Trong lúc săm soi, họng s.ú.n.g vô tình hướng về phía . Lữ trưởng Tô thấy thì đồng t.ử co rụt , sợ đến mức giật phắt khẩu s.ú.n.g từ tay Tống Kim Việt.
Tống Kim Việt ngơ ngác: "?" Cô sang ông.
Lữ trưởng Tô vẻ mặt hốt hoảng: "Nha đầu, s.ú.n.g chĩa , cũng chĩa nhà! Lỡ cướp cò thì !" Ông dặn dò kỹ lưỡng thêm nữa: "Chỉ sợ vạn nhất nó cướp cò thôi!"
Tống Kim Việt ông quan tâm , nhưng cô định là s.ú.n.g hết đạn , tám phát nãy b.ắ.n sạch. Chính vì s.ú.n.g còn đạn nên cô mới dám như .
Lữ trưởng Tô tiếp: "Nếu thực sự xem thì tháo băng đạn , như thế ..." Nói một nửa, ông nghĩ điều gì đó: "Mà thôi, dù tháo băng đạn cũng thế, sợ thành thói quen ."
Tống Kim Việt gật đầu: "Vâng, cháu nhớ ."
Sau khi cô lời, Lữ trưởng Tô mới đưa khẩu s.ú.n.g cho cô. Tống Kim Việt tiếp tục xem xét, lời dặn của ông nên cô dám chĩa họng s.ú.n.g nữa. Cô khẩu s.ú.n.g, trong đầu bắt đầu nảy những ý tưởng cải tiến.
Lữ trưởng Tô thấy cô cứ lật lật khẩu s.ú.n.g như thể nó vấn đề gì đó, liền hỏi: "Có vấn đề gì nha đầu?"
Tống Kim Việt nắm c.h.ặ.t báng s.ú.n.g: "Cảm giác cầm thoải mái lắm ạ."
"?" Lữ trưởng Tô lộ vẻ nghi hoặc: "Không thoải mái ?"
"Không gì ạ." Tống Kim Việt lắc đầu: "Có dùng là ." Dù s.ú.n.g cũng giao cho cô, đợi khi nào rảnh cô sẽ tự tay cải tiến nó. Khi nào xong cô sẽ cho Lữ trưởng Tô xem, lúc đó ông sẽ hiểu ý cô ngay.
Tống Kim Việt cất s.ú.n.g hộp: "Khẩu hết đạn , lát nữa lúc về phiền Lữ trưởng cho cháu thêm ít đạn nhé."
Lữ trưởng Tô đáp: "Chuyện nhỏ, vấn đề gì."
"Vâng." Tống Kim Việt gật đầu: "Học b.ắ.n s.ú.n.g xong , giờ chúng việc chính thôi." Cô ông, sợ ông quên mất mục đích ban đầu nên nhắc : "Chính là những việc chúng hẹn đó ạ."
Lữ trưởng Tô sực nhớ , vội hỏi: "Bây giờ thể bắt đầu luôn ? Cháu thời gian chứ?"
Tống Kim Việt gật đầu: "Cháu ạ. Thời gian tới cháu lịch trình gì đặc biệt, thể tập trung việc . Đây là điều cháu hứa với Lữ trưởng, giữ lời chứ."
Lữ trưởng Tô mừng rỡ: "Tốt quá! Tốt quá !"
Tống Kim Việt tiếp: " đó, cháu xác nhận một chút. Lữ trưởng báo cáo và xin ý kiến của cấp ạ? Vì việc cải tiến sẽ cần điều động một linh kiện quan trọng, ví dụ như phụ tùng xe tăng, đại pháo... đó đều là đồ quân sự, cần phía bộ đội phối hợp mới lấy . Những thứ liên quan đến bí mật quân sự cháu thể tự tiện lấy. Cháu cần chắc chắn thứ sắp xếp thỏa mới bắt đầu ."
Lữ trưởng Tô khẳng định: "Đã sắp xếp xong xuôi cả , báo cáo với Sư trưởng, Sư trưởng cũng trao đổi với Giám đốc sở Chu để nắm tình hình của cháu. Lãnh đạo chỉ thị là lực phối hợp, chỉ cần cháu cần gì, bộ đội sẽ đáp ứng cái đó."
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-222-su-co-xe-tang.html.]
Tống Kim Việt đáp: "Vậy thì ạ."
Lữ trưởng Tô cô, sực nhớ điều gì: "Nha đầu, nếu cháu tin lời , thể đưa cháu gặp Sư trưởng để trò chuyện trực tiếp."
Tống Kim Việt mỉm : "Lữ trưởng, cháu tin chú mà. Chúng xem xe tăng và các loại v.ũ k.h.í khác như s.ú.n.g, pháo ạ."
Thấy cô tin tưởng , Lữ trưởng Tô hào hứng: "Được, thôi!"
Lữ trưởng Tô dẫn Tống Kim Việt rời bãi tập. Trên đường , ông thêm: "Họ đang ở bãi tập dã ngoại, chúng trực tiếp qua đó xem."
Tống Kim Việt gật đầu. Lữ trưởng Tô lấy xe đạp, chở cô hướng về phía bãi tập dã ngoại. Tới nơi, bên ngoài lính canh gác nghiêm ngặt. Lữ trưởng Tô dừng xe, Tống Kim Việt nhảy xuống. Người lính canh thấy Lữ trưởng Tô liền chào nghiêm: "Chào Thủ trưởng!"
Lữ trưởng Tô gật đầu đáp lễ dẫn Tống Kim Việt trong. Chiếc xe đạp cứ để bên ngoài, lính gác nên chẳng ai dám lấy trộm. Hai bãi tập, thấy bốn chiếc xe tăng đang chạy qua chạy , thực hiện các bài tập vượt dốc và b.ắ.n pháo. Tiếng pháo vang lên khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.
Tống Kim Việt lặng lẽ quan sát cảnh tượng . Lữ trưởng Tô với vẻ đầy tự hào, tiếng pháo đanh, uy lực vẻ lớn. Đang mải suy nghĩ thì đột nhiên một chiếc xe tăng dừng khựng , những nhúc nhích mà còn bốc khói nghi ngút.
Tống Kim Việt: "?"
Lữ trưởng Tô: "?"
Các đồng chí bộ đội xem bên ngoài thấy thì tim thót , hô lên: "Chiếc xe tăng ?"
Tống Kim Việt phản ứng cực nhanh, cô hét lớn: "Kẹt đạn trong nòng !"
Đồng t.ử Lữ trưởng Tô co rụt , tim đập loạn nhịp: "!!"
Ông chạy về phía đó gào lên: "Nhanh lên! Bao tải ướt! Lấy bao tải ướt mau!"
Tống Kim Việt bồi thêm: "Cả nước nữa!"
Lữ trưởng Tô gào tiếp: " đúng! Cả nước nữa! Nước! Mang nước đây!!!"
Các đồng chí bộ đội xung quanh vội vàng xách bao tải ướt và thùng nước chuẩn sẵn để phòng hờ, chạy thục mạng về phía chiếc xe tăng.