15
Ta lẻn sân viện của Tạ Vọng.
"Điện hạ quả là thích giày vò." Tạ Vọng còn chẳng buồn nhấc mắt, dường như liệu là sẽ tới, vẫn đang thong dong lau chùi ống sáo.
"Ngươi từ ?"
"Lúc nãy Cố tướng quân sai đến báo tin ."
Ta chút giận dữ: "Vậy mà ngươi còn tâm trí ở đây lau cái ống sáo rách của ngươi ! Cố Trường Ninh định lấy ngươi bia đỡ đạn, ngươi hiểu ?"
Thèm mala quá
Tạ Vọng gật đầu. "Hành động của Cố tướng quân là cách thận trọng, ít nhất thể đảm bảo điện hạ về đến kinh thành an ."
Ta suýt chút nữa thì tức đến ngất . "Thế , ngươi cứ bắt giữ con tin, sẽ dám càn , chỉ cần của ở đây, cơ hội thắng nhất định sẽ cao hơn. Giải quyết xong đám đuôi nhỏ chúng về kinh cũng muộn."
Tạ Vọng dừng động tác, ngước mắt , ánh nến nhảy nhót trong đồng t.ử . "Ngày mai nàng và Cố tướng quân , để ở chặn hậu." Hắn một cách hiển nhiên như thể đang bàn xem ngày mai ăn gì, "Công chúa bình an vô sự mới ."
Một ngọn lửa vô danh bỗng bùng lên. "Vậy còn ngươi?" Ta nắm lấy cánh tay , "Ngươi từng nghĩ nếu ngươi c.h.ế.t thì ? Còn Nam Cương thì ? Còn những việc ngươi xong thì ?"
Nụ của Tạ Vọng nhạt , nhưng ánh mắt sâu thẳm hơn. " còn tâm nguyện gì thành cả." Hơi thở của đột ngột áp sát. Trên môi truyền đến cảm giác mềm mại, mang theo mùi hương thanh đắng đặc trưng Tạ Vọng. "Dù thì—— và điện hạ cũng coi như bái đường thành ."
Chưa đợi kịp phản ứng, gáy truyền đến cơn đau điếng. Mắt tối sầm .
16
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tue-tue-an-lac/15-16.html.]
Lúc tỉnh , bên là lớp gấm vóc mềm mại trơn bóng. Ký ức tức khắc ùa về, là nụ hôn nhẹ tựa như lời vĩnh biệt cuối cùng của Tạ Vọng. Ta bật dậy, hất chăn bước xuống giường. Cho đến khi thấy Cố Trường Ninh bên ngoài cửa, mới nhận đây là hành cung ở ngoại thành kinh đô.
"Tạ Vọng !"
Cố Trường Ninh nghiêng đầu tránh ánh mắt của : "Hắn ở đây."
Nhịp thở của thông, bao nhiêu nỗi bực dọc tích tụ nhiều ngày đột ngột bùng phát lúc . "Cố Trường Ninh! Chàng từ khi nào trở nên như thế ? Tại cứ nhất định nhắm ?" Ta lườm một cái, định bỏ , nhưng giữ c.h.ặ.t cổ tay.
Chàng từng chữ một, như thể ép từ l.ồ.ng n.g.ự.c: "Cô yêu , ?"
Ta sững sờ. Chữ đó quá xa lạ, quá nặng nề, xen lẫn quá nhiều nỗi oán hận và sợ hãi của kiếp và kiếp , khiến dám nghĩ tới. Sự ngơ ngác chỉ kéo dài trong tích tắc. "Liên quan gì đến ?"
Câu giống như sợi dây cuối cùng cây đàn, căng quá mức sẽ đột ngột đứt đoạn. "Liên quan gì đến ?" Chàng lên, lặp câu đó, nhịp thở nặng thêm vài phần. "Cô vốn dĩ nên là vợ của ! Cô xem, liên quan gì đến ?"
Chưa đợi kịp phản ứng, trời đất bỗng đảo điên. Cố Trường Ninh mà vác bổng lên vai. "Vĩnh An, cô chỉ đang oán hận , vì chuyện của Tống Uyển mà oán hận . Chúng vốn dĩ hôn ước, khi về kinh là thể đưa kế hoạch . Mọi thứ đều sẽ trở quỹ đạo vốn của nó." Chàng tự tự , chẳng màng đến việc đ.ấ.m đá la hét, sải bước thẳng nội thất, chút nương tay ném trở giường.
Ta bò dậy định lao tới, nhưng nhanh ch.óng xoay , một tiếng "ầm" vang dội, khóa c.h.ặ.t cửa từ bên ngoài. "Cố Trường Ninh, đồ khốn! Thả ! Ta tìm !"
Bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu vỡ đê, òa nức nở. "Lúc mới đến Dĩnh Nam, sợ c.h.ế.t, trong vương phủ ai nấy đều mang tâm địa gian trá, họ đều nhạo , bắt nạt ... Chỉ Tạ Vọng chịu giúp , giấu rắn cổ trong viện của , hễ động tĩnh gì là liền chạy đến giải vây cho . Nếu đỡ cho những mũi tên hòn đạn đó, lẽ c.h.ế.t ở chùa Đàn Vân, c.h.ế.t ở phủ Dĩnh Nam Vương, từ lâu chống đỡ nổi ... Ta cầu xin , cứu ..."
Bên ngoài cửa vẫn tiếng động. Ngay lúc nghĩ Cố Trường Ninh bỏ từ lâu, rơi tuyệt vọng, thì một tiếng "cạch" vang lên, cửa mở. Cố Trường Ninh trong ánh sáng, ánh nắng ban mai quá đỗi rực rỡ khiến trông như một cái bóng vỡ vụn.