TUẾ TUẾ XUÂN HOAN - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:48:56
Lượt xem: 3,153

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao sinh đứa con ngu dại như ngươi, đúng là ở trong phúc mà hưởng!”

Ta khép mắt .

cung nhân tiễn khách.

Hạ Kỳ Hành tưởng rằng gặp mẫu .

Trong lòng ắt nguôi ngoai phần nào.

Hắn mang theo nụ đến cung dùng bữa tối.

Ta quả thật dịu dàng hơn nhiều.

Tự tay rót rượu, gắp thức ăn cho .

Rồi ôm lấy cây tỳ bà.

Gảy khúc điệu Giang Nam thích .

Hạ Kỳ Hành một hồi, thuận miệng :

“Ái phi so với Hoàng hậu, thủ pháp rốt cuộc vẫn kém vài phần.”

“Cây tỳ bà cho nàng thì đáng tiếc, cho nàng mới uổng.”

Cây tỳ bà là quà Hạ Kỳ Hành tặng .

Trên đàn vẽ phượng hoàng, từng nét đều do tự tay điểm xuyết.

Ta vốn vẫn trân trọng.

Tiếng đàn đột ngột dừng , Hạ Kỳ Hành vẫn nhắm mắt thưởng thức.

Đến khi mở mắt, liều mạng ném cây tỳ bà xuống đất.

Thân đàn vỡ bốn mảnh, dây đàn b.ắ.n tung.

Cào rách cả mặt .

Hạ Kỳ Hành kinh hãi giận.

“Quý phi, ngươi điên !”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Trẫm chẳng qua một câu thật lòng, ngươi lòng hẹp hòi đến !”

Ta rũ mắt :

, lòng hẹp hòi lắm.”

“Ta vốn nghĩ, cùng bệ hạ phu thê bao năm, cũng từng lúc hai bên đồng cảm.”

“Nhẫn nhịn một chút, tháng ngày cũng thể tiếp tục.”

“Nay mới , là đ.á.n.h giá quá cao lòng .”

“Hạ Kỳ Hành, Quý phi của ngài nữa.”

“Ta xuất cung.”

Hạ Kỳ Hành sững .

“Không thể nào.”

Hắn hồn , bật khinh khỉnh.

“Cung tường sâu thẳm, khó, càng khó hơn.”

“Trẫm đồng ý, thì chẳng ai dám thả ngươi rời !”

Hắn cho rằng chỉ lời giận dỗi.

Đợi vấp váp khắp nơi, tự nhiên sẽ cúi đầu .

Không hiểu sinh ảo tưởng .

Đầu Tạ Phương Nhiễm đè lên, ngày ngày vấp váp, cũng hơn mười năm.

Sớm quen .

Cây dời thì c.h.ế.t, dời thì sống.

Chuyện gì cũng do nên.

Ta đến hầu hạ Thái hậu.

Sinh mẫu của Hạ Kỳ Hành sớm qua đời.

Thái hậu hiện nay là Hoàng hậu của tiên hoàng, cũng là đích mẫu của .

Con trai ruột của Thái hậu gặp biến cố mà mất, thể kế thừa hoàng vị.

Con dâu bà cẩn thận chọn lựa leo lên long sàng của tân đế, còn phong Hoàng hậu.

Theo , Thái hậu đến nay vẫn gặp Tạ Phương Nhiễm.

Trong lòng nghẹn tức.

Bà vốn cũng chẳng coi trọng — một nữ t.ử nhà họ Tạ.

đến siêng, miệng lời ngọt ngào, việc chu đáo.

Mùa đông nước nhỏ xuống cũng đóng băng.

Ta đem giày thêu của Thái hậu ôm lòng, ủ ấm mới mời bà xỏ chân.

Thái hậu nâng mí mắt, liếc một cái.

Cho lui hết trái , mới hỏi:

“Ai gia , hoàng đế giáng thê , việc thỏa đáng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tue-tue-xuan-hoan-bxid/chuong-2.html.]

“Ngươi là đứa trẻ , điều gì cầu xin thì cứ .”

Bà đợi cầu bà trách mắng Tạ Phương Nhiễm.

Cầu bà ban một đạo ý chỉ, phế bỏ hậu vị của Tạ Phương Nhiễm, trả công đạo cho .

Ta phục đất, nhẹ giọng thưa:

“Thần nữ xuất cung, đời còn gặp bệ hạ.”

“Cầu xin Thái hậu thành .”

Ánh đèn lay động.

Bà trầm mặc hồi lâu, hề quở trách đại nghịch bất đạo.

Chỉ :

“Ai gia lúc còn trẻ, cũng từng nghĩ đến chuyện giống ngươi.”

“Ngươi may mắn, ngươi và hoàng đế còn con, càng kiêu ngạo hơn ai gia năm .”

ngươi nghĩ cho kỹ, hoàng cung là nơi phú quý bậc nhất thiên hạ.”

“Con đường một khi bước , sẽ thể đầu.”

“Những như chúng , ở trong cung sẽ luôn thua — cuối cùng cũng sẽ thắng.”

Ta ngẩng đầu.

“Thắng thua quan trọng.”

“Chân tâm mới là điều quan trọng nhất.”

Thua Tạ Phương Nhiễm, thật chẳng chuyện lớn.

Nếu Hạ Kỳ Hành từng khiến động lòng.

Chưa từng rằng hiểu , hiểu nỗi khổ của .

Ta cũng sẵn lòng nắm lấy chút áy náy của .

Tiếp tục Quý phi tôn quý.

Lặng lẽ chờ ngày xoay chuyển.

bây giờ thì nữa.

Chỉ cần thấy mặt , giọng , cùng bốn mắt .

Ta liền thấy buồn nôn, từ dày trào lên vị chua gắt.

Thái hậu khẽ thở dài.

“Nếu ngươi quyết ý, ai gia nguyện giúp ngươi.”

“Mau lên , đứa trẻ ngoan. Nửa đời , ngươi chịu khổ .”

Khi dậy, lén lau khô nước mắt.

Vừa rời khỏi cung Thái hậu, Hạ Kỳ Hành sai mời đến.

Trên mặt giấu nổi niềm vui, chia sẻ tin mừng với .

Tạ Phương Nhiễm tựa trong lòng , mắt mày cong cong, hai má ửng đỏ.

“Ái phi, Hoàng hậu thai.”

“Trẫm sắp phụ , nàng cũng sắp di mẫu .”

“Hoàng hậu , t.h.a.i chỉ yên tâm giao cho tỷ trong nhà, chỉ yên tâm giao cho nàng.”

Hắn dường như quên mất cuộc cãi vã của chúng .

Cũng nhớ đến những khúc mắc giữa và Tạ Phương Nhiễm.

Ta từ xa đối diện ánh mắt của nàng.

Toàn như rơi hầm băng.

Ngoài miệng mỉm :

“Hoàng hậu nương nương vẫn là đừng yên tâm thì hơn.”

“Nếu giao cho chăm sóc, một ngày nào đó, sẽ cho một bát hồng hoa — đoạn tuyệt tính mạng của nghiệt chủng !”

Hạ Kỳ Hành lập tức biến sắc.

Trong cơn kinh hãi, vung tay ném thẳng một chén tới.

Chén sứ đập trúng khiến quỵ ngã xuống đất.

Men “vũ quá thiên thanh” loang lổ từng tầng m.á.u đỏ.

“Tạ Vân Anh, đó là cốt nhục sinh của trẫm, là cháu ruột của ngươi.”

“Cho dù ngươi lòng độc ác, ghen ghét Phương Nhiễm, nhưng hài t.ử vô tội gì sai?!”

Cốt nhục sinh ư?

Chưa chắc.

Vừa cung, từng kẻ cho rằng sẽ Hoàng hậu.

Họ vội vã đến tỏ lòng trung thành.

Họ , khi tiên Thái t.ử qua đời, Thái t.ử phi nóng lòng.

Nóng lòng m.a.n.g t.h.a.i di phúc t.ử của Thái t.ử, để giữ vững địa vị và vinh hoa của .

 

Loading...