TUẾ TUẾ AN LẠC - 6-7-8
Cập nhật lúc: 2026-03-19 19:11:55
Lượt xem: 238
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Ta vội vã vén váy chạy xem. Chỉ thấy đám nam t.ử lực lưỡng lúc nãy đang bắt giữ Tống Uyển, giọng phương Bắc.
"Năm đó nếu vì ả, lão t.ử lấy mạng Cố Trường Ninh từ lâu ! Hại lão t.ử mất bao nhiêu em, hôm nay c.h.ặ.t t.a.y ngươi, dùng ngươi đổi lấy chút lợi lộc từ Cố Trường Ninh."
Tim thắt , kịp suy nghĩ nhiều, lao về phía Tống Uyển. Lưỡi d.a.o sắc lẹm rạch một đường dài xương quai xanh của , m.á.u tươi tức khắc b.ắ.n . Ám vệ mang theo nhiều, lao quần thảo với đám thích khách phương Bắc.
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, thấy giọng của Cố Trường Ninh.
"A Uyển, nàng chứ!?"
Ta ngã gục đất, dùng hết sức bình sinh gọi tên : "Cố Trường Ninh..."
Chàng dường như cảm ứng, định đầu . Tống Uyển choàng tay qua cổ , run rẩy bật . "Trường Ninh, sợ quá, đưa rời khỏi đây ?"
Cố Trường Ninh khựng một nhịp, bế thốc trong lòng lên: "Đừng sợ, đưa nàng ."
Ý thức dần tản mác, lòng chùng xuống. Trong lúc mơ màng, một tiếng chuông bạc êm tai vang qua. Lưỡi d.a.o của tên thích khách phương Bắc chệch , gào lên t.h.ả.m thiết:
"Mẹ kiếp! Sao rắn thế ——!!"
...
Khi mở mắt nữa, xóc đến tỉnh. Lúc giật dậy mới phát hiện đang ở thuyền. Ngồi trong khoang thuyền là nam t.ử mặc trang phục kỳ dị trong chùa lúc . Lúc đang thong dong lau chùi ống sáo ngọc trong tay.
Ta cảnh giác : "Ngươi là ai?"
Gương mặt hớp hồn của hiện lên một nụ đầy ẩn ý.
"Nếu bàn về phận—— nên gọi một tiếng 'mẫu ' mới ."
7
Tống Uyển hôn mê lâu, khi nàng tỉnh dậy thì ánh ban mai mờ nhạt. Cố Trường Ninh thở phào nhẹ nhõm, định rời thì Tống Uyển níu tay . "Tướng quân thể ở với ?"
Người Cố Trường Ninh cứng đờ, đó lắc đầu, để dấu vết mà gỡ tay nàng . "Đợi nàng giải xong độc, sẽ đưa nàng về phương Bắc. Ta sẽ đưa nàng một khoản bạc, đủ để nàng sống sung túc cả đời, cũng sẽ phái bảo vệ."
Tay Tống Uyển khựng giữa trung. " chỉ ở bên cạnh Tướng quân, quan tâm danh phận, dù ngài cưới công chúa... thể , ngoại thất cũng !"
Đôi mày Cố Trường Ninh nhíu c.h.ặ.t, ngắt lời nàng : "Tống Uyển, tình cảm nam nữ với nàng. Hơn nữa, ' cưới' điện hạ, vốn dĩ định thành hôn với nàng ." Nhắc đến công chúa, biểu cảm của giãn đôi chút. "Ta yêu điện hạ, đời cũng chỉ yêu nàng ."
Chàng dứt khoát xoay rời , nhận vẻ mặt phức tạp của Tống Uyển.
Thời gian qua, cố ý mật với Tống Uyển để ép Vĩnh An xuống nước. Chàng vì cưới , nàng nhất định sẽ đưa t.h.u.ố.c . tối hôm hội hoa đăng, khi thấy ánh mắt vô hồn của Vĩnh An, tim vẫn nhói lên một nhịp. May mà cuối cùng cược thắng. Đợi chuyện xong xuôi, họ thể thành , thứ sẽ trở như xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tue-tue-an-lac/6-7-8.html.]
Nghĩ đến đây, khóe môi Cố Trường Ninh bất giác cong lên. Lão ông bán kẹo hồ lô hỏi: "Công t.ử chuyện gì mà vui thế, thấy cô bé cùng ngài ?"
Giọng Cố Trường Ninh cũng mang theo ý : "Vài ngày nữa là gặp thôi, chúng sắp thành ."
"Vậy thì chúc mừng công t.ử nhé!"
Cố Trường Ninh phi ngựa thẳng đến phủ Công chúa. Chàng nhớ nàng từng thời tiết hợp nhất là ăn một xâu kẹo hồ lô, nên đường vòng để mua. hôm nay cảm thấy khí ở phủ Công chúa chút khác thường.
Một thị nữ lạ mặt bước , đưa cho Cố Trường Ninh một chiếc hộp nhỏ. "Tướng quân quả là đúng giờ, sứ giả Dĩnh Nam đưa t.h.u.ố.c tới, Tướng quân mặt ngay đó."
Cố Trường Ninh ngơ ngác, phủ Công chúa liên lạc với sứ giả Dĩnh Nam từ khi nào. Trong chớp mắt, đột nhiên nhớ đến lúc gặp Vĩnh An cầm thánh chỉ bên ngoài điện Cần Chính, ánh mắt nàng vui cũng chẳng buồn. Một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu.
Đột nhiên, viền mắt thị nữ đỏ hoe, lời của nàng khiến lạnh toát cả .
"Xe ngựa của phủ Dĩnh Nam Vương đón công chúa , khi nhờ nhắn với Tướng quân—— Chúc Tướng quân và Tống cô nương bách niên hảo hợp."
8
"Chát——" một tiếng.
Xâu kẹo hồ lô tay rơi xuống, lớp vỏ đường giòn tan đập xuống bậc đá. Những vết nứt loang lổ như mạng nhện, phản chiếu bóng dáng Cố Trường Ninh đang lao về phía hoàng cung.
Trong điện Cần Chính, Cố Trường Ninh túm lấy cổ áo Tiêu Đạc, đôi mắt đỏ ngầu. Thế lực trong phủ Dĩnh Nam Vương vô cùng phức tạp, dám nghĩ điện hạ của sẽ chịu bao nhiêu khổ cực ở đó.
"Thần thể vì nàng mà xuất chinh, thể vì nàng mà chiến t.ử sa trường! Ngài hứa với thần sẽ nhắm hôn sự của nàng, để nàng bình an vui vẻ sống hết đời ! Dĩnh Nam là nơi nguy hiểm thế nào, đây chính là lời hứa của ngài !"
Trái ngược với sự mất kiểm soát của Cố Trường Ninh, Tiêu Đạc bình tĩnh đến lạ thường.
"Ngươi lúc ngươi bế Tống Uyển về, trong ngôi chùa đó còn một khác ? Người mà ngươi từng thề sẽ bảo vệ cả đời ngươi bỏ mặc, kẻ cố ý dụ ngươi chính là ơn mà ngươi trân trọng hết mực."
Tiêu Đạc cơ thể ngừng run rẩy của Cố Trường Ninh, trong lòng bỗng thấy hả hê một cách kỳ lạ.
"Nếu nhờ sứ giả Dĩnh Nam ngang qua chùa cứu Vĩnh An, e là lúc ngươi còn tâm trí đây chất vấn trẫm . Đây chính là... lời hứa nực của ngươi."
Thèm mala quá
Huynh mỉa mai: "Vĩnh An đúng là dùng đại cục ở Dĩnh Nam để thuyết phục trẫm ban hôn, nhưng tại nàng nhất quyết ? Tất cả là vì Phượng Hoàng Đan tiến cống trong phủ nàng là giả, viên thật duy nhất trong tay Dĩnh Nam Vương."
Từng chữ từng câu lọt tai Cố Trường Ninh rõ mồn một. Không nghi ngờ gì nữa, đó là cú giáng nặng nề nhất đối với . Chàng sững sờ Tiêu Đạc. Khắp tứ chi như những cơn đau xuyên thấu. Nếu thể nhận sớm hơn một chút... Chàng thà trơ mắt Tống Uyển c.h.ế.t, cũng thể chấp nhận Vĩnh An rơi cảnh hiểm nguy, rời xa quê hương. Mà giờ đây, tất cả do chính tay thúc đẩy.
Cho đến khi một giọt nước lạnh buốt rơi xuống mu bàn tay, Cố Trường Ninh mới chậm chạp hỏi:
"Tại ... tại ngài để nàng loạn, tại cho thần ?"
Tiêu Đạc im lặng hồi lâu, gian nan lên tiếng:
"Sự ngươi dành cho Tống Uyển, nàng đều thấy cả. Nàng cho ngươi , là sợ ngươi cho nàng ." Huynh khựng một chút, ánh mắt tràn đầy bi thương, "Càng sợ là ngươi sẽ... mặc nhiên đồng ý để nàng ."
Cố Trường Ninh cuối cùng cũng rũ tay xuống, quỵ ngã đất. Thần hình tan nát.