Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:29:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thần sắc Mặc Chúc bàng bạc, tựa như bi thương, tựa như hoài niệm.

“Được, sư tôn, cứ mãi như thế , cứ mãi như thế .”

Đừng nhớ những chuyện đó, những ký ức đau khổ đến mức khiến nàng vì thế mà tự nhốt suốt mấy chục năm.

Không ai lúc Phất Xuân Tiên Tôn c.h.ế.t, Ngu Tri Linh rốt cuộc còn thấy gì, thứ thể ép nàng đến mức sụp đổ chỉ là cái c.h.ế.t của Phất Xuân Tiên Tôn ?

Nàng , tất cả đều hỏi , nàng chỉ kế nhiệm Trạc Ngọc Tiên Tôn, từ đó khắp nơi trừ tà, tìm kiếm tung tích của tên ma tu , ngoài tu luyện thì chính là đ.á.n.h .

Ngu Tri Linh cảm thấy kỳ kỳ quái quái, đút miếng thịt gà tay đến bên miệng , lầm bầm : “Ăn ?”

Mặc Chúc lắc đầu: “Đệ t.ử ăn.”

Ngu Tri Linh nhét miệng , lúng b.úng : “Ngươi ăn nhiều một chút mới lớn , còn lấy nương t.ử nữa, ừm... lấy nương t.ử, đúng , sư tôn chuẩn sính lễ cho ngươi, ngươi yên tâm, sư tôn tiền.”

Trước khi nàng , nhất định sẽ sắp xếp thỏa cho .

Nàng đúng là sư tôn vô địch vũ trụ!

Nụ khóe môi Mặc Chúc nhạt , an tĩnh gối lên vai nàng.

Ngu Tri Linh vẫn ý thức tính nghiêm trọng của vấn đề, tự vui vẻ: “Cảm động , cần cảm ơn.”

“Ừm.”

Mặc Chúc nhạt nhẽo đáp một tiếng, chút men rượu đó dường như cũng tỉnh vài phần.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, bọn họ chọn gian phòng rộng rãi sáng sủa nhất, bên ngoài thiên đăng từ từ bay lên.

Ngu Tri Linh cuối cùng cũng ăn no, một uống cạn rượu hoa quả, loại rượu hoa quả ủ từ quả lê, nàng uống vài vò, mùi rượu đều là hương lê thanh ngọt.

Bây giờ đến giờ giới nghiêm của Dĩnh Sơn Tông, nàng cũng thể về , e là sẽ Yến Sơn Thanh bắt quả tang.

Ở đây điều kiện gì, Ngu Tri Linh tùy tiện dùng một thuật thanh tẩy dọn dẹp bản sạch sẽ, chọc chọc tiểu đồ bên cạnh.

“Sư tôn ngủ đây, phía một chiếc giường.”

Mặc Chúc vẫn ngủ, dậy bế nàng lên.

Ngu Tri Linh hỏi : “Ngươi còn ?”

Hắn gật đầu: “Được.”

Bởi vì đang bế Ngu Tri Linh, nên sẽ ép buộc bản tỉnh táo hơn một chút, chỉ sợ say rượu vấp ngã nàng thương.

Sau bức bình phong một chiếc giường rộng rãi, Mặc Chúc đặt Ngu Tri Linh lên giường, cởi giày và áo khoác cho nàng, lấy từ trong túi Càn Khôn một tấm chăn gấm mới đắp cho nàng.

Hắn lảo đảo chuẩn bệt xuống đất, Ngu Tri Linh kéo cánh tay : “Ngươi ?”

Mặc Chúc đáp: “Ngủ.”

“Ngồi đất ngủ?”

“Ừm, canh chừng sư tôn.”

Ngu Tri Linh nhích tận cùng bên trong, trống bên cạnh đủ chỗ cho ba .

Nàng vỗ vỗ mép giường ngoài cùng, hiệu cho qua đây: “Ngủ ở đây, trong túi Càn Khôn còn chăn ?”

Mặc Chúc: “... Còn.”

Ngu Tri Linh bật : “Vậy thì , ngủ ngoan ngoãn, cũng buồn ngủ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-118.html.]

Mặc Chúc cúi đầu hoãn một lúc, lúc ngước mắt sang nữa, nàng nhắm mắt , nhưng vẫn ngủ.

Hắn từ từ dậy, cởi đai lưng của , cởi áo khoác chỉ mặc một bộ trung y, cẩn thận xuống mép giường.

Hắn cả ngày ăn gì, nửa vò rượu uống đến giờ vẫn còn khó chịu, nhưng khi lên giường, ngược tỉnh táo hơn nhiều.

Mặc Chúc nghiêng, đắp chăn gấm, an tĩnh Ngu Tri Linh đang thẳng ở phía đối diện, ngũ quan của Đằng Xà vẫn thể giúp ngửi rõ thở của nàng, thấy tiếng hít thở của nàng.

Nàng một chút cũng say, nhưng ngủ nhanh hơn cả , đầy một khắc đồng hồ, nhịp thở trở nên đều đặn.

Mặc Chúc nhúc nhích, nàng chừng nửa canh giờ.

Ngu Tri Linh ngủ ngoan, một chân đá đá, lười biếng gác lên chân , cũng nàng đau .

Mặc Chúc , nhích gần nàng thêm một chút, một tay cách chạm mái tóc nàng, cũng chỉ dám như .

“Sư tôn.”

Ngu Tri Linh đáp lời.

Giọng Mặc Chúc nhẹ: “Rốt cuộc khi nào Người mới thể hiểu tâm ý của ?”

Hắn đợi đến khi nào, nhưng cũng may mắn, may mà nàng hiểu tình ái, cảm giác với Vân Chỉ và Ô Chiếu Thiềm.

Gia chủ của Vân gia và Ô gia, tu sĩ cảnh giới Đại Thừa, còn là Tiên Tôn của Tiên Minh, thanh mai trúc mã với nàng, Mặc Chúc cần nghĩ cũng Yến Sơn Thanh bọn họ chắc chắn hài lòng, nếu chọn một giữa và hai bọn họ, thể chắc chắn Ngu Tri Linh sẽ chọn ai.

thể khẳng định, Yến Sơn Thanh bọn họ nhất định sẽ chọn Vân Chỉ hoặc Ô Chiếu Thiềm.

Thân phận yêu tu của , ở mặt bọn họ thua .

Mặc Chúc thở dài, thể cảm nhận kinh mạch đang nóng rực âm ỉ, e là vài ngày nữa sẽ độ lôi kiếp .

“Sư tôn, đợi thêm một chút nữa ? Ta sẽ nhanh ch.óng đuổi kịp Người, sẽ để Người chịu ủy khuất.”

Phản hồi của Ngu Tri Linh là lăn lòng , cuộn ngủ say.

Mặc Chúc mà mềm lòng, chọc chọc ch.óp mũi nàng, thành công nhận cái nhíu mày của sư tôn.

“Sư tôn, ngủ , một giấc mơ .”

“A Linh, bọn họ đang tìm chúng .”

Nữ t.ử áo đỏ bên cửa sổ, hàng chân mày kiều diễm lạnh lùng là hàn ý, một tay nắm c.h.ặ.t thanh đao bàn.

Trạc Ngọc rót cho nàng một chén , thần tình bình thản.

“Ngươi dự định gì?”

“Ta .”

“Văn gia chủ thế nào?”

“Tổ mẫu để A Thần đưa và đứa bé rời khỏi Minh Hải, còn ... Hồi Thanh Xà Trạc, thể để trong tộc nữa, bọn họ là vì nó mà đến, Xà Trạc ở đây, bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến Minh Hải.”

Trạc Ngọc gì, ngoài cửa sổ, Minh Hải quanh năm tuyết phủ, bông tuyết rơi xuống mặt biển cuộn trào lập tức tan chảy, gió biển tạt mặt thổi khiến run rẩy.

Diệu Vãn mím mím môi, cùng nàng ngoài cửa sổ.

“A Linh, nhưng rời khỏi Minh Hải, nhà của ở đó.”

 

 

Loading...