Tuyệt Địa Phản Tra - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:48:47
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó chúng trò chuyện về bản đồ kinh doanh của mỗi , nhận thầu chuỗi cửa hàng mua hộ đồ xa xỉ ở các trung tâm thương mại lớn, thì mở rộng chuỗi lẩu ở khắp nơi, chúng còn bàn về định hướng phát triển của đôi bên.
Không , dáng vẻ trong trẻo hóa cũng cực kỳ say mê chuyện ăn giống .
Chúng đang chờ gói đồ ở khu VIP, bỗng thấy tiếng của Giang Xuyên.
“Thương hiệu từng bao giờ, chắc phổ biến, giá đắt , chúng xem thử.”
Khá lắm, dám bảo thương hiệu nhà phổ biến, thương hiệu xa xỉ quốc tế mà cũng là nhỏ, mong là giá dọa c.h.ế.t .
Lúc , Giang Xuyên một chiếc túi nữ, trừng to mắt chằm chằm bảng giá niêm yết, mặt xanh như ăn phân.
“Trời ạ, đắt như , Giang Xuyên, thực sự mua túi đắt như cho Lục Tri Nguyệt ? Cậu đừng quên ba của Lý Tĩnh mới là chủ tịch hội đồng trường, cần lấy lòng bây giờ là Lý Tĩnh.” Bạn cùng phòng của Giang Xuyên chằm chằm bảng giá, ngây dại.
Giang Xuyên đưa tay sờ chiếc túi, vẻ mặt đau lòng: “Chẳng lẽ ? giờ Lục Tri Nguyệt đang giận , ba cô là chủ tịch tập đoàn Lục thị, đợi cưới cô , tập đoàn Lục thị chính là của , ba của Lý Tĩnh cũng chỉ là một chủ tịch hội đồng trường mà thôi.”
liếc Lục Du, thấy dùng khẩu hình miệng : “Tập đoàn Lục thị là của .”
nhịn bật thành tiếng: “Trẻ con.”
Bên vang lên tiếng chuyện: “Giang Xuyên, thương hiệu chẳng cái mà Lý Tĩnh thường tặng ?”
“Sao thể?”
“Giang Xuyên, giàu to nhé, Lý Tĩnh tặng nhiều như mà chẳng dùng cái nào, đều mới toanh, treo bán sàn đồ cũ với tình trạng mới 90%, ít nhất cũng hai mươi vạn tệ.”
Giang Xuyên trả lời, bạn cùng phòng của truy hỏi ngừng: “Giang Xuyên, bán ? Nói , bao nhiêu?”
Anh nghiến răng nghiến lợi, giọng còn mang theo chút run rẩy: “Hai nghìn.”
“Thương hiệu giá niêm yết thấp nhất cũng hai vạn, mà bán hai nghìn á?”
Mặt Giang Xuyên tái xanh: “ tưởng là thương hiệu vô danh, đáng tiền.”
và Lục Du , chợt nhớ tới phần bình luận các bài đăng bán đồ của Giang Xuyên, một loạt lời khen bán hào phóng, từ thiện…
Lúc , đồ của chúng gói xong, và Lục Du xách theo những chiếc túi sang chảnh ngang qua Giang Xuyên.
Trai xinh gái , ăn mặc tinh tế, đối lập gay gắt với hai đồ nhà quê nghèo kiết xác , thu hút sự chú ý cũng khó.
“Lý Tĩnh, cô ở đây?” Bạn cùng phòng của Giang Xuyên thấy chúng .
Giang Xuyên theo tầm mắt của bạn cùng phòng, ánh mắt dừng Lục Du, đồng t.ử co rút .
Kẻ thù gặp mặt, thật sự khó coi.
“Lục Du, Tĩnh Tĩnh, em với ?”
Não như chong ch.óng, tìm đại một cái cớ để cho qua chuyện .
Giọng lạnh nhạt của Lục Du bên cạnh vang lên: “Lý Tĩnh giúp một việc lớn, nên mời cô ăn cơm, tiện mua chút quà.”
Nghe , Giang Xuyên biến sắc, vội hỏi: “Là chuyện tuyển thẳng nghiên cứu sinh ?”
“Không .”
Giang Xuyên thở phào nhẹ nhõm, nhíu mày với : “Tĩnh Tĩnh, em là bạn gái của , thể tùy tiện ăn với đàn ông khác, lỡ như ý đồ gì thì !”
“ đó đúng đó, Lý Tĩnh, cô như là sai , Giang Xuyên đối xử với cô như , chuyện suất tuyển thẳng cô cũng giúp , còn ăn với đàn ông khác, cô thế chẳng khác nào bênh ngoài bỏ nhà, con gái phân rõ trong ngoài thế , gặp là bỏ lâu , chỉ Giang Xuyên mới chịu đựng cô.”
“Tĩnh Tĩnh, Tiểu Hoa nặng lời, nhưng lý, em khiến thất vọng, qua đây với , đưa em về ký túc xá.”
“Haiz, Giang Xuyên là bạn trai , Lý Tĩnh, cũng vì cho hai , nặng lời, đừng tức giận nhé!”
“Tĩnh Tĩnh, còn mau qua đây.”
Nhìn bọn họ kẻ xướng họa, tức giận đến mức bật .
Lục Du bước lên, che khuất ánh mắt sắc bén của Giang Xuyên, nhếch môi mỉa mai: “Hai cũng ba của Lý Tĩnh là chủ tịch hội đồng trường, câu lạc bộ bọn nhờ cô giúp một chút, đó ủy thác cảm ơn cô , chuyện gì lớn, hai kẻ xướng họa hợp sức , cứ như Lý Tĩnh phạm tội ác tày trời , bạn học Giang Xuyên, chắc chắn là bạn trai của cô ? Hình như thấy hợp lắm, Lý Tĩnh xinh bụng, cũng theo đuổi cô .”
Cậu khẽ nhướng mày, đôi mắt lạnh nhạt sáng lên, khóe môi nở một nụ nhẹ, trong khoảnh khắc rực rỡ đến ch.ói mắt.
Sắc mặt Giang Xuyên lập tức đổi, ánh dành cho cũng dịu nhiều: “Tĩnh Tĩnh, lúc nãy với Tiểu Hoa nặng lời, xin em, tại quá để tâm đến em, sợ em ai đó lợi dụng.”
“Bạn học , vẫn xin , đến xin cũng cần khác đỡ lời như , ai thể chịu nổi tính khí đó của ?” Lục Du nhẹ nhàng lơ đãng liếc Giang Xuyên, đó dùng ánh mắt sắc bén chằm chằm Tiểu Hoa.
“Cậu, hừ, Lý Tĩnh, xin .” Tiểu Hoa phục, nhưng ánh mắt của Giang Xuyên ép mở miệng.
“Ừm, câu lạc bộ nhờ em giúp chút việc, luôn miệng cảm ơn em, giờ bọn em về , Giang Xuyên, hai cứ tiếp tục dạo .”
thật sự hai thứ chướng mắt thêm một giây phút nào.
“ với Lý Tĩnh còn chút việc, .”
Lục Du lắc lắc mấy chiếc túi xa xỉ trong tay, rời trong ánh mắt kinh ngạc của bọn họ.
Ánh mắt của họ dán c.h.ặ.t mấy chiếc túi, tràn đầy ghen tị và đố kỵ.
Chậc, thật sự xem vẻ mặt của Giang Xuyên khi trả thù sẽ .
Danh sách tuyển thẳng nghiên cứu sinh của Đại học A chuẩn chốt, cuối tháng sẽ công bố.
Vì chuyện , Giang Xuyên vẫn luôn bám đuôi , cẩn thận chăm sóc.
Vài thăm dò nhưng mở lời thẳng, đều dùng vài ba câu để lảng tránh.
gỡ nổi cái mặt thanh cao kiêu ngạo, ở mặt , vẫn luôn mang theo bộ dạng đạo đức .
Cho đến khi Lục Du bắt đầu theo đuổi , lập tức cuống lên.
Suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh của Đại học A chỉ một, mà Lục Du cũng là đối thủ cạnh tranh duy nhất.
Trên đường tan học, , Giang Xuyên, cùng với vài bạn cùng phòng của về phía ký túc xá.
“Tĩnh Tĩnh, em coi trọng suất tuyển thẳng đến mức nào mà, em là bạn gái của , thể bênh ngoài bỏ nhà như , cao học Đại học A cũng là vì tương lai của chúng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuyet-dia-phan-tra-nesw/chuong-2.html.]
“Lý Tĩnh, ba cô là chủ tịch hội đồng trường, suất tuyển thẳng chẳng chỉ cần một câu là .” Bạn cùng phòng A hời hợt .
“Lý Tĩnh, chuyện ba cô là chủ tịch hội đồng trường giấu Giang Xuyên thì thôi , nhưng đến chuyện nhỏ cũng giúp, thì cô thật sự xứng với tấm lòng của Giang Xuyên.” Bạn cùng phòng B phẫn nộ.
“ , nếu cô sớm ba cô là chủ tịch hội đồng trường, ba năm nay Giang Xuyên vất vả như .” Bạn cùng phòng C hùa theo.
lạnh trong lòng.
Thật nực hết chỗ , ba là chủ tịch hội đồng trường thì liên quan quái gì đến lũ rác rưởi các .
Giang Xuyên và đám bạn cùng phòng đều là cá mè một lứa, ba năm nay thể lén lút với Lục Tri Nguyệt ngay mí mắt , chẳng đều nhờ mấy đó bình phong .
Cổng ký túc xá nữ ở phía , hai ba phút nữa sẽ đường ai nấy .
vẫn trơ như nước đổ lá khoai, một lời nào, mặc kệ bọn họ kẻ xướng họa, rõ ràng mặt Giang Xuyên thoáng hiện lên vẻ giận dữ.
Anh sốt ruột, buột miệng : “Lý Tĩnh, thật , em thích Lục Du ? Anh hỏi về suất tuyển thẳng mà em vẫn luôn chịu mở miệng, em định cho .”
“Mẹ nó, thằng cha Lục Du hết tặng túi tặng quần áo, Lý Tĩnh chắc chắn sẽ lòng đổi , mà các còn tin, con gái đều thực dụng.”
“Lý Tĩnh, ba năm qua Giang Xuyên đối xử với cô như , cô đối xử với như thế ? Nếu cô đưa suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh cho Lục Du, bọn sẽ tố cáo.”
“Tĩnh Tĩnh, em thật sự thích Lục Du ? Em thật sự đưa suất tuyển thẳng đó cho ? Cậu chỉ là tí tiền, dỗ con gái vui vẻ, so với thì hơn chỗ nào? Chẳng cũng dựa ba thôi ? Chúng bên ba năm, em thật sự cắt đứt để theo ư?”
dừng bước, nhướng mày, im lặng Giang Xuyên.
Lục Du dựa ba, còn dựa cái gì? Anh dựa phụ nữ .
Trước đây mắt nhiều sạn đến mức nào mới trúng thứ .
“Xuyên Xuyên, bạn cùng phòng em như , em nhịn. nghi ngờ em, khiến em thất vọng. Ba năm nay em yêu đến mức nào, cảm nhận ? Đồ Lục Du tặng cho em, em trả y nguyên từ lâu. Còn chuyện suất tuyển thẳng, em cũng từng bước từng bước tính toán cho kín kẽ, em đau lòng thế , bây giờ em chắc những gì em đang vì đáng .”
Vừa dứt lời, sắc mặt Giang Xuyên lập tức lên, đó tỏ đau lòng, dùng lời ngon tiếng ngọt hứa hẹn, thề thốt đủ điều.
Miệng đàn ông chuyên dối, lừa gạt quỷ, mong là mấy lời thề độc ứng nghiệm cho bằng hết.
Cố nén cảm giác buồn nôn, cuối cùng cũng đến cửa ký túc xá, nhưng nơi đó chật kín , một màn tỏ tình hoành tráng đang diễn .
Trên mặt đất, hoa hồng xếp thành hình trái tim, sến súa mà lãng mạn, phô trương tốn kém.
Giữa đám đông, Lục Du ôm một bó hoa hồng thật lớn bước đến, khuôn mặt điển trai lạnh nhạt thường ngày giờ đây ửng hồng, đến cả vành tai cũng đỏ lên.
“Lý Tĩnh, thích , bạn gái nhé, thích gì, nên tùy tiện mua một cái túi.”
Nói xong, đưa cho chiếc hộp in rõ logo LV.
bĩu môi, tùy tiện, tùy tiện thật đó.
Tiền sinh hoạt hàng tháng của sinh viên chỉ tầm hai nghìn tệ, mà tùy tiện mua một cái túi hai vạn.
Vừa tay chơi lớn như , khéo dọa cho Giang Xuyên liệt luôn mất.
chớp chớp mắt, gần đây Lục Du thỉnh thoảng tặng quà, là theo đuổi , náo động đến mức ai cũng , vốn chẳng cần thêm màn tỏ tình .
“A a a a... là Lục Du, là Lục Du kìa, nam thần lạnh lùng nhất trường đang tỏ tình đó.”
“Trời ơi, cô gái thật là hạnh phúc, túi LV, Lục Du lãng mạn tiền, nếu là thì sẽ đồng ý ngay lập tức.”
“Kia chẳng là Lý Tĩnh lớp hai khoa Máy tính ? Cô bạn trai , bạn trai cô chính là mặc áo thun đen quần jean xanh kìa.”
“Có bạn trai thì , bạn trai cô nghèo, so với Lục Du.”
Xung quanh là một mảnh náo nhiệt, ngờ Lục Du sức ảnh hưởng lớn như với các cô gái.
Những lời của bọn họ chính là đang hhộ lòng , kích thích Giang Xuyên.
giả vờ sáng mắt lên, vô cùng kích động, ánh mắt long lanh, mang theo dáng vẻ của một cô gái nhỏ đang rung động.
Lục Du, mặt đỏ ửng, nửa đồng ý, nửa từ chối.
Lúc , Giang Xuyên chắc hẳn cảm thấy nguy hiểm.
Quả nhiên, kéo mạnh tay , mặt sa sầm , với Lục Du: “Cô bạn trai .”
Lục Du như , khiêu khích : “Bạn trai cũng thể đổi.”
“Tĩnh Tĩnh, em từ chối , để hết hy vọng.”
khuôn mặt tươi của Lục Du, ánh mắt dịu dàng như nước, giống như chỉ cần sơ ý cũng thể khiến chìm đắm đó.
Nếu từ chối mặt , lẽ sẽ mất mặt.
“Lục Du, , ...”
Có lẽ nhận sự do dự của , ánh mắt Lục Du càng thêm dịu dàng, đưa tay xoa đầu , chậm rãi : “Không , Lý Tĩnh, chờ , chờ đến khi trong lòng còn nữa.”
chờ ! chờ !
Ba chữ như nổ tung trong đầu , là do tưởng tượng ?
Màn tỏ tình kết thúc trong cảnh lưu luyến khéo léo từ chối, chiếc túi LV cũng trả trong dáng vẻ đành lòng, nhưng hành động xanh lắc lư qua của đủ khiến Giang Xuyên sinh nghi.
Quả nhiên, về đến ký túc xá, nhận tin nhắn WeChat của Giang Xuyên: “Tĩnh Tĩnh, ba năm bên em chịu khổ , em kiểu con gái vật chất, yêu em, em còn yêu ?”
trợn trắng mắt, ba năm qua, mỗi thấy khác bạn trai hào phóng chiều chuộng, cũng nũng nịu vài câu, nhưng vẫn luôn lấy câu để lấp l.i.ế.m.
Hừ, vật chất! Làm bạn gái tặng một món quà là vật chất, còn ăn bám khác thì vật chất ?
là một kiểu thao túng tình cảm.
trả lời: “Xuyên Xuyên, nhưng em thật sự thích cái túi LV đó, từng tặng em chiếc túi nào cả.”
Một lúc lâu , WeChat hiện lên tin nhắn của : “Được, ngày mai dẫn cục cưng của mua.”
“Hihi, Xuyên Xuyên nhất.” nhắn trong vòng một giây.