Phó Tranh vẫn dừng.
“Chỉ là… Thẩm Lưu Tô – đàn bà độc ác – lấy cái ch-ếc uy h.i.ế.p. Thánh chỉ ban xuống, đành chịu trách nhiệm, buộc lòng cưới nàng cửa. từ khi nàng bước phủ, từng chạm một . Cho đến giờ, phủ tướng quân vẫn con nối dõi.”
Hắn Tạ Ngôn Lâm, gần như thề thốt: “Nếu ngươi tin, cứ việc đến khắp kinh thành mà hỏi. Thẩm Lưu Tô vì chuyện đó mà hoàng thượng khiển trách, cũng bao quý phụ nhân trong thành chê …”
Hắn còn đang thao thao bất tuyệt, bỗng khựng như linh cảm điều gì.
Quay đầu — thì thấy Thẩm Lưu Tô từ khi nào ở đó, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Phó Tranh cuối cùng cũng câm lặng.
Sắc mặt lúc , thật sự… đặc sắc muôn phần.
Tạ Ngôn Lâm khẽ , giọng nhàn nhạt: “Phu nhân , hôm nay chắc là ngày lành, cửa nhà thật náo nhiệt.”
Một lát , như ngán ngẩm : “Thẩm Lưu Tô, ngươi đuổi theo đến tận đây dây dưa quấn lấy , ngươi như thế thật khiến chán ghét ?”
Thẩm Lưu Tô lập tức nước mắt trào , mất hết phong thái, giọng oán trách lạc : “Phó Tranh, thì là vì con tiện nhân , còn cả con tiện nhân nhỏ đó, nên mới chịu đụng ! Chàng vì nàng mà giữ , là gì chứ? Nếu buông bỏ nàng, còn cưới cửa?”
Lời dứt, Tạ Ngôn Lâm như tia chớp đá một viên sỏi nhỏ về phía đầu gối nàng .
Thẩm Lưu Tô loạng choạng khuỵu xuống ngay mặt .
“Ăn cho cẩn thận.” – Tạ Ngôn Lâm lạnh lùng.
“Nếu còn dám bất kính với thê t.ử của , chỉ là đầu gối .”
Thẩm Lưu Tô nhận phận của , càng thêm hoảng loạn, nước mắt giàn giụa, sang hét với Phó Tranh: “Phó Tranh, dù cũng là chính thê cưới hỏi đàng hoàng, thấy khác ức h.i.ế.p mà cũng bênh vực ?”
Phó Tranh thậm chí lười liếc mắt tới nàng , chỉ lạnh giọng: “Ngươi với đều rõ ràng — ngươi dùng thủ đoạn gì ép cưới. Chức chính thê ngươi cũng , còn gì nữa? Nếu vì ngươi năm xưa cố tình phá rối, và Lưu Tịch thể xa ngần năm?”
Thẩm Lưu Tô chật vật dậy, chỉ tay mặt , gào lên: “Hay thật, lắm! Phó Tranh, đến tận bây giờ ngươi còn trách ? Năm đó chính ngươi lựa chọn ? Ngươi ngủ với con tiện nhân Thẩm Lưu Tịch , cướp trong trắng của , giờ còn trách gây chia rẽ? Chỉ tiếc , Thẩm Lưu Tịch nay thương nàng hơn, còn ngươi hổ mà bám riết buông, quà cáp dâng tận cửa, thèm để mắt đến ngươi ?”
Những lời chua cay như lột toạc vết thương giấu kín trong lòng Phó Tranh, kiềm , giơ tay tát nàng một cái nảy lửa.
“Câm miệng! Đồ đàn bà đanh đá!”
Thẩm Lưu Tô thể tin , lảo đảo, gần như sắp ngã.
Đôi mắt ầng ậng nước, trừng trừng , nghẹn lời.
Tạ Ngôn Lâm bấy giờ đặt Như Như xuống, lấy tay bịt tai con bé, con những lời nhơ nhớp.
“Lưu Tịch, chúng đưa Như Như trong . Nơi cứ để cho đôi ‘phu thê’ tướng quân giải quyết chuyện nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuong-quan-ngu-voi-ta-roi-quay-dau-lay-dai-ty-ta/c8.html.]
Nói xong, Tạ Ngôn Lâm dịu dàng hiệu cho nhà.
Ngay khi định bước , Thẩm Lưu Tô như chợt nhớ điều gì, hét to cam lòng: “Nam nhân của Thẩm Lưu Tịch! Nhìn dáng vẻ của ngươi, e cũng thường. Ngươi — đứa bé gái mà ngươi cưng chiều như trân bảo … con ruột của ngươi! Nó là nghiệt chủng giữa Thẩm Lưu Tịch và phu quân đó! Ta ngươi lừa dối cả đời!!”
Tạ Ngôn Lâm nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, thì khựng .
Chàng từ từ đầu, ánh mắt tối sầm đến đáng sợ.
Với , và Như Như chính là điều cấm kỵ.
Thẩm Lưu Tô thể mắng ai cũng , nhưng tuyệt đối đụng đến hai con .
“Thẩm tiểu thư, nể tình ngươi là tỷ tỷ của Tịch nhi, nương tay. ngươi ngang nhiên vu khống con gái như , thì đừng trách vô tình.”
Chàng chỉ nhàn nhạt một câu, ôm Như Như nhà.
Cánh cửa khép , bên ngoài liền vang lên tiếng gào rú t.h.ả.m thiết như chọc tiết.
Là Thẩm Lưu Tô của Tạ Ngôn Lâm bắt .
Còn Phó Tranh vẫn yên tại chỗ, bất động như tượng, ánh mắt vẫn đăm đăm dõi theo .
Chẳng chút phản ứng với tiếng la hét .
Người của Tạ Ngôn Lâm, thừa những cách khiến sống bằng ch-ếc mà chẳng mất mạng.
Chàng vốn là hoàng t.ử thất sủng, từng đày sang đất địch con tin từ thuở nhỏ, ẩn nhẫn nhiều năm, lòng sâu lường .
Ngay cả , lúc cũng cảm thấy thấu .
Vào đến nhà, Như Như chờ kéo tay cha ríu rít đủ chuyện: Lúc thì kể mấy món đồ chơi mới, lúc tố cáo “thúc thúc kỳ lạ ngoài cửa cứ đến phiền ”, còn vài câu khiến dở dở : “Cha ơi, thúc lạ lắm! Toàn nhận là cha của con! Chắc là đầu óc vấn đề đó cha, khi nào bệnh ?”
Tạ Ngôn Lâm đang mang gương mặt âm trầm, xong liền bật ha hả.
“Như Như đúng là thông minh! Thưởng năm cây kẹo hồ lô luôn!”
“Cha !” – Như Như vui mừng vỗ tay, thì trừng mắt lên tiếng: “Ngôn Lâm!”
Tạ Ngôn Lâm lập tức gãi mũi, gượng, đổi giọng ngay: “À thì… Như Như ngoan, cha sẽ chia , mỗi mười ngày một cây, ? Nếu , giận thì cả cha lẫn con đều tiêu mất.”
Như Như vội gật đầu lia lịa: “Mẹ đừng giận! Như Như lời , cha cũng !”
Ta buồn bất lực, véo nhẹ má con bé một cái.
Bên ngoài im lặng, chắc Phó Tranh và đám rời .