TUẾ TUẾ AN LẠC - 3-4-5

Cập nhật lúc: 2026-03-19 19:09:50
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

 

Ngày thứ hai, một tháng xa cách, Cố Trường Ninh một nữa bước chân phủ Công chúa.

 

"Cái cho cô, tự tay đấy." Chàng cầm trong tay một chiếc đèn l.ồ.ng cung đình, đường nét tinh xảo, thứ thể xong trong chốc lát.

 

Ta đột nhiên hỏi , chiếc đèn vốn dĩ định tặng cho Tống Uyển ? lời định thốt thấy cần thiết. Đã náo loạn bao nhiêu năm nay, đ.â.m đầu ngõ cụt bấy nhiêu còn đủ ?

 

Kiếp khi Tống Uyển c.h.ế.t, Cố Trường Ninh bắt đầu về nhà ban đêm. Chàng gọi một ca kỹ dung mạo giống Tống Uyển đến bảy phần ở Xuân Phong Lâu. Ta liền tay tàn độc, hạ lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t nàng . Ngày hôm lên triều, Cố Trường Ninh "đại công vô tư" dâng sớ hạch tội . Hoàng để xoa dịu dư luận, đành phạt bổng lộc và cấm túc .

 

Từ đó, và Cố Trường Ninh trở thành đôi vợ chồng oán hận ai ai cũng trong kinh thành. Dày vò suốt cả cuộc đời.

 

Ta bảo Xuân Đào nhận lấy chiếc đèn, với một tiếng cảm ơn. Sắc mặt Cố Trường Ninh càng khó coi hơn. 

"Cô từ khi nào khách sáo với như thế?" Chàng rũ mắt, che giấu sự bình tĩnh đang cố gắng kìm nén.

 

"Giữa và Tống Uyển như cô nghĩ . Ta gặp nạn ở phương Bắc, là nàng cứu , đó cha và trai nàng đều vì mà c.h.ế.t, ngay cả việc nàng trúng độc cũng là vì . Đời nợ nàng ân tình trả hết , chỉ cứu nàng thôi..."

 

Lời Cố Trường Ninh , tin.

 

Kiếp khi qua đời, thái y bẩm báo rằng vì tâm bệnh u uất, tích tụ lâu ngày mà thành lao lực. Ba ngày khi c.h.ế.t, từng đến tìm . Hiếm hoi , giữa chúng còn sự giương cung bạt kiếm.

 

Chàng : "Điện hạ, chúng đ.á.n.h bài , giống như ngày xưa ."

 

Ngày hôm đó, cũng thua . Ta mỉa mai : "Phò mã dù cũng văn võ song , ngờ cũng việc thạo." Cố Trường Ninh trầm thấp.

 

Lúc sắp , đột nhiên với : "Điện hạ, con đường thế gian cuối cùng vẫn tự thôi, ai thể cùng đến cuối cùng."

 

Ta cứ ngỡ hòa ly với . hóa ... là đang vĩnh biệt . Ngực thắt , phun một ngụm m.á.u tươi, ý thức dần tản mác.

 

Ta quá ngốc ... Lầm tưởng lòng trung thành của Cố Trường Ninh là tình yêu. Một mực lao đầu vực xoáy, cuối cùng ép bản thành một kẻ điên. May mà sống một đời, cần vết xe đổ nữa.

 

Ta lặng lẽ thiếu niên đầy sức sống mắt, gật đầu: "Ta , sẽ giúp cứu , sẽ đưa Phượng Hoàng Đan cho ." 

 

Cố Trường Ninh ngước mắt lên, đầy vẻ thể tin nổi.

 

4

 

"Cô thật ?" Chuyện liên quan đến Tống Uyển, luôn thận trọng. 

"Ừm, bảy ngày , hãy đến phủ lấy."

Chàng hiểu: "Tại là bảy ngày?"

 

Bởi vì bảy ngày , sứ giả Dĩnh Nam sẽ mang Phượng Hoàng Đan thật đến, và đón rời . Ta tùy tiện bịa một lý do: "Dạo đang kiểm kê kho tàng, cũng cần chút thời gian chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tue-tue-an-lac/3-4-5.html.]

 

Khóe môi Cố Trường Ninh hiện lên ý . Không nghĩ đến điều gì, vành tai ửng lên một lớp đỏ mỏng. "Điện hạ bằng lòng nhường t.h.u.ố.c, dù bắt gì, cũng sẽ đồng ý."

 

Ta mỉm lắc đầu.

"Không cần."

"Lần , nhường ."

 

Cố Trường Ninh dường như hiểu đang gì, đang định hỏi thêm thì tiểu sai bên ngoài vội vã bẩm báo: "Tướng quân, Tống cô nương phát tác hàn độc, ngài mau về xem !" 

 

Sắc mặt biến đổi hẳn, nhấc chân định . Đi vài bước, đột nhiên hỏi : "Vậy là chúng hòa hảo chứ?" Ta gật đầu.

 

Sau khi Cố Trường Ninh , Xuân Đào thận trọng quan sát sắc mặt : "Điện hạ, chiếc đèn mang theo ?" 

Ta lắc đầu.

"Không cần."

"Cứ để đây ."

 

5

 

Mấy ngày nay Xuân Đào mặt mày ủ rũ, giúp tính toán xem nên mang theo những gì đến Dĩnh Nam. Ta nỗi lo của nàng. Phía Bắc bộ tộc Hồ quấy nhiễu, phía Nam loạn phiên vương. Ngai vàng của hoàng mấy vững chãi. Cố gia là một trong ít những trợ lực của . Dĩnh Nam Vương nhất quyết cưới , chẳng qua là để sỉ nhục , tát mặt nhà họ Tiêu.

 

"Nếu thể đổi lấy một cơ hội cho hoàng thở dốc, cũng đáng."

 

Xuân Đào sụt sịt mũi: " miền Nam chướng khí ẩm độc, rắn rết sâu bọ, chuột ở đó to đến mức thể cưỡi mèo mà ! Điện hạ cành vàng lá ngọc, chịu đựng nổi..."

 

, ngày khởi hành, đến chùa Đàn Vân ở ngoại thành. Trước đây, mỗi khi Cố Trường Ninh xa, đều đến đây cầu phúc, mong bình an trở về. Còn , đến để cầu cho chính .

 

Vừa bước cổng viện, nhận điều bất thường. Trong chùa hai nhóm hành tung khả nghi. Một nhóm vóc dáng cao lớn, dùng vải thô che mặt. Nhóm còn mặc trang phục kỳ dị. Người dẫn đầu là một nam t.ử dung mạo cực kỳ diễm lệ, dải lụa xanh thẫm buộc cao mái tóc, hoa văn thêu cổ áo hiếm gặp, một vòng trang sức bạc rườm rà đè lên. Khoảnh khắc nghiêng đầu , hiểu khiến liên tưởng đến một con hươu rừng trong núi.

 

Ta hạ thấp giọng với Xuân Đào: "E là lai lịch những đơn giản, mau về báo cho hoàng mới ."

 

Không ngờ oan gia ngõ hẹp, gặp Tống Uyển. Nàng vẫn cái vẻ yếu ớt chịu nổi gió bụi đó, nhưng khiêu khích nhếch môi

 

"Điện hạ đến đây, lẽ là cầu duyên với Tướng quân ? Dù là lá ngọc cành vàng, những chuyện cũng thể cưỡng cầu ." Nàng vênh mặt lên, như chọc giận

 

Thèm mala quá

Thấy bình thản , nàng trái sốt ruột. "Cô từng bao nhiêu vết thương, căn bản vì cô mà chịu bao nhiêu khổ cực! Lúc mới nhặt Tướng quân, thương nặng, đôi mắt mù lòa, nhớ nổi tên họ là gì, nhưng vẫn nhớ rõ một quan trọng đang đợi trở về. Còn cô thì , khi cửu t.ử nhất sinh trở về, cô chỉ giận hờn, bắt cúi đầu dỗ dành. Cô xứng với lòng của Tướng quân, nếu ép Tướng quân cưới cô để đổi t.h.u.ố.c, thà c.h.ế.t còn hơn!"

 

Nói xong, nàng tức giận phất tay áo bỏ .

 

Thực nàng sai. Cố Trường Ninh đối với chỉ bản năng bảo vệ, còn đến mức bệnh hoạn. Định sẵn là sẽ kết quả .

 

Ngay khi tâm trí đang phiêu lãng, đột nhiên thấy tiếng hét của Tống Uyển!

 

Loading...