Tướng quân ngủ với ta rồi quay đầu lấy đại tỷ ta - C1
Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:29:56
Lượt xem: 43
Trước khi trận, tiểu tướng quân mượn rượu càn, cướp đầu của .
Ba ngày ba đêm điên cuồng, c.ắ.n lấy cổ , nghiến răng hứa hẹn: “Sinh cho một đứa con, vị trí chính thê là của nàng.”
Thế nhưng khi khải trở về, trong lòng ôm theo đại tỷ năm xưa bỏ trốn khỏi hôn sự.
Nàng nép n.g.ự.c , đuôi mắt hoe đỏ: “Đêm đó tướng quân chỉ là tạm thời mượn để giải quyết gấp… đính hôn vốn dĩ là …”
Tiểu tướng quân đau lòng thôi, nhíu mày dỗ dành: “Cho nàng một cái danh thất là , vị trí chính thê của bản tướng quân chỉ nàng xứng.”
Ta như sét đ-á-nh ngang tai, trong khoảnh khắc liền tỉnh ngộ.
Phải , trách , vọng tưởng với vầng trăng nơi trời cao.
Cúi đầu vuốt ve bụng nhô lên lờ mờ, xoay rời khỏi kinh thành.
Năm năm gặp , dắt theo một bé con nhỏ xíu.
Cả đời ngông cuồng phóng túng như tiểu tướng quân đỏ hoe mắt, dám bước lên nửa bước.
Không lẽ… tưởng con gái là con ?
Phó Tranh dẫn theo đội kỵ binh nhẹ, đột kích sâu hang ổ địch, biệt vô âm tín suốt hai tháng trời.
Không ai nghĩ còn thể sống sót về.
Càng ai ngờ, việc đầu tiên khi trở về… là lập tức cưới đại tỷ , Thẩm Lưu Tô.
Trời nắng như đổ lửa.
Lời của Phó Tranh như lưỡi d-a-o nhọn hoắt, bất ngờ đ-â-m thẳng tim .
Giữa tiếng rộn ràng chúc mừng, cố ép cơn buồn nôn đang cuộn trào nơi cổ họng.
Khó khăn lên tiếng xác nhận: “Phó tướng quân, nhưng … rõ ràng đêm đó chính miệng …”
Nếu thể trở về, dù tàn phế liệt, cũng sẽ cưới về vợ.
Ánh mắt Phó Tranh thoáng hoảng hốt, như chợt nhớ ba ngày ba đêm điên cuồng .
Đại tỷ khẽ lau khoé mắt, giọng mơ hồ cất lên: “Muội , dù nôn nóng gả phủ tướng quân, thì cũng thể khoác lên bộ hỉ phục chính đỏ của tỷ chứ?”
Lời đại tỷ khiến ánh mắt đổ dồn về phía .
Ta hoảng loạn .
Bốn bề xì xào bàn tán, ánh mắt nào cũng là chế giễu.
Ta chỉ cảm thấy chiếc váy cưới đỏ rực như sắt nung thiêu đốt da thịt, hận thể lập tức xé bỏ.
Thì … là hiểu lầm .
Bảy ngày , Phó Tranh gửi về một phong thư gấp, giọng điệu cứng rắn, bảo hôm nay đem hỉ phục đến cổng thành chờ .
Ta cứ ngỡ thực hiện lời hứa, lòng tràn đầy vui sướng.
thứ chờ là nỗi nhục nhã như tát một cái giữa chốn đông .
Ta chẳng còn chỗ nào để giấu sự tủi nhục của .
Phó Tranh như cuối cùng cũng nhận sự tồn tại của , giọng đầy thiếu kiên nhẫn: “A Tô cùng mật, danh phận chính thê đương nhiên trả cho nàng . Còn nàng, tuy còn trong sạch, nhưng nếu điều, thu nạp cũng .”
Vừa hổ tủi , bụng cũng bắt đầu đau âm ỉ.
Ta loạng choạng, suýt vững.
Nha vội vàng chạy đến đỡ lấy .
Đại tỷ cũng bước tới, bộ như đỡ một tay: “Cẩn thận đấy, !”
Nói xong, nàng mỉm ngọt ngào, ghé sát tai , hạ giọng giễu cợt: “Chỉ là món đồ giải khuây thôi, cũng dám vọng tưởng đến tiểu tướng quân ?”
Ta nghẹn ngào, chịu nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuong-quan-ngu-voi-ta-roi-quay-dau-lay-dai-ty-ta/c1.html.]
Vừa định mở miệng phản bác, nàng sang ôm lấy tay Phó Tranh nũng nịu: “A Tranh, hỉ phục mặc qua , thể khoác lên thứ dơ bẩn dùng qua như . Dời hôn lễ , kẻo rước xui xẻo.”
Phó Tranh nàng đầy yêu chiều, ánh mắt dịu dàng … là thứ từng thấy.
Dù trong ba ngày điên cuồng , dù lúc đắm chìm thoát …
Trong lòng dần nguội lạnh.
Cũng đến lúc nên ch-ếc tâm .
Ta lặng lẽ xoay , khẽ vuốt bụng, nước mắt cuối cùng cũng nhịn mà rơi xuống mu bàn tay.
Chỉ thấy lưng vang lên giọng Phó Tranh bất đắc dĩ: “Tất cả nàng. A Tô là nữ chủ nhân phủ tướng quân, chuyện đương nhiên đều do nàng quyết định.”
Tiếng chúc mừng vang lên dứt.
Còn … như chẳng thấy gì nữa.
Chỉ đến khi kiệu hoa, mới dám để mặc nước mắt tuôn rơi.
Biên cương lâm đại họa, nguy hiểm trùng trùng.
Nhà họ Phó trung liệt trọn dòng, đến nay chỉ còn một Phó Tranh là hạt giống duy nhất.
Trước khi xuất chinh, hoàng thượng hạ chỉ, buộc Phó Tranh để huyết mạch cho nhà họ Phó.
Bản Phó Tranh cũng cùng ý nghĩ.
Người thích hợp nhất, dĩ nhiên là đại tỷ – đính hôn với .
khi sắp chiến trường, chị sợ góa bụa, sống ch-ếc chịu.
Nàng loạn đòi hủy hôn, giận dỗi bỏ về Giang Nam.
Thời gian cấp bách, Phó Tranh còn kịp định với khác.
Trong tình thế trớ trêu , đó… thành là .
Ta vốn cũng cam lòng.
Không môi giới, sính lễ, đương nhiên thiên hạ khinh thường.
Huống chi, ai ai cũng Thẩm Lưu Tô từng cứu mạng Phó Tranh, mà thì si mê nàng , một lòng một .
Vậy mà đêm mưa hôm đó, thất thần cửa phòng đại tỷ.
Ta gom hết can đảm, bụng đưa cho một cây dù.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay , vẻ mặt mừng rỡ:
“A Tô, nàng chịu về ?”
Đến khi nhận là , thoáng thất vọng, nhưng cũng buông tay.
“Ngươi là… ngũ của A Tô, Thẩm Lưu Tịch?”
Ta ngơ ngác gật đầu.
Mà tim đập loạn tự bao giờ.
Thiếu niên tướng quân trong y phục tươi sáng, cưỡi ngựa oai phong, công lao hiển hách, khí thế bức .
Không là hình bóng trong mộng của bao nhiêu tiểu thư khuê các chốn kinh thành.
Ta đối với Phó Tranh, thật cũng chẳng thanh thản.
Huống hồ, năm đó trong tiệc Hoa Triều, chính cứu khi ngã xuống hồ.
Chẳng thể ngờ, ba năm trôi qua, vẫn nhớ tên một đứa con gái con vợ lẽ chẳng ai để mắt tới như .
Vì thế, khi hạ cúi đầu, khẽ khàng dụ dỗ, … thể từ chối.
Cũng chẳng cách nào từ chối.
Đến khi nhận thì bế ngang, đặt xuống giường.