Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư - Chương 346: Mục Khải Chiến đến
Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:18:52
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hoa lão đại, vận may chúng thật đấy, nếu gặp khác chắc chắn chẳng chẳng rằng gô cổ chúng . Tên Hoa Tuấn Nghĩa bám Ngô gia thế nhỉ, cái mặt gợi đòn của kìa." Hoắc Vũ về phía Hoa Tuấn Nghĩa bĩu môi, thật xông lên đ.ấ.m cho mấy phát.
"Sao tớ cảm thấy Diêu Thanh Hà cố ý giúp chúng nhỉ? Trong các ai quen ?" Cố Hiên nhỏ giọng hỏi.
"Tớ quen." Vạn Tường lắc đầu. Hoắc Vũ nhún vai buông tay. Ánh mắt ba đều đổ dồn Hoa Tuân.
Trong đầu Hoa Tuân lóe lên điều gì đó, nhưng cũng chắc chắn, bèn lắc đầu.
Bốn thì thầm to nhỏ, sự chú ý của đều tập trung hai đang giương cung bạt kiếm nên cũng phát hiện động tác nhỏ bên .
"Kỳ thiếu, Hoa thiếu, mời theo một chuyến." Diêu Thanh Hà cũng lằng nhằng với bọn họ nữa, thẳng.
"Lão t.ử xem ai dám bắt tao! Diêu Thanh Hà, đừng tưởng mày dựa Mục gia là thể ngang ở cái thành phố J , Ngô gia cũng dạng ." Nói xong với Diêu Thanh Hà, sầm mặt về phía Hoa Tuân: "Còn mày nữa, đừng rượu mời uống thích uống rượu phạt. Bổn thiếu gia để mắt đến mày là phúc của mày, nhất ngoan ngoãn lời, bằng mày cũng đừng hòng bước khỏi đây."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ồ? xem xem, Ngô Thanh Kỳ thế nào giữ của đây." Một giọng lạnh lẽo truyền đến. Người mặt tại hiện trường cảm thấy khí như đông cứng , nhịn run rẩy.
Trong lòng Hoa Tuân loại cảm giác vi diệu. Cậu Mục Khải Chiến đang khí phách bước tới mà sững sờ, trái tim đập mạnh một cái, ngay đó vành tai đỏ lên, mặt .
"Mục... Mục Khải Chiến..." Ngô Thanh Kỳ chút run rẩy, thật sự ánh mắt quá đáng sợ.
Hoa Nhan si mê Mục Khải Chiến, chỉ cảm thấy đây mới là bạch mã hoàng t.ử trong lòng . Thấy ánh mắt quét qua, Hoa Nhan lập tức vẻ e thẹn, tự cho là ưu nhã vén tóc mai, mái tóc xoăn sóng bồng bềnh khẽ lay động, tim đập nhanh liên hồi. 'Nhìn em em , ... nhất định cũng thích ?' Hoa Nhan chút kiêu ngạo, đối với nhan sắc của cô vẫn tự tin. Cô tuy bằng Hoa Tuân, nhưng trong đám con gái vẫn là nổi bật.
Hoa Tuân thấy động tác nhỏ của cô , trào phúng. A, đúng là cùng một đức hạnh với cô . Còn , việc gì lớn lên trêu hoa ghẹo nguyệt gì. Cậu quét mắt một vòng, chỉ cần là nữ sinh trẻ tuổi thì đều ngẩn ngơ về phía . Hoa Tuân âm thầm trừng Mục Khải Chiến một cái, hiện tại nghĩ tới một là đang .
Mục Khải Chiến vẻ mặt vô tội. Anh thật sự thèm phụ nữ thêm cái nào a, chỉ là cô quá não tàn, cũng bó tay.
"... Diêu Thanh Hà..." Lời còn dứt liền trợn tròn mắt. Hắn... thấy gì thế ?
"Không chứ?" Mục Khải Chiến xoa đầu Hoa Tuân hỏi.
"Đừng sờ đầu ." Hoa Tuân mất kiên nhẫn gạt tay . Cậu con gái, cứ thích sờ đầu thế.
Mục Khải Chiến cũng giận, tay chuyển sang ôm vai . Hoa Tuân những xung quanh đang chằm chằm Mục Khải Chiến như hổ rình mồi, xuất phát từ tâm lý gì, thu bàn tay định hất tay Mục Khải Chiến .
Ánh mắt Mục Khải Chiến bọn họ lạnh như băng, nhưng Hoa Tuân dịu dàng cưng chiều như , còn cả thái độ mật giữa hai , bảo quan hệ gì thì ch.ó nó tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/chuong-346-muc-khai-chien-den.html.]
Lần chỉ xem trợn tròn mắt, ngay cả Diêu Thanh Hà cũng Mục Khải Chiến với ánh mắt thể tin nổi. Tên đ.á.n.h tráo đấy chứ?
Hoắc Vũ há hốc mồm chỉ hai : "Này... Này..."
"Ngốc ?" Cố Hiên vỗ một cái . Hắn quan sát kỹ hơn một chút, lúc ở thôn Linh Khê phát hiện thái độ của Mục Khải Chiến đối với Hoa lão đại chút đúng, lúc đó cũng chỉ là suy đoán mà thôi, ngờ...
"Sao thế?" Vạn Tường cái đầu gỗ phản ứng kịp, cũng phát hiện khí gì đúng.
"Ngô Thanh Kỳ, thế, trong đại viện ai quản nên vua xứ mù ? xem thế nào khiến ở nổi thành phố J ." Mục Khải Chiến chuyện nhàn nhạt, gầm thét giận dữ, nhưng cố tình thái độ của khiến phe Ngô Thanh Kỳ và Hoa Tuấn Nghĩa cảm thấy như núi đè, thở nổi.
"... ." Ngô Thanh Kỳ c.ắ.n răng, cảm giác tồi tệ thấu. Trong lòng hận Mục Khải Chiến c.h.ế.t. Ngô gia và Mục gia ở thành phố J ai cũng kém ai, nhưng cố tình con cháu Ngô gia tuy đông, nhưng tiền đồ thật sự chẳng mấy ai. Những cùng thế hệ với Mục Khải Chiến thấy đều theo bản năng sợ hãi, bởi vì hồi nhỏ ở đại viện bọn họ đều từng Mục Khải Chiến đ.á.n.h.
Hồi nhỏ ở đại viện, con cháu Ngô gia ỷ thế gia đình vẫn luôn ngang ngược, cũng chướng mắt Mục Khải Chiến, cho nên mỗi thấy nhóm do Mục Khải Chiến cầm đầu đều sẽ tiến lên khiêu khích một phen. Mà Mục Khải Chiến từ nhỏ trầm hơn, đối với những kẻ đều lười để ý. trong một chọc giận , đám con cháu Ngô gia cùng thế hệ đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập nhập viện. Sau đó ông cụ Ngô đến tìm Mục gia tính sổ còn suýt Mục Tri Lăng đ.á.n.h đuổi ngoài.
Không phục, khi xuất viện bọn họ tìm thêm một bạn bè định tìm danh dự. Mục Khải Chiến còn nhỏ thể lấy một địch mười, những kẻ cả ngày chỉ ăn kén cá chọn canh là đối thủ của Mục Khải Chiến thường xuyên lăn lộn cùng binh lính trong quân đội . Thế là đ.á.n.h nhập viện, hơn nữa đó còn ông cụ Ngô phạt quỳ. Cùng với danh tiếng của trong quân đội ngày càng lớn, dù trong lòng hận đến mấy, bọn họ cũng bao giờ dám tìm Mục Khải Chiến gây chuyện nữa.
Hoa Tuấn Nghĩa vẫn còn đang ngơ ngác. Hắn cúi đầu dám Mục Khải Chiến, nhưng nhịn trộm về phía Hoa Tuân. Sau đó sự ghen tị của thế nào cũng che giấu . Tên đáng c.h.ế.t cư nhiên bám Mục Khải Chiến, vị chính là nhân vật mà mơ tưởng cũng dám với tới.
Hoa Nhan trực tiếp c.h.ế.t lặng, nụ vốn dĩ còn tính là đúng mực cứng đờ mặt: "Anh... các ..." Vẻ mặt cô dám tin, giống như bắt gian chồng ngoại tình .
Trong lúc khác đều kỳ quái cô , nước mắt Hoa Nhan như cần tiền chảy xuống: "Đại ca, ... thể hại Chiến ca ca!" Trong lòng cô chắc chắn là Hoa Tuân ỷ khuôn mặt đẽ của hổ quyến rũ Mục Khải Chiến.
"......"
"Cô đúng là... sinh vật thần kỳ a!" Đến Hoắc Vũ cũng lắc đầu cảm thán thôi.
"Tớ tát cô thì ?" Vạn Tường nhỏ giọng hỏi. Nhìn bộ dạng của Hoa Nhan, tay thực sự ngứa ngáy a!
"Huynh , tớ ủng hộ ."
"Đi thôi." Mục Khải Chiến chán ghét nhíu mày, ôm vai Hoa Tuân ngoài, để ý khác thế nào. Chuyện của bao giờ cần khác xen .
"Chiến ca ca, đừng Hoa Tuân lừa! Anh là kẻ điên, còn g.i.ế.c trai em, còn những cũng là do đ.á.n.h. Người tàn nhẫn như căn bản xứng ở bên cạnh !" Hoa Nhan thấy bọn họ định thì cuống lên, vội vàng đuổi theo.