Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:09:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương sư đối diện với ánh mắt đạm mạc của Lộ Tiểu Cẩn, sửng sốt một chút, đó ôn hoà mỉm :

 

“Sư , ngươi đang cái gì, hiểu thế nhỉ?”

 

“Ngươi nhất là thật sự hiểu.”

 

Ngửa bài .

 

Không giả vờ nữa.

 

Trương sư cũng chẳng thứ lành gì.

 

Hắn cũng cút luôn !

 

Trong mắt Trương sư loé lên một tia u ám, nhưng ngoài mặt hề để lộ nửa điểm:

 

“Được , quá muộn , sư đại khái là mệt đến hồ đồ , về nghỉ ngơi .”

 

Hắn né tránh Lộ Tiểu Cẩn, liền định rời .

 

Lại một nữa Lộ Tiểu Cẩn chặn .

 

“Huynh , từng câu từng chữ, mách lẻo thế nào, đem chuyện náo loạn đến mức thế nào, còn về việc tại mách lẻo, cùng với việc Trương Thấm rốt cuộc từng những gì, thể hề nhắc tới một chữ.”

 

“Huynh là đang ám chỉ, những việc ả căn bản là đáng kể, chỉ là ầm lên, mới khiến ả dễ chịu.”

 

Lộ Tiểu Cẩn ngẩng mắt:

 

“Sư , thực sự nghĩ tới, xử lý công minh ?”

 

Trương sư nhíu mày:

 

“Mọi chuyện vẫn định luận, vẫn điều tra rõ ràng, chẳng lẽ liền đóng quan tài định luận, định tội cho ?

 

Ngươi rốt cuộc đang bất mãn điều gì?”

 

Bất mãn ngươi đó lão già!

 

“Sư , đêm hôm khuya khoắt , ngủ, chỉ là để hãm hại Trương Thấm?”

 

Trương sư nhíu mày, định phản bác, tiếc là Lộ Tiểu Cẩn căn bản cho cơ hội mở miệng.

 

“Có đều quan trọng nữa, sư dùng đủ kiểu ám chỉ Trương Thấm sư tỷ, ám chỉ ả sai, đem việc mách lẻo thế nào, từng cái một liệt kê mắt ả, là vì cái gì?”

 

Đầu ngón tay Lộ Tiểu Cẩn gõ lên quầy hàng:

 

“Chẳng lẽ là vì, khiến ả tức giận đến mất khôn, âm thầm trừ khử ?”

 

Trương sư nhíu mày:

 

“Ta ngươi đang cái gì.”

 

“Không ?

 

Dẫu gây chuyện cũng chỉ một , tạm thời vẫn điều tra bằng chứng tội của Trương Thấm sư tỷ, chỉ cần ch-ết , ai tiếp tục gây chuyện, cũng sẽ ai tiếp tục điều tra nữa, ả cũng sẽ , ?”

 

“Không chỉ ả , mà đến cả sư , cũng còn tội sơ suất nữa,”

 

“Ồ, đúng, ả là chuyện đấy.”

 

Lộ Tiểu Cẩn , nhưng trong mắt chút ý nào, “Bởi vì, sư nhất định sẽ xử lý công minh, bắt lấy hung thủ sát hại , cái trách nhiệm sơ suất , coi như lấy công bù tội .”

 

“Ồ , là công lớn hơn tội, đúng chứ, sư ?”

 

Tay Trương sư khẽ siết .

 

Bốn sư sư tỷ bên cạnh , đều thấy sự thể tin nổi trong mắt đối phương.

 

Chu sư tỷ nghĩ nghĩ, vẫn :

 

“Sư , Trương sư như , ngươi dùng tâm tư như để suy đoán , là công bằng.”

 

Chu sư tỷ luyện khí tầng sáu, con ôn hoà hào sảng, đối với Lộ Tiểu Cẩn cũng ác ý gì.

 

Lộ Tiểu Cẩn suy đoán Trương sư với ác ý như , nàng chút tức giận.

 

“Huynh như , trong lòng tự rõ.”

 

Lộ Tiểu Cẩn thèm phản bác, chỉ chằm chằm Trương sư , nhanh chậm tiếp tục , “Trương sư , nhất hãy cầu nguyện Trương Thấm sư tỷ sẽ tay với .”

 

“Nếu , bất kể sống ch-ết, cái chậu phân sẽ v-ĩnh vi-ễn úp lên đầu , gỡ xuống .”

 

Sắc mặt Trương sư xanh mét.

 

Lý sư nhíu nhíu mày:

 

“Sư , đừng quá đáng quá, Trương Thấm cấm túc, thể ngoài hại ?”

 

“Có thể , chẳng là xem Trương sư thế nào ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-105.html.]

Lộ Tiểu Cẩn nhạt giọng , “Bởi vì, nếu thực sự mạng của , Trương Thấm sư tỷ bất kể thế nào, đều thể từ trong nơi cấm túc , đúng chứ sư ?”

 

Tay Trương sư khẽ siết , nhưng vẫn bất động thanh sắc:

 

“Sư đùa .”

 

Bởi vì Lộ Tiểu Cẩn dầu muối , chỉ ba t.ử viện môn khác đều chút nổi giận, đến cả các t.ử xung quanh cũng đối với Lộ Tiểu Cẩn khá bất mãn.

 

Đệ t.ử bên cạnh Sơ Tu bĩu môi:

 

“Sư , nàng thật ngu ngốc, Trương sư ở ngoại môn nổi tiếng là tính khí , thể hại nàng chứ?

 

là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử.”

 

“Đã suy đoán lung tung thì thôi , nàng còn công nhiên những lời đó, trực tiếp đắc tội hết t.ử viện môn , nàng e là chẳng còn ngày tháng nào lành để sống .”

 

Sơ Tu lắc đầu:

 

“Không suy đoán lung tung .”

 

“Hả?”

 

Tầm mắt Sơ Tu dừng Trương sư :

 

“Hắn thực sự g-iết Lộ Tiểu Cẩn.”

 

Đệ t.ử:

 

“?”

 

Sơ Tu thể thấy “khí” con .

 

Khí vui vẻ, khí tức giận, thậm chí là sát khí.

 

Sát khí giống với những loại khí khác.

 

Sát khí là vô cùng đậm đặc, khiến thể ngó lơ.

 

Trương sư , sát khí nặng.

 

Chỉ là luôn ôn hoà mỉm , trông vẻ như mây nhạt gió nhẹ, để lộ chút tâm tư nhỏ mọn nào.

 

Ngay khi tưởng rằng, sự ám chỉ cùng ám s-át của Trương sư hẳn sẽ thành công, ngờ Lộ Tiểu Cẩn thấu.

 

Vào khoảnh khắc Lộ Tiểu Cẩn chặn đường Trương sư , Sơ Tu vô cùng ngạc nhiên.

 

Nàng so với tưởng tượng, còn con mắt nhận thời thế hơn.

 

Lộ Tiểu Cẩn:

 

“Cũng con mắt nhận thời thế, ch-ết một thôi.”

 

Đệ t.ử ngẩn :

 

“Chẳng lẽ những suy đoán của nàng đều là thật ?”

 

Sơ Tu gật đầu:

 

“Ừm.”

 

Đệ t.ử:

 

“Vậy phản ứng của nàng cũng thật nhanh, , ít nhất là giữ mạng của .”

 

Sơ Tu về phía Phù Tang:

 

“Nàng bảo vệ, chỉ mạng của .”

 

Nha đầu dường như còn kiêng dè việc Trương sư tay với Phù Tang hơn.

 

Vậy còn bản nàng thì ?

 

Không sợ ch-ết ?

 

Lúc , tất cả đều chút tức giận Lộ Tiểu Cẩn.

 

Lộ Tiểu Cẩn chẳng thèm đếm xỉa đến bọn họ.

 

Nàng đến ngoại môn thể tu là vì cái gì?

 

Là vì g-iết quái vật!

 

Là vì sống một cách tự do!

 

Thứ nàng hướng tới là cuộc đời của “Quỷ Sát Lão Thái”, chứ là “Cẩu Mệnh Lão Thái” sống một cách hèn hạ chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt.

 

Cho nên, đều cút hết !

 

Những u ám trong lòng Trương sư đều m.ổ x.ẻ hết cả , ngoài mặt chút nỡ , cũng nán thêm nữa, giữ nụ ôn hoà về phía :

 

 

Loading...