Tỷ Phú Của Năm Đó - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-25 02:57:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi học đầu tiên của Bắc Đại bắt đầu sớm.

Giảng đường lớn gần như kín chỗ. Ánh nắng buổi sáng xuyên qua cửa kính cao, chiếu lên từng hàng bàn thẳng tắp. Không khí yên tĩnh, căng thẳng—kiểu căng thẳng chỉ tồn tại ở nơi tập trung những ưu tú.

ở hàng giữa.

Xung quanh là những gương mặt tự tin, còn mang theo vẻ kiêu ngạo kín. Ở Bắc Đại, ai cũng từng là “ giỏi nhất” ở nơi đến.

Trần Sư bước lớp.

Giảng viên trẻ, áo sơ mi đơn giản, ánh mắt trầm . Ngay khi ông bục giảng, cả giảng đường lập tức im lặng.

“Học ở Bắc Đại,” Trần Sư thẳng,

thiên tài tuyệt đối. Chỉ chịu xa hơn.”

Ông , một bài toán lên bảng.

Không bài nhập môn.

Mà là một đề mở, tích hợp nhiều hướng tư duy, đủ để phân loại năng lực ngay trong buổi đầu.

“Có ai thử ?”

Cả lớp im lặng.

Không

Nhi

mà là ai lộ bài quá sớm.

cảm nhận ánh mắt lướt qua . Có tò mò. Có thử dò. Có cả chờ đợi thất bại.

Một nhịp.

Hai nhịp.

giơ tay.

Không cao, do dự.

Giảng đường khẽ xôn xao.

Hàn Lạc Yên đầu , ánh mắt sắc lạnh.

Liễu Hà Quyên mím môi.

Bối Tư Tư thì mở to mắt.

“Em lên .” Trần Sư .

dậy, bước lên bục giảng. Phấn trắng chạm tay, lạnh.

vội.

đề một nữa, bắt đầu.

Không theo cách thông thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ty-phu-cua-nam-do/chuong-12.html.]

đổi hướng tiếp cận, rút gọn giả thiết, trực tiếp đ.á.n.h mấu chốt.

Phấn lướt nhanh bảng.

Cả giảng đường từ xì xào chuyển sang yên lặng. Những tiếng gõ b.út dừng . Có nghiêng về phía .

Khi dòng cuối cùng, cả bảng kín chữ.

“Tại bỏ bước trung gian ?”

Trần Sư hỏi.

, bình tĩnh đáp:

“Vì điều kiện phụ đủ để suy kết quả. Làm thêm chỉ khiến bài toán rườm rà.”

Trần Sư lâu.

Rồi ông .

“Một lời giải sạch sẽ.”

“Và táo bạo.”

Ông về phía lớp.

“Đây là thứ thấy ở Bắc Đại.”

Giảng đường im lặng.

Không còn ánh mắt hoài nghi.

Chỉ còn đánh giá .

trở về chỗ . Bàn tay nóng, tim đập đều— vì hồi hộp, mà vì vượt qua ranh giới vô hình .

Hàn Lạc Yên gì nữa.

Liễu Hà Quyên cúi đầu, ánh mắt tối một chút.

Bối Tư Tư nén , lén giơ ngón cái với .

về phía .

Buổi học đầu tiên kết thúc.

rõ—

từ giây phút ,

Cố Nhiễm còn là cái tên chỉ tồn tại bảng điểm.

Ở Bắc Đại,

chính thức bước tầm của tất cả .

Và sóng gió…

mới chỉ bắt đầu.

Loading...