Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:29:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:29:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Hắn thấp giọng thì thầm: “Sư tôn.”
“Nói.”
“Người quá, quá, giống như tiên nữ .”
Ngu Tri Linh: “Cảm ơn khen.”
Lời của kẻ say thể tin .
Vị sư tôn vô tâm chút đồng tình nào, nhân lúc tiểu t.ử đầu óc mơ hồ, một tay gỡ tay , lấy hai bình rượu còn bàn .
Mặc Chúc một tay chống cằm, động đậy nàng, thấp giọng : “Sư tôn.”
Ngu Tri Linh bắt đầu uống bình nước vui vẻ thứ tư của ngày hôm nay.
Nàng tủm tỉm đáp : “Làm gì ?”
Mặc Chúc : “Ta đầu uống rượu, từng uống.”
Ngu Tri Linh gật đầu: “Nhìn , tiểu t.ử của chúng đây ngoan lắm, hôm nay ngươi uống , rượu ngon , đây là rượu hoa quả đó.”
Mặc Chúc lắc đầu: “Không ngon lắm, đắng, còn cay.”
Ngu Tri Linh: “... Ngươi bậy, rõ ràng là ngọt.”
Mặc Chúc lên: “ vò của chính là đắng.”
Ngu Tri Linh một tay đoạt lấy vò rượu trong lòng , tin mà uống một ngụm.
Ngu Tri Linh: “... Vò của ngươi hình như lên nhầm , rượu hoa quả.”
Là rượu Tam Bôi Túy nồng độ cao chính hiệu.
Mặc Chúc: “Ừm... bây giờ?”
Làm bây giờ cái gì!
Hắn uống nửa vò !
Ngu Tri Linh nghiêm túc : “Không , ngủ một giấc là , ngươi ngoan nhé, ngủ , phía một chiếc giường nhỏ.”
Đợi ngủ , sư tôn thể thỏa thích uống rượu, thêm mười vò nữa!
Mặc Chúc chống cằm, ánh mắt chút choáng váng nàng, giữa họ chỉ cách một chiếc bàn nhỏ, gần đến mức đưa tay là thể sờ mặt nàng.
“Sư tôn.”
“Ừm ừm, ngủ ngoan tể.”
Sư tôn nàng còn ăn bắp cải xào cay, còn uống rượu hoa đào độ cồn cao hơn!
Mặc Chúc rõ ràng chút say, ý thức của rõ ràng lắm, trong đầu là nàng, ánh mắt chỉ thể thấy nàng, thấy đôi mày mắt tinh nghịch của nàng, thật sinh động, thật tươi tắn.
Hắn đức hạnh gì, thể nàng cứu, nàng mang về?
Mặc Chúc nhỏ giọng : “Sư tôn, thể đừng thích Vân Chỉ Tiên Tôn và Chiếu Thiềm Tiên Tôn ?”
Ngu Tri Linh: “?”
Ngu Tri Linh mặt mày tê dại: “Sư tôn còn thể tại chỗ xuất gia, sẽ tìm sư nương cho ngươi .”
Mặc Chúc lắc đầu, thấp giọng : “Người thể thích khác.”
“... Vậy ngươi mắt Vân Chỉ và Chiếu Thiềm?”
“Bọn họ xứng với sư tôn.”
Ngu Tri Linh ha hả: “Đương nhiên , sư tôn trầm ngư lạc nhạn bế nguyệt tu hoa Trung Châu nhất đại mỹ nhân, ai cũng xứng.”
Mặc Chúc gật đầu: “, cũng xứng với sư tôn.”
Ngu Tri Linh: “... Cái gì?”
Mặc Chúc ngẩng đầu, nàng, : “ sư tôn, sẽ cố gắng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-116.html.]
Ngu Tri Linh: “...”
Ngu Tri Linh một tay bịt miệng : “Ngươi im miệng, ngủ .”
Mặc Chúc nắm lấy tay nàng, nghiêng mặt áp lòng bàn tay nàng, giọng thấp đến mức nàng gần như rõ.
“Sư tôn, ...”
Trẻ con lớn , những đứa trẻ đang tuổi dậy thì chính là như , đặc biệt, đặc biệt thích nũng.
Ngu Tri Linh sờ sờ má , nhéo nhéo chút thịt ít ỏi mặt tiểu đồ .
Đáng ghét, gầy thế chứ.
Mặc Chúc hẳn là nàng nhéo thoải mái, cọ cọ lòng bàn tay nàng nũng.
“Sư tôn, Người thích thêm một chút , sẽ cố gắng mà.”
Ngu Tri Linh: “Ta còn đủ thích ngươi ?!”
Mặc Chúc hừ hừ ư ử: “Chưa đủ, Người vẫn đủ thích .”
Ngu Tri Linh: “Cái đồ nhỏ bé lương tâm nhà ngươi.”
Kẻ lương tâm say hồ đồ , kéo tay nàng qua lót mặt, gục chiếc bàn hẹp, lầm bầm một tiếng: “Sư tôn, thấy khó chịu.”
Ngu Tri Linh: “Ngươi khó chịu mới là lạ, lúc uống thấy thì nên dừng .”
Mặc Chúc dừng.
Hắn , tại Ngu Tri Linh thích uống những thứ , rõ ràng cay đắng, chẳng nàng thích ăn đồ ngọt ?
Ngu Tri Linh dùng tay nhéo nhéo má : “Ngủ , sư tôn canh chừng cho ngươi.”
Mặc Chúc gì, mặt đỏ đến mức bình thường, trông vẻ choáng váng, ý thức tỉnh táo lắm, thấy lời nàng liền lắc đầu.
“Không ngủ, ở cùng sư tôn.”
Ngu Tri Linh bật , khó nhọc nhích gần thêm một chút: “Dạo đối xử với sư tôn thế hả, ngươi mưu đồ gì với sư tôn ? Muốn cái gì, sư tôn thử xem, thứ gì lấy nhất định sẽ cho ngươi.”
Mặc Chúc ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nàng, thở mùi rượu.
Hắn cọ cọ lòng bàn tay nàng, khẽ hỏi: “Đều cho ?”
“Nói , sư tôn đ.á.n.h giúp ngươi, là ngươi thần binh thần khí gì! Ngươi ngoan ngoãn như , thể nhận phần thưởng của sư tôn!”
Đoàn t.ử quá ngoan, đoàn t.ử ngoan ngoãn thể nhận phần thưởng của sư tôn.
Mặc Đoàn T.ử ngước mắt, lẳng lặng Ngu Tri Linh, trong đôi mắt chỉ hình bóng nàng, là một nàng đang mỉm .
“Sư tôn, t.ử cần những phần thưởng đó.”
“Hửm?”
“Muốn Người.” Giọng Mặc Chúc trầm, khẽ: “Muốn Người luôn ở bên cạnh .”
Ngu Tri Linh: “...”
Ngu Tri Linh một tay sờ sờ trán : “Nóng quá, ngươi phát sốt ? Bỏ , phần thưởng đó tạm thời giữ cho ngươi .”
“Sư tôn, Người ngốc quá.”
Ngu Tri Linh: “Ây cái đứa trẻ .”
Hàng mi dài của Mặc Chúc khẽ rủ xuống, gối lên mu bàn tay nàng nhắm mắt , đương nhiên phát sốt.
Hắn rõ cả nóng rực là vì say rượu, men rượu bốc lên đầu, cuối cùng cũng hiểu tại đời đều rượu tráng đảm, khi uống rượu đầu óc cứ lâng lâng, giờ phút suy nghĩ chẳng còn lấy một nửa phần tỉnh táo như ngày thường.
rõ một điều, những lời đều là thật.
Muốn nàng ở bên cạnh , mãi mãi ở bên cạnh .
Trong dày chút khó chịu, cảm giác nóng rực thoải mái, linh lực của nàng lặng lẽ thăm dò , Mặc Chúc nhận linh lực thuộc về nàng, hề ngăn cản.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.