TUẾ TUẾ AN LẠC - 17-18-19

Cập nhật lúc: 2026-03-19 19:13:08
Lượt xem: 184

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17

 

Ngày hôm đó khi đưa đến hành cung, Cố Trường Ninh phái chi viện. Có điều tinh binh Hung Nô khó đối phó, trong lúc hỗn loạn, Tạ Vọng phát tín hiệu cuối cùng ở thung lũng phía Tây Bắc mất liên lạc. 

 

Ta nhất quyết đòi tìm cùng Cố Trường Ninh. Cố Trường Ninh ban đầu đồng ý. "Quân Hung Nô phương Bắc thông thuộc địa hình nơi , một tàn quân ẩn náu trong thung lũng, sẽ nguy hiểm." cuối cùng cũng chịu nổi sự năn nỉ của

 

Tiếng vó ngựa dẫm lên đá vụn và cỏ khô, càng sâu thung lũng, gió càng thổi buốt giá. Tim bất giác thắt , chỉ mong thể tìm thấy Tạ Vọng quân Hung Nô. Ngay lúc việc tìm kiếm kết quả, Cố Trường Ninh hạ lệnh rút lui thì một tiếng "sột soạt" nhỏ vang lên từ kẽ đá. Một cái đầu nhỏ màu xanh thò . Mắt sáng lên. Là con rắn cổ của Tạ Vọng! 

 

"Đi theo nó!" 

 

Con rắn cổ khéo léo len qua những khe đá, dẫn chúng leo qua một sườn đá kín đáo. Gạt lớp thực vật sang một bên, phía hóa một cái hang nông. Tạ Vọng tựa lưng ở phía trong, sắc mặt nhợt nhạt, bả vai quấn lớp vải thô thấm đẫm m.á.u. Nghe thấy động tĩnh, nhíu mày, lúc thấy , ánh mắt run lên. 

 

"Điện hạ quả thực là..." Hắn khản giọng lên tiếng, lời dứt nhào tới ôm chầm lấy . "Rắn cổ quen thuộc mùi của ngươi, hóa thực sự dẫn đến đây. Ngươi đúng là đồ ngốc! Vạn nhất tìm đến đây thì ?" 

 

Hắn khẽ ho một tiếng, dường như ý . "Sẽ . Điện hạ chẳng thuyền tặc của nàng dễ xuống ? Nàng nhất định sẽ tới, cho nên chỉ cần gắng gượng cho đến khi nàng tìm ." 

 

Ánh sáng nơi cửa hang tối sầm . Cố Trường Ninh ngược sáng, rõ biểu cảm. Chỉ thấy những ngón tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm bóp đến trắng bệch. "Đã tìm thấy thì về thôi." 

 

Ta buông Tạ Vọng , cẩn thận dìu . Ngay lúc chúng bước đến cửa hang, một luồng sáng lạnh đột ngột bay về phía

 

Cố Trường Ninh thét lên: "Cẩn thận!!" 

 

Sau đó dùng sức đẩy mạnh . Mũi tên sắc lẹm đ.â.m thẳng qua l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Trường Ninh. Ta thấy : "Vĩnh An, đừng sợ."

 

18

 

Trong hành cung, thái y đang cấp cứu cho Cố Trường Ninh. Lần đầu tiên thấy những vết đao lưng Cố Trường Ninh mà Tống Uyển từng . Chằng chịt, khiến kinh hãi. Thái y lau mồ hôi trán. "Mũi tên chệch vài thốn, phạm tim, chỉ điều mũi tên tẩm hàn độc phương Bắc. Khi hàn độc phát tác sẽ khiến ngũ tạng lục phủ như ngâm trong nước đá, tuy lập tức nguy hại đến tính mạng, nhưng cộng thêm vết thương hiện tại của tướng quân, thể vượt qua cửa ải ..." 

 

Ta như sét đ.á.n.h ngang tai. Ngày khi Cố Trường Ninh hỏi xin Phượng Hoàng Đan, từng cãi bướng với : "Sao ngày sẽ cần dùng đến nó?" Không ngờ thành lời tiên tri. 

 

Tạ Vọng nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy . "Phượng Hoàng Đan là trân bảo của Nam Cương, lẽ vẫn còn di dân Nam Cương nhớ bí phương." Thế nhưng, e là kịp nữa . Nỗi hối hận lan tỏa trong lòng. Là hại Cố Trường Ninh thương, hại thậm chí còn sống thọ như kiếp ... 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tue-tue-an-lac/17-18-19.html.]

 

lúc , bên ngoài điện vang lên tiếng bước chân dồn dập. "Bệ hạ giá đáo——" 

 

Bóng dáng vàng rực sải bước , trong điện đồng loạt quỳ xuống hành lễ. Hoàng giao một chiếc hộp to bằng lòng bàn tay cho thái y. "Đây là Phượng Hoàng Đan, thể giải hàn độc." 

 

Ta trợn tròn mắt: "Vậy còn Tống Uyển——" 

 

"Trẫm thể để ả sống ?" Ánh mắt hoàng dừng gương mặt , "Vốn dĩ trẫm định can thiệp chuyện giữa ả và Cố Trường Ninh. năm đó lúc gặp nạn ở chùa Đàn Vân, ả báo, cố ý dụ Cố Trường Ninh , rõ ràng là dồn chỗ c.h.ế.t, trẫm liền ban c.h.ế.t cho ả ." 

 

Hoàng dùng vạt áo lau bừa những giọt nước mắt mặt . "Được , lóc cái gì. Những ngày tháng , sống thật vui vẻ mới ."

 

19

 

Ba năm trôi qua, thấy tuyết rơi ở kinh thành. Nghe tin thương thế của Cố Trường Ninh còn gì đáng ngại, định đến phủ tướng quân thăm . Vừa khỏi cửa chạm mặt Tạ Vọng. 

 

Thèm mala quá

Hắn hỏi : "Điện hạ định , lúc về còn nhớ ?" 

"Chưa , xem tình hình ." 

 

Hắn hỏi: "Giờ cả kinh thành đều là 'nhập mạc chi tân' ( tình bí mật) của điện hạ , điện hạ chẳng lẽ định cho một danh phận ?" 

"Ngươi còn dám đưa yêu cầu , vụ ngươi đ.á.n.h ngất , còn tính sổ với ngươi !" 

 

Đợi khi đến phủ tướng quân thì báo là Cố Trường Ninh rời khỏi thành . Ta chạy tìm hoàng . "Cậu chủ động xin trấn thủ biên cương, mới xong, bức thư để cho ." 

 

Hoàng đập mạnh bức thư xuống bàn , dường như càng nghĩ càng giận. "Các từng một, rốt cuộc đều coi trẫm là cái gì hả!?" 

 

Ta lầm bầm một câu: "Có cũng nên cho một tiếng chứ..." 

 

Mở thư xem, sững sờ tại chỗ. Cố Trường Ninh nhớ tất cả chuyện của kiếp . Chàng gì về việc Phượng Hoàng Đan là giả. Chỉ là thể tha thứ cho bản , nhưng hại suốt ngày u sầu vui. "Đến nay mới dư vị trong đó, e là bằng một phần vạn của nàng lúc bấy giờ." 

 

"Trường Ninh đời chỉ nguyện điện hạ bình an vui vẻ—— Tuế tuế an lạn (Năm nào cũng bình an)."

 

Loading...