Bản Diệp Tân Ngỗi khá thích sự yên tĩnh nhưng đối với nhiều , họ thích sự cô đơn trong đêm giao thừa.
Cô tùy tiện nấu cho một bữa ăn đơn giản. Ăn no xong, trời cũng tối.
Những bông tuyết trắng tinh khôi lất phất rơi xuống, cả trang viên càng thêm tĩnh lặng. Không giống như khu phố sầm uất tiếng xe cộ qua , đây là khu biệt thự riêng biệt, ngay cả xe cộ cũng hiếm khi qua.
Trả lời tin nhắn của Thôi Nhiên Nhiên xong, cô về phòng tắm rửa bắt đầu chơi game.
Chơi nửa chừng, điện thoại đột nhiên reo lên.
Liếc màn hình, thấy là Tô Nhân Ngọc gọi đến, cô tháo tai , bắt máy.
"Tân Ngỗi."
Giọng chút mơ hồ của Tô Nhân Ngọc vang lên qua điện thoại.
"Sao ?"
"Chúc mừng năm mới nhé."
"Gọi điện chỉ để câu thôi ?"
Cô trêu chọc Tô Nhân Ngọc: "Mai mới là năm mới mà?"
"Ừ, chỉ là đột nhiên giọng của em."
"Được thôi, cứ để điện thoại đó ."
Nghe thấy giọng ngọt ngào của cô, cả trái tim Tô Nhân Ngọc vui mừng nhảy nhót. Trong đầu một ý nghĩ ngừng thôi thúc, gặp cô, vô cùng gặp.
Bởi vì phần lớn kỳ nghỉ, nước ngoài xử lý công việc của công ty, mãi đến hai tiếng mới vội vàng trở về Kinh Thành.
Điện thoại im lặng vài giây, Tô Nhân Ngọc đột nhiên :
" mà, càng giọng em trực tiếp hơn."
"Không đang ở nước ngoài ?"
Diệp Tân Ngỗi b.ắ.n nổ đầu kẻ địch, trả lời.
"Em thử ngoài cửa sổ xem?"
Tay cô khựng , đáp:
"Em , ngoài trời lạnh như , chỉ kẻ ngốc mới ngoài đó thôi!"
Tô Nhân Ngọc đang trong tuyết ngẩn . Giọng ngạc nhiên vui mừng của Diệp Tân Ngỗi trong tưởng tượng xuất hiện, cô từ chối chiêu trò của , còn cho một cái tát?
"Tân Ngỗi, đang ở ngoài nè, em gặp một chút thôi mà!"
Giọng mềm , dịu dàng và kéo dài âm cuối, rõ ràng là đang nũng.
"Anh xuống máy bay là đến gặp em ngay, hơn nửa tháng gặp em."
"Anh gặp em thì em ngoài ? Mối quan hệ của chúng đến mức đó ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-53.html.]
Dù Diệp Tân Ngỗi chỉ thích Tư Ngâm nhưng những lời , Tô Nhân Ngọc vẫn chút buồn bã nhưng nhanh, lấy tinh thần:
"Anh , đến sẽ hỏi ý kiến em ."
Diệp Tân Ngỗi gì, bản đồ trong game bắt đầu thu hẹp, cô đang chạy bo.
Thèm mala quá
Nghe thấy tiếng bàn phím, Tô Nhân Ngọc cô đang chơi game nên lên tiếng phiền, mà chỉ yên lặng lắng .
Đêm đông lạnh giá, cô cho rìa nhưng Tô Nhân Ngọc hề tức giận.
Anh rõ đây luôn đều là tình yêu đơn phương từ phía . Chỉ cần cô còn ghét , thậm chí bằng lòng để đến gần, mãn nguyện .
Dù trong lòng đang gào thét tiến thêm một bước nhưng sẽ ngược ý của cô.
lúc Tô Nhân Ngọc đang mải mê suy nghĩ, nhận tiếng bàn phím trong điện thoại dừng .
"Đứng ngốc ở đó gì? Thật sự sợ cảm lạnh ?"
Giọng bất ngờ vang lên khiến bừng tỉnh. Anh đầu , thấy Diệp Tân Ngỗi mặc đồ ngủ đang tựa cửa.
Đôi mắt chợt sáng lên, Tô Nhân Ngọc nhịn nở một nụ , niềm vui sướng còn ngọt ngào hơn mật ong cả trăm . Anh rảo bước về phía cô.
...
Tô Nhân Ngọc ở nhà họ Tư lâu. Vốn dĩ cũng chỉ gặp Diệp Tân Ngỗi một chút, chứ định mặt dày ở .
Dù lo lắng cô ở một cô đơn nhưng vì cô thì cũng sẽ phản bác.
Không lâu khi Tô Nhân Ngọc rời , Tư Ngâm lái xe trở về.
Nhìn ngôi biệt thự chìm trong bóng tối, mặt lạnh tanh, trong xe một lúc lâu.
Từ chối lời níu kéo của Tống Giai Âm và bố cô , vẫn trở về nhà.
Cho đến tận lúc , vẫn hiểu tại chọn về, rõ ràng ngoài thuê khách sạn là .
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Tư Ngâm vẫn xuống xe, thậm chí còn định lái xe .
khi Tư Ngâm ngẩng đầu lên nữa, thấy căn phòng duy nhất còn sáng đèn trong biệt thự, im lặng, nhớ cảnh tượng đây một cô đơn ở nhà.
"Hừ, đúng là đổi chút nào."
Tư Ngâm lạnh mỉa mai, là đang chế giễu ai.
Tắt máy xe, mở cửa lớn, bật tất cả đèn trong nhà lên, giống như đây.
Tư Ngâm trong phòng khách lâu, vẻ mặt vô cảm, khiến khác đoán suy nghĩ của .
Cho đến khi qua mười hai giờ, năm mới đến, màn hình điện thoại đột nhiên hiện lên một tin nhắn.
[Chúc mừng năm mới.]
Chưa đầy một giây, tin nhắn đó tin nhắn của khác đẩy lên nhưng Tư Ngâm vẫn thấy là ai gửi.