Chương 5
Dù cũng đàn ông nào thể từ chối một phụ nữ tự dâng đến tận cửa.
tìm phụ nữ mà giấu phía .
Không .
sẽ đích đưa một mới đến mặt .
Anh sai.
Trên đời luôn mười tám tuổi.
Luôn trẻ hơn.
Luôn hơn.
…
Trong suốt một tháng đó, cách vài ngày về nhà một để lấy quần áo, sữa bột và đồ chơi của Đậu Đậu.
Mỗi về, đều thấy những cảnh thú vị.
Lần đầu tiên, cô bảo mẫu mặc tạp dề trong bếp hầm canh. Thấy bước , cô lập tức cúi đầu, lúng túng.
Ba chồng ghế sofa, giả vờ như gì, tiếp tục xem tivi.
Lần thứ hai, cô uốn tóc, một bộ quần áo mới, cạnh ba chồng cùng xem tivi.
Khoảng cách giữa hai gần hơn một nắm tay.
Lần thứ ba, cô bắt đầu gọi bố chồng là:
“Chú…”
Âm cuối kéo dài mềm mại.
Ánh mắt ba chồng cô dần đổi.
Từ ánh mắt chủ nhà giúp việc, biến thành một thứ khác.
hai ngày càng mật, trong lòng chỉ lạnh.
Không vội.
Từ từ thôi.
…
Còn phía Lục Xuyên.
mở điện thoại, tìm đến tập tin cô gái gửi cho .
Từng bức ảnh lướt qua mắt.
Tấm đầu tiên, Lục Xuyên ôm eo cô trong một phòng riêng của nhà hàng.
Cô đến cong cả mắt.
Tấm thứ hai, trong hành lang khách sạn.
Hai ôm về phía phòng, tay đặt m.ô.n.g cô .
Tấm thứ ba, cảnh riêng tư hơn.
Ánh đèn mờ.
Giường bừa bộn.
Lục Xuyên cởi trần tựa đầu giường hút t.h.u.ố.c, còn cô n.g.ự.c chụp ảnh tự sướng.
Dấu thời gian.
Hai giờ sáng hôm qua.
Lướt xuống nữa là ảnh chụp màn hình tin nhắn.
Cô :
“Chồng ơi~ khi nào đến ~”
Lục Xuyên:
“Ngày mai , công ty việc.”
Cô :
“Vậy em chờ , nhớ chồng ơi.”
Lục Xuyên:
“Nhớ chỗ nào?”
Cô :
“Đáng ghét~ chỗ nào cũng nhớ.”
Lục Xuyên:
“Ngoan, vài hôm nữa dẫn em mua đồ.”
Phía nữa là hóa đơn mở phòng khách sạn.
xem hết từng tấm, tắt màn hình.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu , rơi mu bàn tay .
chậm rãi siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại.
Lửa vẫn đủ lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuoi-tre-chi-dang-nam-tram-te/chuong-5.html.]
Có vài thứ còn cần thời gian lên men.
…
Hôm nay tour du lịch của chồng kết thúc.
tính toán thời gian, tối hôm khi bà trở về, gọi điện cho công ty du lịch.
“Xin chào, quản lý Vương ? là đó đăng ký tour cho lớn tuổi.”
“, đúng là đoàn đó. Trạm tiếp theo chuẩn … gia hạn thêm một tháng.”
“Vẫn tiêu chuẩn khách sạn năm , cũng , chỉ cần để bà chơi vui.”
Bên điện thoại xác nhận hành trình và thông tin thanh toán.
Hai mươi nghìn tệ.
Bị trừ khỏi tài khoản.
dư còn ba mươi nghìn tệ, khẽ thở một .
Đáng.
…
Chiều hôm , chồng gọi điện tới.
“Lâm Mẫn , của công ty du lịch con gia hạn thêm một tháng cho ? Sao tốn nhiều tiền chứ…”
Giọng bà giấu nổi niềm vui.
bế Đậu Đậu, tựa cửa sổ căn phòng thuê, giọng dịu dàng:
“Mẹ , hiếm khi du lịch một , tất nhiên chơi cho . Chuyện ở nhà đừng lo. Bên ba con thuê bảo mẫu chăm sóc , .”
Mẹ chồng đến khép miệng .
“Con bé , hiểu chuyện , thật sự hiểu chuyện .”
“Được , chơi thêm một thời gian. Khi về sẽ chuyện với Lục Xuyên, bảo nó đừng ly hôn với con nữa.”
“Cảm ơn .”
khẽ .
…
Một tháng , cuối cùng cũng nhận điện thoại của Lục Xuyên.
“Lâm Mẫn, cô tìm cái loại bảo mẫu gì !? Mau cút về đây cho !!”
Đầu dây bên , giọng gần như gào lên, xen lẫn tiếng và tiếng cãi vã mơ hồ.
cúp máy, khóe môi khẽ nhếch lên.
Thành .
bế Đậu Đậu đến nhà Tiểu Tuệ. Cô nhận lấy đứa bé, :
“Chuẩn ?”
gật đầu.
Cô vỗ nhẹ vai :
“Đi , ở đây .”
hôn lên má Đậu Đậu, rời .
Khi đẩy cánh cửa quen thuộc của căn nhà , cảnh tượng bên trong còn kịch tính hơn tưởng tượng.
Mẹ chồng ghế sofa, đến xé lòng xé ruột. Lớp trang điểm mặt lem nhem, tay cầm khăn giấy mà cũng chẳng kịp lau. Thấy bước , bà lập tức trừng mắt .
Ba chồng giữa phòng khách, mặt tái xanh nhưng lưng vẫn thẳng tắp, dáng vẻ như đang bảo vệ con non.
Còn cô gái mà chính tay chọn , đang lưng ba chồng nửa bước.
Một tay cô che mặt, mắt đỏ hoe, nước mắt treo hàng mi như sắp rơi. Trên má trái còn in rõ một dấu bàn tay.
Đáng thương đến mức khiến xót xa.
Lục Xuyên đối diện cô . Thấy bước , lập tức dồn bộ lửa giận về phía .
“Đây là chuyện cô đấy!”
Anh chỉ cô gái .
“Cô tìm cái loại gì cho ba !? Mẹ về bắt gặp con tiện nhân giường của ba! Cô rốt cuộc ý gì!?”
lùi nửa bước, hốc mắt lập tức đỏ lên.
“Em… em chỉ sợ ba ở nhà một ai chăm sóc…”
“Mẹ du lịch, ở nhà, Đậu Đậu còn đưa về nhà ngoại… nên em mới nghĩ thuê một cô bảo mẫu. Ai mà … ai mà cô …”
ngước mắt cô gái , lời như thôi.
Mẹ chồng to hơn:
“Con chổi! Mày cố ý! Là mày phá nát cái nhà !”
“Mẹ, con thật sự …”
cúi đầu, vai khẽ run.
lúc đó, ba chồng lên tiếng.
Ông ho khẽ một tiếng.
“Đủ , đừng cãi nữa.”