Tuyệt Địa Đào Sinh [Vô Hạn] - Chương 11: Ăn bát mì đi

Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:22:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba những cái bóng chạy vụt qua giật , bước chân kìm mà khựng , lúc mới chú ý đến tình hình phía .

 

“Á... cái ...” Lý Kỳ San lẩm bẩm, “Hóa chỉ chúng sợ cái thứ quỷ quái đó!”

 

Không ai ngờ “cuộc khủng hoảng kép” của họ giải quyết theo cách như .

 

“Mọi xem,” Hùng Khải đột nhiên nảy ý tưởng, “Nếu thứ quỷ ăn thịt cư dân bản địa, liệu chúng tăng thêm thời gian an ?”

 

Vừa nhắc đến chuyện , Lý Kỳ San và Mã Hồng Huy lập tức thấy hết mệt.

 

Nếu thật sự như , lượng cư dân bản địa ở đây hề ít. Chỉ cần trừ thời gian nghỉ ban đêm, chờ lúc cư dân xuất hiện tìm cách giữ chân họ, đó dẫn tới cho con quái vật sát nhân... chẳng thể thuận lợi vượt ải ?!

 

Hơn nữa, tay với cùng nhóm thì khó, vì dù hệ thống họ c.h.ế.t và thành nhiệm vụ để hồi sinh, nhưng trong mắt họ vẫn là bình thường. Còn những cư dân bản địa thì khác, bọn họ vốn là dị hình, là quái vật! Làm gì bình thường nào đột nhiên phát điên, biến thành bộ dạng đó, dùng giày cao gót đập nát đầu khác, thậm chí còn ăn thịt sống!

 

Dâng những quái vật hình cho con quái vật sát nhân, họ sẽ chút áy náy nào.

 

Để kiểm chứng suy đoán , ba thậm chí chạy ngay mà nấp góc rẽ, lặng lẽ quan sát.

 

Bên , cư dân bản địa thấy con quái vật hét lên tán loạn chạy trốn, nhưng vẫn kịp thoát , con quái vật khổng lồ tóm . Lần , khi khỏi thang máy hai c.h.ế.t, chuyện diễn quá nhanh nên ai rõ. Lần thì họ thấy rõ ràng.

 

Người bắt là gã thanh niên trẻ tuổi nãy đuổi theo nhóm Lý Kỳ San hăng nhất. Lúc trở hình dạng bình thường, cao hơn một mét tám, khuôn mặt tuấn tú, nhưng trong tay con quái vật yếu ớt chẳng khác gì b.úp bê vải.

 

Con quái vật hề chần chừ, túm lấy gã giơ chiếc cưa lên, nhẹ nhàng lướt qua. Trên khuôn mặt gã thanh niên xuất hiện một đường cắt thẳng tắp từ miệng, chia cái đầu thành hai phần theo tỷ lệ ba một. Vết cắt há to như một nụ méo mó, để lộ hàm răng dính m.á.u bên trong, thấy rõ cả lưỡi và cuống họng. Cái đầu chỉ còn dính bằng chút da thịt và tóc phía .

 

Máu phun như suối. Cái đầu cắt đôi vặn hướng về phía ba . Đôi mắt của gã vẫn kịp khép , nỗi sợ hãi khi còn sống dường như biến thành một sự mong chờ quái dị. Cái miệng há trông như đang , thẳng ba đang nấp, như thể :

 

“Đừng vội, tới sẽ đến lượt các .”

 

Con quái vật dường như ý định ăn ngay, nó tiện tay ném xác xuống, chộp lấy một phụ nữ khác đang sợ đến mức nhúc nhích nổi.

 

Người phụ nữ mặc váy liền xinh , giày da đỏ. Chỉ cần đôi giày, nhóm Lý Kỳ San nhận ngay. Chính là “đại mỹ nhân” đập nát đầu Cao Minh Quảng. Người phụ nữ còn hung hãn, lúc bất lực, chỉ rơi nước mắt lùi . Sau khi bắt, cô vùng vẫy cũng con quái vật thương nổi.

 

Một tiếng thét thê lương vang lên. Con quái vật bằng cách nào kéo từ tay chân cô những sợi dài như gân. Nó đưa lên mũi ngửi, lộ vẻ chán ghét ném xuống. Những sợi đó rơi xuống đất, co giật như rắn vài cái im trong vũng m.á.u. Người phụ nữ vứt xuống thì lăn lộn gào thét, dù va t.h.i t.h.ể bên cạnh cũng phản ứng.

 

Trong thời gian ngắn ngủi đó, các cư dân bản địa khác chạy sạch. Không rõ họ trốn về phòng nấp trong bóng tối chờ con quái vật rời .

 

“Khốn kiếp,” Hùng Khải thở dồn dập, “Chạy mau! Thứ đó ăn bọn họ! Nó đang tìm chúng !”

 

Quả đúng như .

 

Con quái vật hề mang như , mà tỏ chán ghét “mùi vị” của cư dân bản địa. Nó cầm cưa, dậy, ngửi quanh như đang tìm nguyên liệu thích hợp, hơn nữa còn đang tiến về phía ba .

 

May mà họ ở vị trí khá an nên vẫn kịp phản ứng. Ba dám nán , lập tức đầu chạy thục mạng. Chạy đến mới an thì ai , nhưng chắc chắn là c.h.ế.t.

 

Nếu thể phòng, một căn phòng thể khóa cửa thì bao. Ba khỏi hối hận, giá như lúc để Cao Minh Quảng chuyện ngu ngốc, họ vượt qua thử thách từ sớm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuyet-dia-dao-sinh-vo-han/chuong-11-an-bat-mi-di.html.]

...

 

Trong khi đó, bên trong phòng, Trình Lan và Nghiêm Đình cũng hề yên .

 

Sau khi đĩa bánh gần hết, dì Lưu bưng hai bát mì nóng hổi. Khói trắng bốc lên nghi ngút. Khi khói tan, hai mới rõ bên trong.

 

Những sợi mì đỏ như m.á.u quấn , nước dùng sẫm đến gần như đen. Không rau, đó là những vật tròn như nhãn cầu, nền trắng chấm đen, đang hướng thẳng về phía họ. Trong bát của Nghiêm Đình hai cái, giống như đang chằm chằm .

 

Ngoài còn thứ lổn nhổn như hỗn hợp bãi nôn và sâu bọ nổi mặt nước. Nghiêm Đình còn thấy một thứ giống ngón tay, còn trong bát của Trình Lan thì những sợi đen giống tóc, cùng những đoạn thịt trông như ruột.

 

Màu đỏ của bát mì khiến Nghiêm Đình lập tức liên tưởng đến hiện trường buổi sáng. Cơn buồn nôn dâng lên cổ họng. Cô khỏi khâm phục Trình Lan, đến lúc vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

 

Thực Trình Lan hề bình thản như , chỉ là cô giỏi nhẫn nhịn. Nỗi sợ rèn luyện nên đến mức hoảng loạn, nhưng vẫn thấy buồn nôn. Dù , cô vẫn chịu đựng .

 

So với hai , dì Lưu vẻ phấn chấn hơn. Sau khi bếp, bà như tiếp thêm sinh khí, còn ngân nga hát, kéo ghế xuống đối diện:

 

“Thế nào, mì dì nấu trông chứ? Nguyên liệu đều là đồ tươi, bảo đảm ngon, nước dùng... bổ cho ăn mà!”

 

Nói xong, bà l.i.ế.m môi, ánh mắt quét qua hai . Nghiêm Đình rùng .

 

Rầm!

 

Một tiếng động vang lên. Trong tay dì Lưu từ lúc nào xuất hiện một con d.a.o phay, bà cắm mạnh xuống bàn, lưỡi d.a.o rung lên.

 

“Ăn chứ, ăn? Thức ăn dì vất vả , hai đứa còn chê ? Có ...”

 

“Dì Lưu, cháu ,” Trình Lan thở dài, “Đừng nóng tính như ! Mì nấu xong, để nguội bớt mới ăn . Ăn nóng quá dễ u.n.g t.h.ư thực quản. Các dì lớn tuổi uống nóng cũng nên chú ý. Còn nữa, d.a.o để đúng chỗ, đặt ở đây? Lỡ trẻ con sang chơi, cẩn thận thương thì ? Không chỉ tốn tiền mà còn ảnh hưởng tình làng nghĩa xóm. Hơn nữa cái bàn cũng hỏng , siêu thị nhớ mua thêm khăn trải bàn để che nhé.”

 

Khóe miệng dì Lưu giật giật, ánh mắt âm u Trình Lan, giọng gần như rít qua kẽ răng:

 

“Dì... ... ! Chê nóng chứ gì? Có cần dì thổi cho ? Thổi nguội thì sợ nóng nữa nhỉ.”

 

há miệng. Răng đen sì, nướu đỏ như m.á.u, đầu lưỡi chẻ đôi như lưỡi rắn. Không hiểu với bộ dạng , bà vẫn chuyện bình thường . Rõ ràng đó bà như . Đây là bắt đầu dị hóa ?

 

Trình Lan rõ nguyên do, nhưng trực giác cho cô thể để tình trạng tiếp diễn. Cô cúi xuống bát mì, mùi cũng vô cùng quái dị.

 

Cô nín thở, tự nhủ coi như đang ăn b.ún ốc đậu phụ thối, hoặc món chơi khăm ngày Halloween. Cô cầm đũa lên, từ chối:

 

“Thế thì cần, cháu thấy nhiệt độ bây giờ , dì Lưu cứ yên nhé!”

 

Dì Lưu dừng , ngược còn cúi về phía , cổ dường như dài hơn bình thường.

 

“Thật ? Thật sự cần dì giúp ?”

 

Ánh mắt bà đầy đắc thắng, rõ ràng đang nghĩ: tin hai đứa dám ăn bát mì bụng.

 

 

Loading...