Tô Nhân Ngọc nhịn hỏi.
Cô bỏ qua cơ hội như , cũng tức là từ bỏ khả năng dây dưa với Tư Ngâm, bởi vì cô yêu Tư Ngâm.
"Chẳng lẽ em hạnh phúc ?"
Câu hỏi ngược của Diệp Tân Ngỗi gần như mặc định rằng Tô Nhân Ngọc cũng tình cảm tương tự với cô.
"... Muốn."
Im lặng vài giây, Tô Nhân Ngọc mới trả lời.
" thể trơ mắt em chạy về phía khác."
Nếu, em thích là thì , như thể khiến em hạnh phúc. Tô Nhân Ngọc rõ, suy nghĩ đó chỉ là ảo tưởng mà thôi.
"Không còn nữa , là của khác."
Diệp Tân Ngỗi chua xót, khóe miệng nhạt .
Tô Nhân Ngọc ngây ngẩn Diệp Tân Ngỗi, trong khoảnh khắc đó, trong đầu đột nhiên nảy một ý nghĩ điên rồ và táo bạo.
Có cách nào khiến Tân Ngỗi vui vẻ, thể để mãi mãi ở bên cô ?
Nếu đưa Tư Ngâm đến bên cạnh cô, dùng đủ thủ đoạn để uy h.i.ế.p Tư Ngâm thỏa hiệp, như Tân Ngỗi sẽ vui vẻ và vì sự tồn tại của , Tư Ngâm mới thỏa hiệp nên Tân Ngỗi cũng thể rời xa .
Như ... lẽ mới là cách nhất?
Diệp Tân Ngỗi rằng gã trai vẻ ngoài dịu dàng , thực chất nảy sinh những ý đồ xa. Cô vẫn đang chìm đắm trong màn kịch của thể thoát .
Cô luôn quan sát Tư Ngâm, rằng lượng rượu uống đủ để say nên những lời lẽ thấy.
Tuy suy nghĩ hiện tại của Tư Ngâm nhưng trong lòng thể gợn sóng. Cùng lắm thì, cô vẫn còn chiêu cuối.
Chỉ tỏ tình thôi thì mà đủ .
Diệp Tân Ngỗi ngờ rằng, chỉ một lời tỏ tình đổi suy nghĩ của Tư Ngâm, khiến đối diện với lòng .
"Phù, em đây."
Diệp Tân Ngỗi thở một dài, như thể hạ quyết tâm gì đó nhưng Tô Nhân Ngọc một dự cảm lành.
"Em về nhà ? Anh đưa em ."
"Không cần, em một ."
Thấy Tô Nhân Ngọc định theo, Diệp Tân Ngỗi lạnh nhạt ngăn .
"Đừng để em ghét thêm."
Tô Nhân Ngọc đột ngột dừng bước, dám theo nữa. Anh tại chỗ, cứ thế bóng lưng Diệp Tân Ngỗi cho đến khi khuất hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-58.html.]
Diệp Tân Ngỗi rời khỏi lễ đính hôn, về nhà họ Tư, thậm chí lễ phục, chỉ mang theo điện thoại.
Cô bắt một chiếc taxi, chuẩn trở về ngôi nhà thực sự của .
, ngôi nhà từng sống cùng ông bà ngoại mới là nhà của cô, là nơi thuộc về một tên "Diệp Tân Ngỗi".
Những tòa nhà cũ kỹ san sát , tường bong tróc từng mảng lớn, ngả màu đen vàng. Dây phơi quần áo chằng chịt, chỉ cần đây là cảm nhận một cảm giác nghèo khó ập đến.
Khó thể tưởng tượng, ở một thành phố siêu cấp như Kinh Thành nơi như thế tồn tại nhưng đó là sự thật, giàu thì nghèo.
Nhiều lao động ngoại tỉnh, hoặc những kẻ lêu lổng đều tập trung ở đây, thật sự phức tạp.
Diệp Tân Ngỗi dùng tiền tiêu vặt mua căn nhà nhỏ mà cô và ông bà ngoại từng ở. Dù nó đáng tiền, cô vẫn mua.
Lờ những ánh mắt soi mói, Diệp Tân Ngỗi vẫn bình tĩnh.
Một ăn mặc như cô, là con nhà giàu, đa vẫn dám gì cô.
Lấy chìa khóa , đẩy cửa, một mùi ẩm mốc xộc mũi. Căn phòng vì lâu ở nên phủ một lớp bụi mỏng.
"Khụ khụ, khụ khụ..."
Diệp Tân Ngỗi sặc ho mấy tiếng, cô vẫy vẫy tay, xua lớp bụi mặt.
Mở tủ giày kiểu cũ ở lối , mấy con gián chạy toán loạn, bên trong là phân gián kinh tởm. Diệp Tân Ngỗi lùi mấy bước.
"..."
Vốn dĩ định duy trì hình tượng một chút.
Diệp Tân Ngỗi cau mày, bước khỏi phòng. Cô dứt khoát đặt một đơn dọn dẹp phòng điện thoại, ở cửa đợi đến xử lý.
Thèm mala quá
Tuy cô mang theo thứ gì nhưng tiền đều ở trong điện thoại, còn lo gì nữa?
...
Ở một nơi khác, Tư Ngâm xuất hiện trong bữa tiệc.
Anh quanh một vòng lớn nhưng thấy bóng dáng Diệp Tân Ngỗi, trong lòng lập tức thất vọng. Anh quanh một nữa, phát hiện Tô Nhân Ngọc cũng ở đây.
Họ cùng ?
, Tô Nhân Ngọc thích cô như , thể ở bên cạnh cô chứ?
Họ đang gì? Tư Ngâm dám nghĩ sâu hơn.
Anh lắc đầu, tạm thời gạt những chuyện sang một bên. Hít một thật sâu, bước lên sân khấu.
Mọi thấy vẻ như chuyện , liền ngừng trò chuyện, chờ phát biểu.
Tống Giai Âm vẻ mặt quyết đoán của Tư Ngâm, trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm vô cùng tồi tệ. Diệp Ngữ Lâm bên cạnh, nụ gượng gạo.