Nhóm Tiểu Trần cùng mấy em chiến sĩ đến thăm. Họ bước phòng bệnh ngay ngắn thành một hàng, đồng thanh hô lớn: "Chúc mừng Đoàn trưởng, chúc mừng chị dâu!"
Tiếng hô vang dội khiến khí phòng bệnh rộn ràng hẳn lên. Sau đó, Tiểu Trần và lấy những phong bao lì xì chuẩn từ , cung kính đưa tới: "Đây là một chút tấm lòng của em chúng , mong Đoàn trưởng và chị dâu đừng chê ít."
Tống Kim Việt mỉm nhóm Tiểu Trần: "Các khách sáo thế ?"
Mấy lính trẻ gãi đầu hì hì: "Chị dâu , mặt chị thì chúng vẫn giữ lễ tiết một chút chứ."
Tống Kim Việt nhận lấy, chân thành : "Cảm ơn các , để các tốn kém ."
Tiểu Trần vội xua tay: "Chị dâu thế là khách sáo với chúng quá !"
Nói đoạn, ánh mắt của cả nhóm đều đổ dồn đứa trẻ đang ngủ say trong nôi. Một chiến sĩ rụt rè hỏi: "Chị dâu, chúng thể xem mặt cháu bé một chút ?"
Tống Kim Việt gật đầu: "Tất nhiên là ."
Được sự đồng ý, cả nhóm lập tức vây quanh chiếc nôi, nhưng ai nấy đều cố gắng hạ thấp giọng hết mức: "Ôi, bé con ngoan quá!"
Tiểu Trần nhận xét: "Cháu bé trông giống chị dâu thật đấy, lớn lên chắc chắn là một đại soái ca cho xem."
Một chiến sĩ khác phản bác: "Sao thấy nét giống Đoàn trưởng nhỉ? Cậu đôi lông mày xem?"
Lời dứt, liền cả hội lườm cho cháy mặt: "Cậu thừa, con của Đoàn trưởng giống Đoàn trưởng thì giống ai?"
Anh lính nọ ngẫm thấy cũng đúng, định mở miệng giải thích thêm thì Tiểu Trần gắt khẽ: "Cậu im miệng !"
Tống Kim Việt gì, chỉ lặng lẽ liếc Tây Phong Liệt. Ánh mắt Tây Phong Liệt trầm xuống, chằm chằm lính lỡ lời. Vị chiến sĩ cảm thấy sống lưng lạnh toát, đầu thấy đại ca đang với ánh mắt "đầy sát khí".
Anh xong đời . Đợi Đoàn trưởng hết kỳ nghỉ phép đơn vị, những ngày tháng "tươi " của chắc chắn sẽ kết thúc. Không , cứu vãn tình hình ngay, mà cách nhất là lấy lòng chị dâu.
Nghĩ là , nheo mắt nịnh nọt: "Hắc hắc, Đoàn trưởng..."
Tây Phong Liệt vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh. Anh bắt đầu tung những lời khen ngợi " cánh" dành cho Tống Kim Việt. nào ngờ, càng khen Tống Kim Việt bao nhiêu, sắc mặt Tây Phong Liệt càng tối sầm bấy nhiêu. Trong lòng Tây Phong Liệt thầm nghĩ: Vợ của , cần đến lượt khen chắc?
Tiểu Trần thấy tình hình ngày càng bất , vội vàng kéo áo bạn . Nhận "hố" thêm nữa, lập tức ngậm miệng. Tống Kim Việt thấy cảnh thì phì , lên tiếng trấn an để lính yên tâm.
...
Ở một diễn biến khác, Lỗ xưởng trưởng khi trở về xưởng lập tức thẳng đến phân xưởng máy bào giường. Vừa bước , thợ cả Liễu thấy ông.
Ông Liễu bước nhanh tới hỏi: "Xưởng trưởng, đồng chí Tống thế nào ? Đã sinh ?"
Lỗ xưởng trưởng híp mắt: "Sinh , là một bé trai, nặng ba cân."
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-188-niem-vui-nhan-doi.html.]
"Hỉ sự, đúng là đại hỉ sự!" Thợ cả Liễu mừng rỡ khôn xiết: "Xưởng trưởng, chúng đúng là song hỷ lâm môn ."
Lỗ xưởng trưởng ngẩn : "Hả? Ông cái tuổi mà vợ ông còn..."
Thấy vẻ mặt của xưởng trưởng, thợ cả Liễu ngay ông hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Xưởng trưởng, ngài nghĩ thế! Ý là công việc của chúng thành công !"
Lỗ xưởng trưởng vẫn kịp phản ứng. Thợ cả Liễu bồi thêm một câu: "Máy bào giường do đồng chí Tống nghiên cứu phát triển thành công !"
Lỗ xưởng trưởng trợn tròn mắt: "Thành công ? Đã xong ? mới một buổi sáng mà xong !"
Ông kích động đến mức thốt nên lời. Thợ cả Liễu dẫn ông đến chiếc máy, chỉ những linh kiện gia công: "Ngài xem , độ chính xác , bề mặt cắt ... Tuyệt đối là đầu cả nước."
"Con bé ..." Lỗ xưởng trưởng bề mặt kim loại sáng bóng, giọng run rẩy: "Nó thật sự ."
Thợ cả Liễu phản ứng của xưởng trưởng, thầm nghĩ lúc nãy cũng chẳng khác gì. Ông mất một lúc lâu mới bình tĩnh .
Lỗ xưởng trưởng với trái tim đập loạn nhịp, tay run run : " gọi điện thông báo cho Thính trưởng Chu và Cục trưởng Giang ngay. Phải để các lãnh đạo đến xem báo cáo lên cấp !"
...
Nhóm Tiểu Trần khi thăm xong cũng về đơn vị ngay. Sáu họ phiên gác cửa phòng bệnh cho Tống Kim Việt, chia ba ca, mỗi ca hai . Ngoại trừ và bác sĩ, y tá, ai phép phòng.
Đây là sự sắp xếp của Tây Phong Liệt. Bản cũng giải thích tại cẩn thận đến thế, nhưng trực giác mách bảo rằng như .
Tiểu Trần cùng một đồng chí khác gác nghiêm trang trong bộ quân phục, thu hút sự chú ý của ít qua . Ở góc hành lang, hai phụ nữ đang lén lút quan sát.
Người cao hơn hỏi: "Này, cô trong phòng đó là ai mà cả bộ đội gác thế?"
Người lùn đáp: "Nghe là vợ của một lãnh đạo quân đội nào đó sinh con."
"Sinh con gì? Trai gái?"
"Nghe là con trai. Canh gác kỹ thế chắc chắn là con trai , chứ con gái ai thế?" Người nọ thở dài: " là so với chỉ nước tức c.h.ế.t, cùng là sinh con mà đãi ngộ một trời một vực."
Người cao gật đầu chiều suy nghĩ, hỏi : "Thế cô sinh gì?"
Người cao thở dài: "Đừng nhắc nữa, là một đứa con gái, đây là đứa thứ ba ."
"Ôi, cũng thế."
Người cao định lên tiếng an ủi thì bồi thêm một câu: "Đứa thứ hai của là con trai."