Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 58: Dì Từ Ra Tay

Cập nhật lúc: 2026-02-01 00:10:39
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Kim Việt vội vàng trở về, khi gần đến nhà thì thấy Dì Từ.

Dì Từ ở cổng sân về phía cô.

Tống Kim Việt chạy tới phát hiện Dì Từ đang , Tống Kim Việt chào hỏi, "Chào dì ạ."

"Ừm." Dì Từ , "Chiều nay trời mưa, thấy con nhà nên thu quần áo giúp con ."

Tống Kim Việt vội vàng lời cảm ơn, "Cảm ơn dì ạ."

"Không cần khách sáo."

Dì Từ xong, xoay về phòng.

Tống Kim Việt về đến nhà.

Quần áo cô phơi ở sân khi ngoài thu , còn gấp gọn đặt ghế cửa phòng khách.

Tống Kim Việt , đầu liếc nhà Dì Từ bên cạnh, cầm lấy quần áo, mở cửa nhà.

Cơm chiều Tống Kim Việt nhiều hơn một chút, để dành cho bữa trưa ngày mai.

Ngày hôm khi đến hiệu sách, Tống Kim Việt mang một túi bánh quy bơ cho lão Lương, coi như cảm ơn bữa trưa ngày hôm qua.

Lão Lương ban đầu từ chối, nhưng chịu nổi yêu cầu tha thiết của Tống Kim Việt, đành nhận.

Mấy ngày tiếp theo.

Tống Kim Việt đều sớm về muộn, cô cũng nhận khoản thù lao phiên dịch đầu tiên, chính là quyển sách minh họa máy móc nông nghiệp đơn giản cấp xem xét và phê duyệt. Quyển sách đó tổng lượng từ bốn vạn chữ, thù lao là 140 tệ.

Tống Kim Việt cầm thù lao, trong lòng vui vẻ hớn hở về nhà.

Khi gần về đến nhà.

Một giọng từ phía vọng tới, "Đồng chí Kim."

"Đồng chí Kim."

Tống Kim Việt đầu cũng đến là Cao Hoa Sen.

ấn tượng về , hơn nữa còn lời dặn dò của Dì Từ.

Tống Kim Việt định coi như thấy gì.

Cao Hoa Sen ý định buông tha cô, sải bước vọt đến mặt cô, "Này!"

" gọi cô đấy."

Cao Hoa Sen chặn đường Tống Kim Việt.

Tống Kim Việt giọng lạnh nhạt, "Cô gọi Kim, gọi Kim, cảm ơn."

"Lần với ..." Cao Hoa Sen đến nửa chừng nghĩ đến điều gì đó, lập tức , "Thôi, cô quan trọng."

" một chuyện hỏi cô, cô mỗi ngày sớm về muộn là ?"

Tống Kim Việt: "Đi ."

Tống Kim Việt vòng qua Cao Hoa Sen, thẳng.

Cao Hoa Sen đuổi theo, "Cô ?"

"Làm công việc gì?"

"Cô thể dẫn cùng ? Cô mới chuyển đến đây ? Sao tìm việc ?"

"Này, thèm để ý đến khác ?"

Tống Kim Việt về phía , "Chuyện riêng tư, từ chối trả lời, trả lời."

Cao Hoa Sen một nữa chặn đường Tống Kim Việt, "Tại trả lời ? Cô đang chuyện gì đó đắn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-58-di-tu-ra-tay.html.]

Tống Kim Việt bước chân khựng , Cao Hoa Sen.

Cao Hoa Sen che miệng , "Ôi chao, loại như cô xinh , dùng nhan sắc kiếm tiền thì nhiều lắm, đầu tiên thấy, gì mà che che giấu giấu?"

Tống Kim Việt , "Cô thích dùng nhan sắc kiếm tiền thì tự cô trong lòng là , cần , dù ai hứng thú với những chuyện hạ đẳng cô ."

Cao Hoa Sen sắc mặt biến đổi, giọng cất cao, "Cô mới dùng nhan sắc kiếm tiền!"

Tống Kim Việt liếc Cao Hoa Sen, "Chỉ dùng nhan sắc kiếm tiền mới theo bản năng cảm thấy khác kiếm tiền cũng là dùng nhan sắc kiếm tiền."

"Cô là loại đó, thực tế cô mới là loại đó."

Ánh mắt Cao Hoa Sen sắc lạnh.

Tống Kim Việt , "Nếu cô phục, kéo giọng gọi Dì Từ đến chuyện với cô một câu?"

Cao Hoa Sen rướn cổ lên , "Có bản lĩnh thì cô gọi , cô gọi ! Cô nghĩ bà đây sợ cái lão già bất t.ử đó ..."

Giọng hùng hổ của Dì Từ vọng đến, "Cao Hoa Sen, cái đồ hổ lẳng lơ hạ tiện nhà cô, cô dám lời cho bà đây ? Xem bà đây xé nát cái miệng thối của cô !"

Tống Kim Việt đầu , Dì Từ hấp tấp vọt tới.

Cao Hoa Sen nghiến răng nghiến lợi Tống Kim Việt, "Cô ghê gớm, cô giỏi lắm! Cô..."

Cao Hoa Sen vội vàng bỏ .

Dì Từ xông tới thấy chỉ một Tống Kim Việt, "Con đàn bà họ Cao thối tha ?"

Tống Kim Việt: "Chạy ạ."

"Chạy?" Dì Từ trợn tròn mắt, "Nó con như , con để nó chạy? Không tóm lấy nó, xé nát cái miệng thối của nó ?"

Tống Kim Việt , "Sự bất quá tam." (Không quá ba )

"Hừ." Dì Từ hừ lạnh một tiếng, liếc mấy cái khinh thường, "Sự bất quá tam? Ta thấy con đàn bà họ Cao nhảy lên đầu con mà ỉa, con cũng sẽ hé răng một tiếng."

Tống Kim Việt .

"Cười ." Dì Từ , "Người khác bắt nạt con thì con cứ , cái miệng mắng ?"

Tống Kim Việt đáp, "Dì, con , con sẽ mắng ."

Hai cùng về.

Dì Từ dường như nghĩ đến điều gì đó, liếc Tống Kim Việt, "Ta con ngại phận tiện tay, con cứ tóm lấy nó cho , sẽ tay, bên đó nếu truy cứu, lúc con tay họ cũng dám gì con ."

"Con còn nhỏ, gặp chuyện như , tự tỉnh táo , khác chỉ thể giúp con nhất thời, còn vẫn dựa chính ."

Tống Kim Việt đáp, "Dì, con mà, dì cần lo lắng cho con."

Dì Từ , "Chồng con còn , mà còn ?"

Tống Kim Việt: "????"

Tống Kim Việt đang kinh ngạc lời của Dì Từ, thì giọng Dì Từ vọng đến, "Chồng , trong bụng còn mang thai, còn một ngoài thuê nhà ở, t.h.ả.m ?"

Nga

Tống Kim Việt: "???"

Dì Từ vẻ mặt phức tạp liếc Tống Kim Việt, "Có một việc, con giấu cũng giấu ."

Tống Kim Việt lên tiếng giải thích, "Dì, dì hiểu lầm ."

Dì Từ Tống Kim Việt gì.

Khóe môi Tống Kim Việt nổi lên một tia khổ, "Người nhà con chỉ là nhiệm vụ thôi, vẫn còn sống, như dì nghĩ ."

Dì Từ dừng , Tống Kim Việt, "Người còn sống, con đáng lẽ ở khu gia đình quân nhân, chứ ngoài thuê nhà ở, dù thế nào lãnh đạo đơn vị quân đội bên đó cũng sắp xếp cho con thỏa chứ."

 

 

Loading...