TUYỂN TẬP TRUYỆN MA: NGÔN NGỮ CỦA QUẠ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-22 10:28:17
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Có lẽ Hữu Phúc thực sự thể mang phúc khí. 

 

Ngày tháng trôi qua, điều kiện sống trong nhà cũng ngày càng hơn. Cho đến năm bảy tuổi, bệnh viện kiểm tra thì phát hiện thai. 

 

Bố vội vàng chạy đến, bác sĩ xong, liền quỳ sụp xuống mặt . Người lớn , ôm chân lóc t.h.ả.m thiết. 

 

"Cuối cùng cũng con trai ruột ." 

 

Bố câu lúc lưng , vẻ mặt vô cảm.

 

11

Bố bắt đầu bận rộn hơn, nhưng dù bận đến mấy, ông cũng về nhà mỗi ngày để xem bụng , mang cho những thực phẩm bổ dưỡng chỉ ở thành phố. 

 

"Cái đắt lắm, ăn nhiều , cho con." 

 

Mẹ : "Con còn lớn bằng hạt đậu, cho Hữu Phúc ăn ." 

 

Bố xua tay: "Hữu Phúc lớn , ưu tiên cho đứa thứ hai – hơn nữa, Hữu Phúc cũng thích ăn, đúng ?" 

 

Anh gật đầu: "." 

 

Bố hài lòng xoa đầu , khen ngợi: "Hữu Phúc ngoan thật." 

 

Dưới ánh đèn điện mới lắp, ngẩng đầu lên, nhưng trong mắt nhiều ý . Bố phát hiện sự bất thường của . từ đó về , tất cả những món ngon, Hữu Phúc đều ăn nữa. 

 

"Phải ngoan, lời, chăm sóc cho và em trai." 

 

Hữu Phúc lặp theo: "Phải ngoan, lời, chăm sóc cho và em trai." 

 

Bố

 

Bố mỗi một việc, những đàn bà lắm mồm trong làng xuất hiện.

 

Thấy , họ liền gọi: "Hữu Phúc, mày sắp sinh em trai cho mày , mày sợ ?" 

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Anh hiểu: "Tại sợ?" 

 

Dân làng : "Vì mày con ruột mà, con ruột , Thuý Bình sẽ cần mày nữa ." 

 

Anh yếu ớt biện minh: "Các bậy, bố , chỉ cần con ngoan, bố sẽ thương con nhất." 

 

Đám đó ồ lên: " là một thằng ngốc thật thà." 

 

Anh thằng ngốc, nên bản năng sợ hãi. Rồi, bỏ chạy. 

 

Mẹ thứ hai phát hiện mất tích. Đứa con trai mà ngày thường một phút thấy lo lắng, qua một đêm một ngày mới phát hiện mất tích. 

 

Bà tìm đến cửa hàng tạp hóa ở đầu làng, gọi điện cho bố: "Chồng ơi, Hữu Phúc mất tích ."

 

12

Bố dẫn nhiều đến tìm. 

 

Mẹ khi chuyện từ miệng khác, bất chấp cái bụng bầu to của , vung d.a.o rựa, từng nhà một c.h.ặ.t cửa, đập phá trong nhà. 

 

"Hữu Phúc mà chuyện gì, sẽ sống nữa. sống nữa, ai cũng đừng hòng sống." 

 

Dân làng sợ hãi. Họ giống như những con ch.ó quanh quẩn sạp xương ở chợ, bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. 

 

Đối với Hữu Phúc, họ thể chuyện phiếm, nhưng đối với cầm d.a.o, họ chỉ ngượng ngùng biện minh, cũng chẳng gì. 

 

Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của , dân làng từng một cầm đuốc hoặc đèn pin lên núi tìm.

 

13

"Hữu Phúc! Hữu Phúc!" 

 

Tiếng gọi như sóng biển từ chân núi lan mãi đến đỉnh núi. 

 

Anh co ro trong một cái ổ cỏ lớn, mặt tái mét. Bố đầu tiên tìm thấy . Thấy còn chạy, bố cởi giày định đ.á.n.h . đối diện với đôi mắt đẫm lệ của , đế giày cuối cùng cũng rơi xuống. 

 

Ông nín nhịn nửa ngày mới thốt một câu: "Con chạy gì." 

 

Anh . Cho đến khi thấy xuất hiện, mới òa

 

"Tại là bố của đứa bé, tại là bố của Hữu Phúc, rõ ràng đây đều là bố của Hữu Phúc, tại bây giờ thành bố của đứa bé, các Hữu Phúc nữa ." 

 

Nhiều đó, nhưng đồng loạt im lặng. 

 

Bố ẩn trong bóng tối, rõ vẻ mặt, chỉ chiếc đèn pin ngừng rung động, chứng tỏ sự chấn động trong lòng ông. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuyen-tap-truyen-ma-ngon-ngu-cua-qua/chuong-3.html.]

Mẹ kéo mạnh Hữu Phúc , ôm c.h.ặ.t lòng: "Con cũng là con của mà! Con cũng là con của ! Mẹ thể cần con!"

 

14

"Gia đình hai con thực sự khó cân bằng." 

 

Lão nhị đột nhiên nhận xét: "Bố ." 

 

Câu thể tiếp lời, chỉ thể đầu lão tam. Lão tam hiệu, nhanh ch.óng bịt miệng lão nhị, hiệu cho tiếp tục

 

tránh ánh mắt cầu xin của lão nhị, tiếp tục mở lời. "Sau đó, bố đổi.

 

15

Ông bắt đầu đối xử với trai gấp đôi. 

 

Nỗi bất an của trai cũng dần tan biến từng ngày, cuối cùng trở như xưa.

 

Mà mùa đông năm đó, cũng chào đời. 

 

Người đầu tiên thấy khi mở mắt là BỐ, , mà là trai. 

 

Anh ôm , tít mắt: "Em trai, trai đây." 

 

há miệng: "A!" 

 

"Gọi trai ." 

 

"A!" 

 

"Mau gọi trai ." 

 

"A a a!" 

 

"Em trai ngốc!" 

 

"A a a a a!" 

 

Bố và đón từ tay trai: "Em trai còn nhỏ, hiểu lời ." 

 

"Vậy bao lâu mới hiểu ạ." Anh trai quấn lấy chân bố, chạy chạy như một cái đuôi nhỏ. 

 

"Chắc ba bốn năm nữa." 

 

Ba bốn năm. Anh trai bảy tuổi bắt đầu hiểu sự trôi chảy của thời gian. 

 

Anh bĩu môi, chỉ thể thở dài tiếc nuối: "Vậy thì, lâu thật là lâu."

 

16

Thời gian thực là một thứ thú vị. Khi bạn để ý, bạn sẽ thấy sự tồn tại của nó thật dài. khi bạn nắm bắt nó, dù bạn nắm c.h.ặ.t đến , nó vẫn sẽ trôi qua kẽ tay. 

 

Chẳng mấy chốc, từ một đứa bé chỉ "a a a" lớn thành một con khỉ nghịch ngợm chạy nhảy khắp làng. Còn trai cũng ngày càng điềm đạm hơn.

 

Năm mười sáu tuổi, đầu tiên sự phân ban khoa học tự nhiên và khoa học xã hội. 

 

Bố cầm thông báo hỏi nhiều , đó về với trai: "Hữu Phúc, con chọn ban xã hội ." 

 

"Sau công ty còn dựa hai em con. Em con đáng tin cậy, đến lúc đó con còn ở bên cạnh nhắc nhở nó." 

 

Khi cha những lời , ông vắt chân chữ ngũ, tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c. Giữa làn khói lượn lờ, trai ngoan ngoãn đồng ý. 

 

xổm một bên, vẻ mặt khó chịu: "Con thích mấy thứ đó, con chỉ thích trồng trọt, con trồng trọt cả đời." 

 

Bố trừng mắt: "Con bậy bạ gì đó. Con trồng trọt , đống gia sản của lão t.ử để cho ai." 

 

"Vậy còn trai ." 

 

"Thằng nhóc con, thể giống ." 

 

Bố vô thức mắng to. Vừa xong câu , ông liền sững sờ. Ông ngượng ngùng hạ chân xuống, dậy, trai , mặt đỏ bừng, nhưng lắp bắp giải thích gì.

 

"Hữu Phúc, bố , ý đó." 

 

Anh trai vẫn nở nụ hiền lành đó. 

 

Bố như một bậc thang, lập tức gật đầu đồng tình. 

 

" , đúng . Bố đối xử với con và em con đều như – con ngoan nhất, con hiểu bố." 

 

Ánh mắt lướt qua bố và trai. Không tại , một nỗi bất an khó tả lan tỏa. 

 

mơ hồ cảm thấy, dường như điều gì đó đổi, nhưng dám hỏi, cũng dám tìm hiểu. Luôn cảm thấy rằng một khi tấm màn chọc thủng, thì hậu quả thể gánh vác .

 

Loading...