Tuyệt Địa Đào Sinh [Vô Hạn] - Chương 19: Đẩy nhanh tốc độ

Cập nhật lúc: 2026-03-21 23:38:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thình thịch...

Thình thịch...

Thình thịch...

 

Tiếng bước chân nặng nề ngừng vang vọng trong hành lang.

 

Lúc , nhóm Trình Lan dẫn dắt con quái vật suốt cả buổi sáng. Cô cảm nhận rõ lớp áo lưng dính c.h.ặ.t , thể lực cũng sắp chạm đến giới hạn.

 

Không còn cách nào khác, cả nhóm buộc luân phiên thu hút sự chú ý của con quái vật. Mỗi đảm nhận việc “thả diều” đều chịu áp lực khủng khiếp, chạy liên tục để tránh truy đuổi, tiêu hao nhiều sức lực lẫn tinh thần.

 

Xét thấy Trần Minh Tú và Mã Hồng Huy lớn tuổi, ba trẻ như Trình Lan chủ động chia đảm nhận nhiều lượt hơn. Đặc biệt là Hùng Khải, dù đôi lúc đưa những quyết định đặt lợi ích lên hàng đầu, như việc từng dùng t.h.i t.h.ể Lý Kỳ San để nhử quái vật, nhưng những lúc như thế , chủ động nhận phần việc nhiều nhất.

 

Tiếp theo là Nghiêm Đình. Nhờ thói quen tập gym lâu năm nên thể lực của cô , chỉ Hùng Khải. Tốc độ của Trình Lan chậm, sức bật cũng mạnh, nhưng thể lực kém hơn hai . Dù cô cũng là sinh viên quanh năm học hành, ít vận động, nếu nhờ ý chí kiên cường thì lẽ gục ngã từ lâu.

 

Trạng thái của cô vẫn còn tạm , nhưng Trần Minh Tú thì ngay cả bộ cũng thở hồng hộc. Ước chừng chỉ cần thêm một hai lượt nữa, bà thể trực tiếp mất mạng tay quái vật. Thế nhưng lúc thời gian cấp bách, bà cũng còn sức để phàn nàn phản đối.

 

Ngược , Mã Hồng Huy dù là lớn tuổi nhất nhóm nhưng biểu hiện hề tệ. Sắc mặt ông hồng hào, ngoài việc toát chút mồ hôi thì gần như thấy dấu hiệu mệt mỏi.

 

Còn Dương Thần vẫn bặt vô âm tín. Người đúng là ẩn quá giỏi, bọn họ quanh tầng hầm 18 bao nhiêu vòng mà vẫn từng gặp , cách nào.

 

“Mười hai giờ !”

 

Nhân lúc con quái vật áp sát, Trình Lan điện thoại thấy thời gian đổi liền lập tức báo cho . Cư dân bản địa sắp xuất hiện!

 

Quả nhiên, đúng giờ, tiếng cửa các căn phòng trong hành lang lượt mở .

 

Trình Lan kể cho về mẩu giấy vẽ con mắt, thẻ từ và con d.a.o. Ngoài cô , những khác cũng tìm một vài vật trong phòng , nhưng đều là những đạo cụ nhỏ, liên quan đến manh mối.

 

Nghiêm Đình tìm một cây gậy bóng chày, Mã Hồng Huy một con d.a.o phẫu thuật, Trần Minh Tú tìm một hộp kim khâu, còn Hùng Khải là một cái bấm móng tay. Anh chắc chắn đây là vật lạ vì giờ luôn tiệm móng, từng mua thứ .

 

Nghe xong, Hùng Khải vô cùng ngưỡng mộ những món đồ . Còn về chiếc thẻ từ, đều cho rằng thể dùng để mở cửa phòng, dự định tối nay sẽ cùng thử nghiệm khi về phòng. Nếu gặp nguy hiểm, họ vẫn kịp chạy về phòng .

 

Về chiếc phong bì, đoán điểm yếu của con quái vật thể là đôi mắt. Tuy nhiên, vóc dáng nó quá cao, tấn công mắt gần như là thể. Chưa kịp tiếp cận chiếc cưa của nó c.h.é.m đôi , nên dù cũng cách thực hiện.

 

Sau khi tính toán, họ phát hiện trong phòng thứ gì ăn uống . Ngay cả nước trong vòi thì sạch nhưng mùi kỳ lạ, rõ ràng thể uống. Điều càng củng cố suy đoán hôm qua của Trình Lan rằng phòng cư dân chính là nơi cung cấp nhu yếu phẩm.

 

Cả nhóm vận động suốt buổi sáng, lúc ai nấy đều đói cồn cào, chỉ chờ cư dân xuất hiện để giải quyết cái bụng.

 

Thế là, bước khỏi cửa, nhóm cư dân đối mặt với những ánh mắt sáng rực của họ. Những cư dân vốn định bắt đầu “diễn kịch” đều khựng một nhịp. Cảnh tượng thật quá quen thuộc, chỉ điều đây như là họ, còn giờ thì ngược .

 

Bị cho bất ngờ, họ im lặng một giây mới tiếp tục diễn. Dù hôm qua gặp nhóm thử thách, hôm nay họ vẫn tỏ như đầu gặp, thậm chí lời thoại cũng giống hệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuyet-dia-dao-sinh-vo-han/chuong-19-day-nhanh-toc-do.html.]

Hùng Khải và những khác tận mắt thấy trai và phụ nữ chín chắn c.h.ế.t tay quái vật, mà giờ họ xuất hiện như từng chuyện gì xảy .

 

lúc đó, tiếng bước chân nặng nề trong hành lang đột nhiên rõ ràng hơn. Từ phía xa, Dương Thần đang hớt hải chạy tới.

 

còn tưởng con quái vật đang đuổi đột nhiên bỏ , hóa dẫn mất,” Hùng Khải nhỏ giọng , “ chắc cố ý, lẽ chỗ trốn cuối cùng cũng phát hiện .”

 

“Hoặc là,” Trình Lan nhỏ, “nơi cho phép một cứ trốn mãi, nên buộc lộ diện.”

 

Dương Thần cũng ngờ ở đây nhiều như . Ngoài nhóm quen mặt, còn nhiều lạ. Cậu về cư dân bản địa, nhưng chỉ thoáng qua đoán đây là một dạng NPC trong nhiệm vụ.

 

So với con quái vật đang đuổi phía , những ít nhất vẫn còn “bình thường”.

 

Cậu chỉ khựng một thoáng lập tức lao đám đông.

 

Những cư dân vốn định từ từ tiến hành thử thách, nhưng khi tiếng bước chân càng lúc càng gần, ai nấy đều hoảng loạn. Nụ mặt trở nên cứng đờ, còn đáng sợ hơn .

 

“Ôi, mấy vị trông lạ mặt, sống ở nhỉ?” Dì Lưu lên tiếng. Tốc độ nhanh hơn hôm qua nhiều, gần như kịp rõ. “...”

 

“Dì...”

 

Trình Lan một chữ, dì Lưu túm lấy Dương Thần, kéo chạy thẳng về phòng :

 

“A! nhận , là cư dân của chung cư , ha ha ha ha, trai trẻ, thấy hiền hậu, nào, đến nhà khách!”

 

chạy liến thoắng, cửa phòng 1833 mở đóng trong nháy mắt.

 

Tiếng bước chân của con quái vật gần thêm.

 

Sự hoảng loạn mặt các cư dân khác càng rõ rệt. Họ lập tức theo, nhanh ch.óng kéo thử thách phòng để thành “quy trình”, đóng cửa .

 

Trình Lan và Nghiêm Đình lượt kéo , hai tiếng “cạch” vang lên biến mất cánh cửa.

 

Trần Minh Tú định nhân lúc hỗn loạn chọn đại một phòng khác, nhưng kịp hành động cảm thấy ống quần kéo . Cúi xuống, bà thấy một bàn tay nhỏ xíu từ xe nôi thò . Ngay khi chạm , cơ thể bà cứng đờ, thể phản kháng, kéo theo hai con trở phòng 1840.

 

Chỉ trong chớp mắt, tất cả thử thách chia hết.

 

Những cư dân còn hoảng loạn, phát một tiếng thét về phòng mà bỏ chạy theo hướng ngược với tiếng bước chân đang đến gần.

 

Cảnh tượng đó giống hệt nhóm Trình Lan lúc sáng.

 

Không lâu , một bóng dáng quen thuộc giơ cao chiếc cưa thép, từng bước qua hành lang dài...

 

 

Loading...