Rượu trong bữa tiệc mạnh.
với —
chỉ vài ly cũng quá sức.
Khi rời khỏi sảnh tiệc, bước chân bắt đầu vững. Ánh đèn hành lang kéo dài thành những vệt mờ, đầu óc nóng lên từng nhịp.
còn kịp phản ứng, một bàn tay giữ lấy .
Rất chắc.
Rất quen.
“Cố Nhiễm.”
Giọng Đường Gia Gia trầm xuống, gần đến mức thở lướt qua tai .
“Cô say .”
, nhưng lời tan nơi đầu lưỡi.
Anh hỏi thêm.
Chỉ khoác áo vest lên vai , dẫn rời khỏi bữa tiệc—giữa vô ánh phức tạp và ghen ghét.
Khách sạn cao cấp ngay bên cạnh.
Thang máy lên chậm.
Không gian kín, ánh đèn vàng dịu rơi xuống khuôn mặt . thấy rõ từng đường nét—lạnh lùng, sắc bén, nhưng trong khoảnh khắc … im lặng lạ thường.
“Đường Gia Gia…”
khẽ gọi tên .
“Ừ?”
“ thích thương hại.”
Anh cúi xuống, ánh mắt chạm thẳng .
“ cũng việc đó.”
Cửa phòng mở .
Anh đặt xuống giường, nhẹ. Không vội vàng, xâm phạm. Chỉ tháo giày cho , chỉnh váy—những cử chỉ bình tĩnh đến mức khiến tim đập loạn.
“Ngủ .”
Anh .
“Ngày mai tỉnh hãy tính.”
nắm lấy tay theo bản năng.
Không mạnh.
đủ để giữ.
Đường Gia Gia yên.
Rất lâu.
Rồi cúi xuống, trán chạm trán , thở hòa —nóng, gần, nguy hiểm.
“Nếu cô tỉnh táo,” khẽ,
“cô còn dám như thế ?”
trả lời.
Chỉ nhắm mắt .
Đêm đó, lời hứa.
Không tuyên bố.
Chỉ một cách xóa nhòa,
và một ranh giới… còn rõ ràng như .
Đường Gia Gia như một con sói đói lao mạnh mẽ nhưng dịu dàng.Anh xé váy nhẹ nhàng chạm tay làn da mịn màng khẽ thầm thì:''Hôm nay em sẽ là của ''. đáp , dãy dụa như lời đồng ýượu trong bữa tiệc mạnh.
với —
chỉ vài ly cũng quá sức.
Khi rời khỏi sảnh tiệc, bước chân bắt đầu vững. Ánh đèn hành lang kéo dài thành những vệt mờ, đầu óc nóng lên từng nhịp.
còn kịp phản ứng, một bàn tay giữ lấy .
Rất chắc.
Rất quen.
“Cố Nhiễm.”
Giọng Đường Gia Gia trầm xuống, gần đến mức thở lướt qua tai .
“Cô say .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ty-phu-cua-nam-do/chuong-16.html.]
, nhưng lời tan nơi đầu lưỡi.
Nhi
Anh hỏi thêm.
Chỉ khoác áo vest lên vai , dẫn rời khỏi bữa tiệc—giữa vô ánh phức tạp và ghen ghét.
Khách sạn cao cấp ngay bên cạnh.
Thang máy lên chậm.
Không gian kín, ánh đèn vàng dịu rơi xuống khuôn mặt . thấy rõ từng đường nét—lạnh lùng, sắc bén, nhưng trong khoảnh khắc … im lặng lạ thường.
“Đường Gia Gia…”
khẽ gọi tên .
“Ừ?”
“ thích thương hại.”
Anh cúi xuống, ánh mắt chạm thẳng .
“ cũng việc đó.”
Cửa phòng mở .
Anh đặt xuống giường, nhẹ. Không vội vàng, xâm phạm. Chỉ tháo giày cho , chỉnh váy—những cử chỉ bình tĩnh đến mức khiến tim đập loạn.
“Ngủ .”
Anh .
“Ngày mai tỉnh hãy tính.”
nắm lấy tay theo bản năng.
Không mạnh.
đủ để giữ.
Đường Gia Gia yên.
Rất lâu.
Rồi cúi xuống, trán chạm trán , thở hòa —nóng, gần, nguy hiểm.
“Nếu cô tỉnh táo,” khẽ,
“cô còn dám như thế ?”
trả lời.
Chỉ nhắm mắt .
Đêm đó, lời hứa.
Không tuyên bố.
Chỉ một cách xóa nhòa,
và một ranh giới… còn rõ ràng như .
Đường Gia Gia như một con sói đói lao mạnh mẽ nhưng dịu dàng.Anh xé váy nhẹ nhàng chạm tay làn da mịn màng khẽ thầm thì:''Hôm nay em sẽ là của ''. đáp , dãy dụa như lời đồng ý.Từ đêm nay, sẽ thành khác, cả Bắc Kinh đồn đoán,ngưỡng mộ ghen ghét?