Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:49:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dao Trì Tâm trở về cái đêm ngày đại hôn, nàng xách theo tà váy dài vướng víu chạy thục mạng mặt đất bò đầy bụi gai. Những cành cây sắc bén hơn cả lưỡi d.a.o, khẽ xẹt qua một chút là cứa rách da thịt.

 

Nàng sợ hãi đến mức m.á.u dồn hết lên não, dường như một thứ gì đó kinh khủng tột độ đang phi nước đại đuổi theo lưng nàng. Dù nàng liều mạng bỏ chạy, Dao Trì Tâm vẫn đối phương c.h.é.m đứt gân chân.

 

“Ây da, đây là Đại sư tỷ của chúng ?”

 

Một thiếu niên với khuôn mặt mờ ảo nhưng vặn vẹo dữ tợn chậm rãi bước tới mặt nàng, buông lời trào phúng từ cao xuống. Dao Trì Tâm rõ ngũ quan của , nhưng cái miệng đang đóng mở phảng phất như từng hàng răng nanh sắc nhọn.

 

Lần hề nhắc tới Lâm Sóc, chỉ : “…… Ha, lão già đó quả thực chống đỡ lâu nhất, một xương cốt cứng rắn cử thế vô song. Muốn mổ thực sự tốn sức, sức lực của nhỏ, tạm thời chỉ lột một lớp da, đặc biệt mang tới đưa cho sư tỷ chiêm ngưỡng.”

 

Một tấm da m.á.u thịt đầm đìa ném bộp xuống bên chân, khuôn mặt đó khéo hướng thẳng về phía nàng, hai hốc mắt đen ngòm trống hoác lặng lẽ một tiếng động chằm chằm Dao Trì Tâm.

 

Là vị lão phụ tâm khoan thể béo của nàng.

 

“A! ——”

 

Đại sư tỷ giật bừng tỉnh từ bên bàn.

 

Nàng túa mồ hôi đầy đầu, hai mắt mở to kinh hãi. Lúc trời vẫn sáng, bầu trời đêm ngoài cửa sổ giống hệt như cảnh tượng trong giấc mơ. Dao Trì Tâm thậm chí còn ảo giác căn bản từng tỉnh , nỗi sợ hãi vô biên tựa như màn đêm vô tận, bóp nghẹt và bao vây lấy nàng.

 

Căn phòng rốt cuộc thể ở thêm nữa.

 

Nàng hoảng loạn dậy lao ngoài, giống như con ruồi mất đầu chạy loạn khắp nơi.

 

Có lẽ là thấy động tĩnh bên , vài vị sư ở gần đó liền khoác áo khoác bước tới xem xét.

 

“Là tiếng của sư tỷ ?”

 

“Hình như .”

 

“Sư tỷ, tỷ , xảy chuyện gì ?”

 

Dao Trì Tâm định mở lời, đập mắt là Lãm Nguyệt với mái tóc xoã tung. Ký ức về cái đêm đ.â.m lưng phảng phất tái hiện, nàng những thể bình tĩnh , ngược càng thêm kinh hoàng, cơ hồ run lẩy bẩy.

 

Lãm Nguyệt khó hiểu lên tiếng: “Sư tỷ?”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Chỉ thấy Dao Trì Tâm ôm lấy hai cánh tay, sợ hãi chạy trốn như gặp ma quỷ, tránh xa khỏi nàng .

 

Những ngày tháng sống nổi nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/uong-cho-su-ty-co-nhan-sac-tuyet-tran/chuong-18.html.]

 

Nàng quanh các tiểu tỷ , từ trong mắt thấy sự lo lắng cùng nghi hoặc. Đồng thời, sâu thẳm trong lòng nàng một giọng khác đang cảnh báo nàng —— những cảm xúc lẽ đều là giả tạo.

 

Có một khoảnh khắc, Dao Trì Tâm gần như sinh cảm giác bi thương tuyệt vọng. Môn phái to lớn là thế, nàng giống như một kẻ lữ khách ngoại lai từ dị giới, tứ cố vô . Vậy mà chẳng lấy một đáng tin cậy để nàng thể nhờ vả xin một lời khuyên, cho nàng một tia cảm giác an để thở dốc.

 

…… Cho dù chỉ là nguyện ý lắng thôi cũng a.

 

Sư tỷ vô cớ cảm thấy đau buồn.

 

Cũng chính khoảnh khắc , trong đầu nàng xẹt qua một khuôn mặt.

 

Khuôn mặt thanh tú của nam t.ử sự nổi bật của kiếm quang cùng điện chớp hiện lên vẻ sắc lạnh và kiên định, đôi mắt tựa như ẩn chứa dải ngân hà cuồn cuộn.

 

Hắn từng một câu vô cùng nhạt nhẽo nhưng vô cùng trịnh trọng:

 

—— Đừng tin lời , sư tỷ.

 

—— Tỷ vẫn luôn là…… quan trọng nhất cõi đời của .

 

.

 

Dao Trì Tâm chăm chú ánh trăng bạc đang chìm dần về phía tây, trong mắt loé lên những tia sáng dễ gì phát hiện .

 

Còn .

 

Nàng đại khái là cái chuyện trọng sinh đột ngột đập cho choáng váng đầu óc, thế mà mãi đến giờ mới nhớ vị ân nhân cứu mạng .

 

Nói thì đến tận lúc c.h.ế.t Dao Trì Tâm cũng hiểu tại xả cứu , nhưng nhớ cái đêm tối tăm mịt mù đó, chỉ vỏn vẹn nửa canh giờ kề vai chiến đấu, nàng luôn cảm thấy đối phương nhất định là một đáng để tin cậy.

 

Người liều mạng bảo vệ nàng, thì còn mưu đồ ở nàng cái gì cơ chứ?

 

Đại sư tỷ ôm lấy lạnh se se của đầu xuân, canh giữ độ sáng của vì mai đến tận hừng đông, sốt ruột đợi nổi nữa mà thẳng đến sơn môn ——

 

“Sơn môn” vốn là cổng lớn của núi Dao Quang, mà là nơi quy tụ tất cả t.ử ngoại môn. Bởi vì chỉ khi nhập nội môn mới tiến Tứ Tượng Phong, mà t.ử ngoại môn đa phần hoạt động ở ngọn núi chính, cho nên thường gọi ngoại môn là sơn môn.

 

Nàng tới quá sớm, lúc còn đến giờ luyện công buổi sáng. Vị khí tu phụ trách ngoại môn học cùng khoá với Dao Trì Tâm, thấy nàng bất ngờ tới thăm thì vô cùng kinh ngạc.

 

 

 

 

Loading...