Tuyệt Địa Phản Tra - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:48:16
Lượt xem: 8
Sinh nhật bạn trai, tặng một chiếc đồng hồ Green Water Ghost của Armani.
Kết quả, lập tức đăng bán ứng dụng bán đồ cũ, còn với bạn cùng phòng của : Bé cưng, mua cho em chiếc váy mà em thích nhất , vài hôm nữa sẽ giao đến.
Hôm , xách theo một ly sữa, với : “Cảm ơn món quà của cục cưng, sữa nè, ly của em mười ba tệ.”
tức đến mức bật , mà là một cây ATM .
tên bạn trai tồi đó cũng , cái đồng hồ mua cho là hàng fake loại A.
Giang Xuyên sinh trong gia đình nghèo khó, nhưng là lòng tự trọng cực kỳ cao.
Từ khi đại học tới nay, bao giờ xin học bổng, mỗi ăn tiêu tiền, đều là chủ động quét mã thanh toán .
Bây giờ chia tay, dư trong tài khoản của tăng lên thấy rõ, nhiều đến mức tiêu mãi hết.
Muốn gì thì , mua gì thì mua, vui sướng khỏi bàn.
Mua mô hình, mua Hán phục, mua đồ lưu niệm của idol, còn ai tiêu xài hoang phí.
Muốn ăn một bữa sang trọng liền ăn, du lịch liền du lịch, còn ai bóng gió xa xỉ.
ngờ, mới khỏi ký túc xá bao lâu, đụng Giang Xuyên.
Anh mặc chiếc áo thun đen giặt đến mức bạc màu, quần jean cũng phai màu đến mức chẳng còn nhận màu cũ, tóc tai rối bù, mặt mũi hốc hác, gầy gò tàn tạ, chẳng giống dáng vẻ trong trí nhớ của chút nào.
Anh vốn dĩ là kiêu ngạo!
Đây là kiểu đau khổ đến mức sống bằng chớt vì mất tình yêu ?
“Tĩnh Tĩnh, mất em sống nổi, mới nhận trong lòng khắc đầy hình bóng em, thật sự chịu nỗi đau mất em, chúng ?” Giang Xuyên còn dáng vẻ kiêu ngạo như , giọng yếu ớt mềm mỏng như cún con.
Nếu tự dâng đến tận cửa, thì đừng trách dạy cách !
“Được thôi.” chớp chớp mắt.
Nếu rõ đăng bán đồng hồ tặng, lấy tiền đó chăm sóc bạn cùng phòng của , khi màn diễn xuất đỉnh cao lừa gạt.
Giang Xuyên sửng sốt, đó khôi phục dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn quen thuộc: “Bộ dạng bây giờ khiến em chê , mặt cục cưng xinh của mà như thì thật hổ, là ngoài dạo phố mua ít quần áo, tiện thể đưa cục cưng xem phim coi như đền bù.”
Nếu là đây, chắc chắn sẽ ngu ngốc gật đầu.
bây giờ, tuyệt đối bao giờ cây ATM nữa.
“Hôm nay em hứng thú dạo phố, em mua cho nhiều quần áo ? Bộ Versace đó mặc , chỗ gần phòng của , mau về . Nhớ cạo râu luôn nhé, em thích mấy con trai trông nghèo khó bần cùng mà, phát ngán, nhanh .”
nở nụ ngây thơ, sắc mặt Giang Xuyên đen bằng tốc độ mắt thường thể thấy .
Giang Xuyên về ký túc xá đồ, với tiền sinh hoạt phí chỉ còn ba chữ của , nếu đây thì sớm nhặt rác ăn .
Chia tay hai tháng, lẽ bán hết những thứ thể bán.
Trên đường đến căn tin, liên tục nịnh nọt , còn đang tới từ phía đối diện là ba của , chủ tịch hội đồng trường.
Vì tôn trọng lòng tự trọng của Giang Xuyên, bao giờ kể về gia đình mặt , vẫn luôn nghĩ nhà chỉ thuộc hàng khá giả.
Nếu là , nhanh chân nhanh mắt tránh .
bây giờ, vui vẻ bước tới: “Ba.”
“Lý Tĩnh, em điên , đây là chủ tịch hội đồng trường, thể là ba của em? Mau xin chủ tịch !” Giang Xuyên sợ hãi tới mức kéo tay , mắng xối xả.
Ba nhíu mày, thoáng liếc Giang Xuyên với ánh mắt mấy vui vẻ, đó hỏi : “Con ăn ?”
“Chưa ạ.”
“ lúc ba chuẩn ngoài ăn cơm, chúng cùng .”
“Vâng.” sang, ngơ vẻ ngạc nhiên của Giang Xuyên, tủm tỉm : “Giang Xuyên, em căn tin với nữa , em ăn với ba em.”
Anh vội thu dáng vẻ kiêu căng lúc nãy, mật nắm lấy tay , dỗ dành:
“Cục cưng, thể cho cùng ? Chúng ở bên ba năm, mà em cho ba em là chủ tịch hội đồng trường, giận đó nha.”
nhướng mày, thấy ba gật đầu, liền dẫn cùng ăn bên ngoài.
“Nghe Tĩnh Tĩnh cháu đang chuẩn thi cao học, nắm chắc ?” Ba gắp cho một miếng thức ăn, đó sang hỏi Giang Xuyên.
“Cháu chuẩn thi nghiên cứu sinh của Đại học A, nếu thể thi đậu thì cũng coi như cho Tĩnh Tĩnh một tương lai , trường suất tuyển thẳng, nếu cơ hội đó thì càng .” Giang Xuyên cố gắng nuốt miếng cơm trong miệng, liếc mắt đưa tình với .
Nghe , khẽ nhướng mày, luôn miệng bình đẳng minh bạch đang ngầm ám chỉ suất tuyển thẳng.
Hóa nam nữ bình đẳng chỉ là lời ngon tiếng ngọt dỗ dành , một khi cơ hội vươn tay lấy thứ đủ sức đạt , thì chút tự trọng cũng cần.
“Giang Xuyên cố gắng như , lo thi đậu nghiên cứu sinh Đại học A chứ, ba, ba đừng coi thường .” Dù gì cũng là con gái của thương nhân nổi tiếng Lý Thanh Phong, như , ba tất nhiên hiểu ý.
Bữa cơm bình thản trôi qua, kết thúc trong sự nịnh nọt khéo léo của Giang Xuyên, cũng đủ để thấu dã tâm của .
Người dã tâm, chỉ cần thả một ít mồi là vội vàng mắc câu.
Buổi tối về ký túc xá, mà trở căn hộ của trong khu Thang Thần Nhất Quán.
Căn hộ cho sửa sang từ năm hai đại học, vốn định tặng cho Giang Xuyên quà nghiệp, nhưng bây giờ cần thiết nữa.
còn nhớ rõ, căn hộ là do ba của bạn cùng phòng giúp sửa sang .
là kiểu trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương, bạn từng cảnh cáo : Tiêu tiền cho đàn ông là xui xẻo cả đời.
: Tớ nghèo đến mức chỉ còn mỗi tiền thôi, tiêu tiền cho Giang Xuyên cũng xem như một loại đầu tư.
Kết quả là đầu tư cho Giang Xuyên, còn Giang Xuyên thì đầu tư cho bạn cùng phòng của suốt ba năm trời!
“Tớ tiêu tiền cho đàn ông chính là việc xui xẻo cả đời, ba năm nay Giang Xuyên từng tặng món quà nào vượt quá một trăm tệ ? Còn suốt ba năm tiêu tiền cho tới ba mươi vạn thì cũng là hai mươi vạn. Kết quả là coi như cái máy ATM, tiêu tiền như cỏ rác, còn lấy tiền của b.a.o n.u.ô.i khác. Lý Tĩnh ơi là Lý Tĩnh, đúng là đồ não yêu đương, nếu thấy rõ con , còn gì? Với đầu óc của còn thể nghĩ đến chuyện trả thù ? Tớ sợ cuối cùng gặm đến mức chẳng còn mảnh xương nào. Không , chuyện tớ can thiệp.”
Bị bạn mắng một trận, lòng hận thù của đối với Giang Xuyên lên tới đỉnh điểm, ý trả thù càng thêm mãnh liệt.
“Giờ ba tớ là chủ tịch hội đồng trường, tìm cách lấy lòng tớ.”
“Lấy lòng thì , tụi khiến nôn hết tiền từng bỏ cho .”
“Bắt nôn kiểu gì? Giang Xuyên keo kiệt bủn xỉn chẳng khác nào vắt cổ chày nước.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuyet-dia-phan-tra-nesw/chuong-1.html.]
“Chẳng từng tiêu tiền cho bạn cùng phòng của ? Nghĩ rằng bạn cùng phòng của căn hộ ở Thang Thần Nhất Quán, nên giờ mới dỗ dành để b.a.o n.u.ô.i con nhỏ đó, tớ một bạn chơi chung từ nhỏ, học chung trường với , cũng đang chuẩn thi nghiên cứu sinh ở Đại học A, tớ sẽ bảo giả theo đuổi , ngày nào cũng gửi quà xa xỉ. Giang Xuyên mà sốt ruột, chắc chắc cũng sẽ mua quà cho , đến lúc đó cứ ngó lơ .” Nói xong, cô cúp máy, là liên hệ đồng đội cho .
Một tiếng , nhận tin nhắn WeChat của bạn : “Đã xong! Mười giờ sáng mai, tớ dẫn gặp bạn từ nhỏ của tớ, tớ đặt bàn ở quán cà phê Đại học A.”
Quán cà phê của Đại học A trang trí hiện đại sang trọng, một ly cà phê ở đây bằng mười ly sữa ngoài cổng trường, Giang Xuyên từng dẫn đến nơi .
Vừa bước cửa, thấy bạn vẫy tay với .
“Đây là Lý Tĩnh, bạn của tớ, còn đây là Lục Du, con trai của chú Lục Cường tập đoàn Lục thị, chuyện của tớ kể với , lòng giúp đỡ, tớ còn việc, hai cứ quen với , tớ đây.”
mới xuống, bạn cầm điện thoại vội vàng mất, để và Lục Du bốn mắt .
Có thể bạn của , đương nhiên hạng tầm thường, nhưng ngờ bạn thời thơ ấu của cô là con trai tập đoàn Lục thị, tập đoàn luôn là thước đo để so sánh với công ty nhà .
Khi rõ gương mặt đối diện, chút kinh ngạc.
Đây chẳng là kẻ thù đội trời chung của Giang Xuyên ? Mỗi năm trong các cuộc thi lớn nhỏ, hai đều ganh đua đến mức một mất một còn.
Tuy rằng đa phần Giang Xuyên đều đoạt giải nhất, nhưng ở Đại học A, tiếng tăm của Lục Du cao hơn nhiều.
Bởi vì đàn ông trai chớt.
Nếu dùng để chọc tức Giang Xuyên, chẳng là sát thương nhân đôi !
cố gắng kiềm chế cảm xúc kích động, thẳng vấn đề: “Bạn học Lục Du, chúng đối phó là Giang Xuyên, chắc chắn giúp ?”
Lục Du tươi rói, chậm rãi gật đầu: “Bạn học Lý Tĩnh, chắc chắn, trừng trị trai đểu tội tình gì mà ? còn thể báo thù riêng một chút.”
Lục Du hổ danh là nam thần Đại học A, lên !
Khuôn mặt trong trẻo mang theo nét lạnh lùng, ngũ quan tinh xảo, những từ ngữ dùng để miêu tả vẻ đều thể dùng hết lên .
Môi hồng răng trắng, công t.ử phong lưu…
Chính là nam chính tiểu thuyết ngôn tình ngoài đời thực.
Đặc biệt là khi rộ lên lộ hai lúm đồng tiền, khiến khác chớt chìm trong đó.
Bỗng nhiên một giọng quen thuộc vang lên, cắt ngang việc thưởng thức vẻ .
“Giang Xuyên, chia tay với Lý Tĩnh ?” Là bạn cùng phòng của - Lục Tri Nguyệt, ngờ Giang Xuyên cam lòng dẫn cô đến đây.
Hai ly cà phê ở đây bằng tiền sinh hoạt phí cả tuần của .
Lúc , cô đang ghế sofa, từ cao xuống Giang Xuyên, thở phì phò yêu cầu cho một lời giải thích rõ ràng.
“Bé cưng, em giải thích…” Giọng gấp gáp.
“Em em , bây giờ em lập tức chia tay với con ả Lý Tĩnh đê tiện đó!”
“Nguyệt Nguyệt, em , em mới là yêu nhất, và Lý Tĩnh tạm thời thể chia tay. Em , ba của Lý Tĩnh là chủ tịch hội đồng trường, đợi lấy suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh, lập tức chia tay cô , em lời , ngoan nào…”
Giọng của Giang Xuyên vô cùng dịu dàng, thái độ nhẫn nại là thứ mà ba năm qua từng cảm nhận .
Suốt ba năm, đối xử với lúc nóng lúc lạnh, khéo miệng dối trá, chỉ vòi vĩnh.
Chân tình cuối cùng cũng chỉ đem cho ch.ó gặm.
Mắt cay xè, dù sớm rõ sự thật, nhưng khi tận tai thấy, nước mắt vẫn kìm mà rơi xuống.
Lý Tĩnh, mày đúng là tiền đồ.
dùng mu bàn tay lau nước mắt, phía đối diện đưa cho một tờ khăn giấy.
“Dừng đúng lúc là chuyện đáng vui, rác rưởi giữ gì.”
hiểu Lục Tri Nguyệt dùng cách gì, thể khiến Giang Xuyên dù ba là chủ tịch hội đồng trường mà vẫn mù quáng như , đây gọi là tình yêu bất diệt thể đổi ?
Sông thể cạn, núi thể mòn, chỉ khi đó mới thể chia tay.
Hai họ cãi vã một hồi mới dần im lặng, Giang Xuyên dỗ dành hứa hẹn, cuối cùng cũng khiến Lục Tri Nguyệt tạm thời buông tha cho .
“Không chỉ là một suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh thôi ? Ba em , đợi đến khi nghiệp sẽ lập tức tập đoàn Lục thị việc, trực tiếp giữ chức tổng giám đốc.”
“Anh ba em là chủ tịch tập đoàn Lục thị, Nguyệt Nguyệt, ba em cách nào giúp suất tuyển thẳng đó ?”
“Xuyên Xuyên, cũng ba em bảo em sống khiêm tốn, nếu thì em sống khổ như bây giờ, suất tuyển thẳng lẽ .”
Bên ồn ào rời khỏi quán cà phê, còn bên thì tĩnh lặng như tờ.
khỏi nghiến răng nghiến lợi, hỏi: “Lục Tri Nguyệt là em gái ?”
Lục Du cũng ngơ ngác nên lời: “Ba chỉ sinh mỗi thôi.”
Việc lén khiến với Lục Du thành cùng hội cùng thuyền, kế hoạch trả thù tất nhiên tiến hành.
Lục Du cần rõ Lục Tri Nguyệt em gái ngoài giá thú của , còn cho Giang Xuyên cái giá của việc lừa tiền lẫn lừa tình.
Ra khỏi quán cà phê, dẫn Lục Du đến cửa hàng xa xỉ, chuẩn một ít đồ cho kế hoạch trả thù.
Cửa hàng xa xỉ là nhà mở, đây thường lấy thắt lưng, đồng hồ, trang sức ở đây tặng Giang Xuyên.
Đáng tiếc Giang Xuyên hàng, vẫn luôn tưởng là đồ rẻ tiền, những đeo mà còn bán với giá thấp.
Vừa bước cửa, quản lý lập tức tiến lên đón tiếp, khẽ gật đầu gọi cô chủ, đồng thời mang bánh tinh xảo .
“Tư vấn cho trai trai bên cạnh vài mẫu thắt lưng, đồng hồ và phụ kiện nhé, tính tài khoản của .”
Người giúp chuyện lớn như , thể keo kiệt .
Không ngờ Lục Du đưa thẳng một tấm thẻ ngân hàng: “Lấy thêm vài mẫu túi nữ, là mẫu mới nhất, quẹt thẻ của .”
“Lục Du, cần .”
“Sao thể để tiêu tiền.”
“Cửa hàng là của , thích gì cứ việc lấy.”
Nghe , Lục Du nhướng mày, cất thẻ ngân hàng, giơ ngón cái với .