy chán ghét

"Chàng hại , nhưng chẳng lẽ việc gì cũng theo , cả đời sống sự che chở của ? Ba năm ở Dĩnh Nam, , vẫn sống sót đấy thôi." 

 

Đồng t.ử Cố Trường Ninh co rụt . Ta thêm nữa, tức tối đóng sập cửa phòng . Hoàn ngăn cách ở bên ngoài. Đêm đó, trằn trọc băn khoăn, chợp mắt . Trong lúc mơ màng, bên ngoài cửa sổ thấp thoáng truyền những tiếng động bất thường. Tiếng trò chuyện hạ thấp giọng đứt quãng bay tới. Ta rón rén xuống giường, lén lút áp sát cửa, qua khe cửa. 

 

Cố Trường Ninh đang chuyện với phó tướng bên cạnh. 

"Tàn quân Dĩnh Nam cấu kết với quân Hung Nô phương Bắc, ba ngàn tinh kỵ cách đây trăm dặm." Giọng Cố Trường Ninh còn lạnh hơn cả gió đêm, "Ngày mai đưa điện hạ , để Tạ Vọng ở nơi lộ liễu để kéo dài thời gian, nhất định đặt sự an của điện hạ lên hàng đầu, phép xảy bất cứ sơ suất nào." 

 

Tim đập thình thịch, lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi. Chỉ phó tướng hỏi: "Vậy còn Tạ Vọng..." 

"Ta tự sẽ điều binh từ doanh trại ngoại thành kinh đô đến tiếp ứng ." Chàng ngắt lời phó tướng, giọng chút gợn sóng, "Nếu chống đỡ nổi, triều đình chẳng qua cũng chỉ cần một Dĩnh Nam Vương, là ai cũng gì khác biệt." 

 

Đầu ngón tay áp cánh cửa tức khắc lạnh buốt. Quân mã của Tạ Vọng nếu cộng thêm của Cố Trường Ninh mang tới thì vẫn còn cơ hội thắng. Nếu đưa , Tạ Vọng chẳng là lành ít dữ nhiều ? Ta nghiến răng, lấy trong bọc hành lý một bộ thường phục , lặng lẽ leo tường khỏi sân .

 

Loading...