U Minh Gặp Lại Người - 8

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:52:22
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta Trương lương kéo về phía .

 

Trên đường, đụng cái “oan hồn bám dai” Tiêu Yến Từ.

 

Hắn tươi, giọng đầy vẻ khoe khoang, một quy định địa phủ khiến lòng lạnh thêm mấy phần.

 

“Theo lý mà , nàng từng là Thái t.ử phi, nếu đốt tiền cho , cũng sẽ chia cho nàng một phần.”

 

hỏi quỷ sai , vì chúng ly hôn, nên tiền đốt cho sẽ chia cho nàng nữa.”

 

“Trừ khi… ở cả hai giới âm dương, chúng vẫn là vợ chồng.”

 

“Chiêu Ninh, nếu nàng tiền giấy, thì đốt riêng cho nàng.”

 

“Chỉ cho một nàng, tiện thể.”

 

27

 

Tiền giấy nhận ở địa phủ… dương gian đốt bao nhiêu là xuống bấy nhiêu.

 

Mấy thỏi bạc đốt cho lệ, căn bản tới tay quỷ hồn.

 

Muốn tiền giấy đến địa phủ, kèm theo tình cảm thật lòng của đốt.

 

Tình cảm càng ít, tiền nhận càng “cắt giảm” t.h.ả.m hại.

 

Tiền giấy chỉ là cái vỏ.

 

Quỷ sống yên , thật dựa “nhớ nhung” của sống mà tồn tại.

 

Nhớ nhung… cũng là niệm lực, là nguồn sức mạnh của quỷ hồn.

 

Cha , của đều đầu thai.

 

Trên đời … sẽ còn ai thật lòng đốt tiền cho nữa.

 

Ta cúi đầu, chán nản, cảm giác cả thế giới đều xám xịt.

 

“Quỷ sai đại nhân, chỉ mười thỏi bạc , nhầm ?”

 

“Tháng còn nhận năm mươi thỏi, phu quân là thương nhân giàu ở Dương Châu, hầu đông như kiến, mà tháng là ngày giỗ của , thể ít như !”

 

Phía đầu hàng bỗng ồn ào hẳn lên.

 

Một nữ nhân hơn ba mươi tuổi, dáng gầy gò, ánh mắt sắc như d.a.o, đang kéo quỷ sai mà lớn tiếng chất vấn.

 

“Ngươi kiểm tra sổ , chắc chắn là các ngươi phát nhầm !”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Quỷ sai bực bội hất tay nàng .

 

“Gào cái gì mà gào!”

 

“Phu quân ngươi cưới vợ mới , tất nhiên còn nhớ ngươi như nữa, mười thỏi lắm !”

 

“Vợ mới của còn trẻ , vài tháng nữa đừng mười thỏi, e là một thỏi cũng .”

 

Người phụ nữ đó bỗng ngẩng phắt đầu lên, vẻ hung hăng ban nãy biến mất sạch, chỉ còn hoảng loạn và thể tin nổi.

 

“Chúng là vợ chồng mười lăm năm! Ta mới c.h.ế.t ba tháng, cưới vợ mới ?!”

 

Quỷ sai giơ cuốn sổ lên xua đuổi.

 

“Đi , đàn ông vợ c.h.ế.t ba ngày cưới mới còn nhiều như cá qua sông, huống chi ba tháng!”

 

“Mau biến, còn ảnh hưởng phát tiền, ném ngươi chảo dầu bây giờ!”

 

28

 

Đám đông đang xôn xao dần im lặng.

 

Không ai gì, chỉ lặng lẽ phụ nữ , thất hồn lạc phách rời .

 

“Vợ mới?”

 

“Ha ha ha, từng sẽ cưới ai nữa mà!”

 

“Đồ l.ừ.a đ.ả.o! Tên l.ừ.a đ.ả.o!”

 

Trong lòng dâng lên một nỗi buồn nhàn nhạt.

 

Vừa vì nàng , vì chính .

 

.

 

Khi còn sống, thể đủ điều ho.

 

một khi c.h.ế.t , âm dương cách biệt… ai thể nhớ ai bao lâu chứ?

 

E rằng chẳng cần quá lâu.

 

Trên đời sẽ còn ai nhớ đến Thẩm Chiêu Ninh nữa.

 

Tiêu Yến Từ xếp hàng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/u-minh-gap-lai-nguoi/8.html.]

Hắn bộ dạng buồn bã của , ưỡn n.g.ự.c, mỉm đầy tự tin.

 

“Chiêu Ninh, nàng đừng sợ.”

 

“Chỉ cần nàng vợ , lễ cúng của tự nhiên cũng phần của nàng.”

 

“Ta là Thái t.ử một nước, mỗi năm triều đình đều tế lễ lớn nhỏ, chúng lo thiếu bạc.”

 

Ta mà cạn lời.

 

“Nếu nhớ nhầm, nước Tiêu diệt , lấy tế lễ?”

 

Tiêu Yến Từ phản bác cũng giận, vẫn giữ vẻ tự tin ngút trời.

 

“Nàng hiểu .”

 

“Nước Tiêu tuy mất, nhưng vẫn còn nhiều đại thần và hoàng quốc thích.”

 

“Ắt sẽ tưởng nhớ phụ hoàng, giữ trọn khí tiết, âm thầm tế lễ.”

 

“Xưa Bá Di, Thúc Tề ăn lúa Chu mà c.h.ế.t, nay cũng sẽ nhớ đến hoàng thất, lén cúng bái.”

 

“Dù c.h.ế.t, nhưng tuẫn quốc, c.h.ế.t đúng chỗ.”

 

“Những bậc hiền sĩ trong thiên hạ, tự nhiên sẽ thường xuyên tưởng niệm .”

 

29

 

Trương lương mà đầy ngưỡng mộ, nịnh nọt với Tiêu Yến Từ.

 

“Thái t.ử giống thường, đương nhiên cần lo mấy thứ tiền bạc như chúng .”

 

Tiêu Yến Từ nịnh tai.

 

Hắn giơ tay vỗ vỗ vai nàng , vẻ mặt xuân phong đắc ý.

 

“Không , nếu thiếu tiền, cứ đến tìm cô mà lấy.”

 

“Dù các ngươi cũng từng là nữ nhân của cô, cô sẽ mặc kệ .”

 

Trương lương gật đầu lia lịa, kích động đến mức lén véo tay mấy cái.

 

“Vâng! Đa tạ Thái t.ử điện hạ!”

 

Ta , nàng tranh thủ lấy lòng Tiêu Yến Từ.

 

thật sự… dính dáng gì đến nữa.

 

Thấy mặt cảm xúc, Tiêu Yến Từ hừ lạnh một tiếng, , cao giọng gọi quỷ sai.

 

“Thái t.ử nước Tiêu, Tiêu Yến Từ, đến nhận tiền!”

 

Quỷ sai lật lật sổ, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

 

“Ờ, Tiêu Yến Từ tháng nhận tổng cộng ba mươi tám thỏi bạc.”

 

“Đây, tiền của ngươi.”

 

Nhìn cái túi bạc nhẹ hều tay quỷ sai, Tiêu Yến Từ hình.

 

“Ba… ba mươi tám?”

 

“Ba mươi tám, ba vạn tám, ba nghìn tám?”

 

“Cô đường đường là Thái t.ử mà!”

 

30

 

Quỷ sai ồn đến đau đầu, giờ thấy Tiêu Yến Từ cũng bắt đầu la lối, liền ngẩng đầu lên, cáu kỉnh quát.

 

“Kêu cái gì mà kêu!”

 

“Dòng họ Tiêu các ngươi hại nước hại dân, trọng dụng gian thần, chèn ép trung thần.”

 

“Hoàng quốc thích kẻ nào cũng tham ô phạm pháp, khiến dân chúng khốn khổ, còn mặt mũi đây gào?”

 

“Dân gian ghét các ngươi đến mức nào, ?”

 

“Có ba mươi tám thỏi , là do đám họ hàng của ngươi vẫn còn chút tiền mà thôi.”

 

“Đợi bọn họ nước Lương g.i.ế.c sạch, ngươi còn cái gì nữa!”

 

Tiêu Yến Từ mắng đến đỏ bừng mặt.

 

Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, run lên.

 

“Ngươi… ngươi bậy!”

 

“Phụ hoàng chăm lo triều chính, thương dân, ông …”

 

Quỷ sai mà bật , c.ắ.n b.út, như kẻ ngốc.

 

“Phụ hoàng ngươi trong cung hơn bốn trăm phi t.ử, mỗi ngày tiền tắm rửa của đám phi t.ử tốn mấy nghìn lượng bạc.”

 

“Ngủ với nữ nhân còn kịp, còn mà chăm dân với chả yêu dân!”

Loading...